Lâm Minh (林明) :
mình không đọc hết cap, chỉ đọc trên ảnh, xin để lại vài chữ theo cách nghĩ của chính mình. Thật sự mình thấy đúng đối với bản thân mình. lúc còn trẻ hơn 10 năm trước, mìn nghĩ đơn giản học giỏi rồi kiếm được tiền, sau này sẽ thành công. Sau này mới biết, con đường đó đúng, với những người đã có nền tảng, tam quan gần như chỉnh tề ở tại thời điểm đó(ý mình là tam quan có thể thay đổi theo tuổi tác, hoặc đơn giản là một khoảnh khắc, và nó luôn được hoàn thiện chưa từng dừng lại). Mình là người như nào ư, từ 9 tầng mây hão huyền, rơi vào ô số âm =))) ko sao ko sao, sau này nhận ra, cái gì cũng phải đi từng bước, việc học đại học giống như đc khai khiếu, còn tam quan bắt buộc phải đc cũng cố từng ngày, rất lâu và rất lâu nếu như bậc đầu tiên hoàn toàn không vững như mình. Quay lại chuyện tiền, ko đơn giản học đại học là thành triệu phú, tỉ phú, tôi làm ko nổi. Tôi phải quay về đi từng bước. Từ không đủ ăn đủ mặc, vay nợ -> Hết nợ, bắt đầu tích góp -> chuyển sang kinh doanh, tự làm chủ(phi thương bất phú, câu này ngàn đời, đến khi còn người diệt vong, mãi mãi không sai, và theo tôi, tất cả đều có thể quy về mua-bán mà giải thích) -> mở công ty -> thuê ceo ->... có thể thiếu sót vì tầng lớp tôi đang ở chỉ nhìn đc đến đây là tôi thấy đủ rồi, làm tốt trước mắt đã.
Nhiều người có mai mắn trúng số, 2-300 triệu, nhưng chỉ cần gặp thời, họ phất lên rất nhanh, nhiều người trúng độc đắc mười mấy tờ, 2-30 tỉ nhưng ngồi ăn núi lỡ, nghèo vẫn hoàn nghèo. Thật ra, ngay từ đầu vị trí đứng của 2 người trên đã quá khác nhau rồi, người cầm tiền nhiều hơn nhưng tư duy và tam quan của họ chưa từng thay đổi,... mình chỉ là một hạt cát giữa thế giới này, xin dừng ở thấy biết, nhìn nhận, bước một bước nữa rơi vào phán xét, lại bị kéo vào lòng sông đang chảy xiết, mỗi lần bơi vào bờ thật sự rất mệt...
2026-09-13 17:37:46