Khâu Khâu Minh Châu. :
Khi mùa thu trở lại, khi những chùm hoa thạch thảo lngát hương, tự nhiên mình nhớ những mùa thu cũ.
Nhớ mùa thu của tuổi mười tám đôi mươi. Nhớ những buổi rong ruổi bên Hồ Tây lộng gió, để mặc những cơn gió se lạnh vờn qua tóc. Nhớ những chiều nắm tay nhau dạo quanh Hồ Gươm, chẳng cần nói gì nhiều, chỉ lặng im bên cạnh nhau mà trong lòng vẫn chất chứa biết bao yêu thương.
Ngày ấy, hạnh phúc đôi khi đơn giản đến thế. Là một cơn gió thu lành lạnh, là một vòng hồ đi mãi chẳng muốn về, là một cái nắm tay thật chặt giữa phố phường đông đúc.
Mình nhớ mùa thu của ngày xưa.
Nhớ những ngày mình còn trẻ, còn hai mươi, còn tin rằng những tháng năm đẹp nhất sẽ chẳng bao giờ đi qua.
Vậy mà mùa thu vẫn trở lại mỗi năm, chỉ có người của những mùa thu ấy….. đã đi xa khỏi thanh xuân mất rồi.
Có những mùa thu không chỉ là một mùa trong năm.
Đó là một miền ký ức. Chỉ cần gió se lạnh thoảng qua, hoa thạch thảo khẽ rung trong nắng, là cả một khoảng trời tuổi trẻ lại trở về. 🍂
2026-09-13 14:44:16