@vanessagammicchia:

VanessaGammicchia
VanessaGammicchia
Open In TikTok:
Region: IT
Sunday 13 September 2026 20:09:21 GMT
200
5
0
0

Music

Download

Comments

There are no more comments for this video.
To see more videos from user @vanessagammicchia, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Những bức tường được xây lên để ngăn con người bước qua. Nhưng cũng có những bức tường, dù cao đến đâu, cuối cùng vẫn không thể ngăn được một thời đại thay đổi. Năm 1961, Bức tường Berlin được dựng lên giữa một thành phố. Chỉ sau một đêm, những con đường quen thuộc bị cắt đôi, gia đình bị chia cách, còn Berlin trở thành một trong những biểu tượng rõ ràng nhất của Chiến tranh Lạnh. Ở phía Đông là Cộng hòa Dân chủ Đức, thường được gọi là Đông Đức. Ở phía Tây là Cộng hòa Liên bang Đức. Hai nước Đức, hai hệ thống chính trị, hai con đường phát triển khác nhau. Và ở giữa chúng là một bức tường bằng bê tông. Trong nhiều năm, bức tường ấy dường như đã trở thành một thứ không thể thay đổi. Nhưng đến cuối những năm 1980, tình hình bắt đầu khác đi. Liên Xô dưới thời Mikhail Gorbachev tiến hành cải tổ và giảm mức độ can thiệp vào các nước Đông Âu. Trong khi đó, bên trong Đông Đức, ngày càng nhiều người xuống đường yêu cầu cải cách và quyền tự do đi lại. Những cuộc biểu tình ban đầu không phải tất cả đều nhằm mục đích xóa bỏ Đông Đức. Nhiều người chỉ muốn cuộc sống của họ thay đổi. Họ muốn được nói lên suy nghĩ của mình. Muốn được đi lại tự do hơn. Muốn chính quyền lắng nghe họ. Nhưng lịch sử đôi khi có một cách rất lạ. Một khi con người đã bắt đầu bước ra đường, rất khó để biết chính xác mọi chuyện sẽ đi đến đâu. Tháng 10 năm 1989, Đông Đức kỷ niệm 40 năm thành lập. Nhưng chỉ vài tuần sau, chính quyền phải đối mặt với một làn sóng biểu tình ngày càng lớn. Rồi cho đến ngày 9 tháng 11. Trong một cuộc họp báo, Günter Schabowski, một quan chức cấp cao của Đông Đức, công bố những quy định mới về việc đi lại. Khi được hỏi chúng có hiệu lực từ khi nào, ông trả lời theo cách khiến nhiều người hiểu rằng chúng có hiệu lực ngay lập tức. Tin tức lan ra. Người dân bắt đầu kéo về các cửa khẩu. Những người lính biên phòng đứng trước một đám đông ngày càng lớn. Không ai thật sự biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Rồi những cánh cổng được mở. Người dân Đông Berlin tràn sang phía Tây. Có những người bật khóc. và... có những người ôm lấy những người xa lạ. Có những người trèo lên chính bức tường từng chia cắt thành phố của họ. Sau 28 năm, Bức tường Berlin không còn thực sự ngăn được Berlin nữa. Điều đáng nhớ là nó không sụp đổ chỉ vì những chiếc búa. Những nhát búa ngày hôm đó chỉ phá vỡ phần bê tông. Còn thứ thực sự làm bức tường mất đi ý nghĩa… là hàng nghìn, rồi hàng triệu con người đã không còn chấp nhận nó nữa. Và từ khoảnh khắc ấy, Đông Đức bước vào những tháng cuối cùng của mình. Các cuộc biểu tình tiếp tục. Đảng Xã hội Chủ nghĩa Thống nhất Đức mất dần quyền kiểm soát. Cuộc bầu cử tự do đầu tiên của Đông Đức diễn ra vào tháng 3 năm 1990. Rồi những cuộc đàm phán về tương lai nước Đức được tiến hành. Ngày 3 tháng 10 năm 1990, Cộng hòa Dân chủ Đức chính thức gia nhập Cộng hòa Liên bang Đức. Đông Đức không biến mất trên một chiến trường. Nó kết thúc bằng một quá trình chính trị, trong bối cảnh cả châu Âu đang thay đổi từng ngày. Và có lẽ hình ảnh ám ảnh nhất của câu chuyện này vẫn là Bức tường Berlin. Năm 1961, người ta xây nó lên với suy nghĩ rằng nó sẽ đứng đó rất lâu. Năm 1989, người dân đứng trên chính bức tường ấy, đập từng mảnh bê tông xuống. Một bức tường từng chia đôi một thành phố. Một đất nước từng tồn tại suốt hơn bốn thập kỷ. Và cuối cùng, cả hai đều trở thành ký ức. Lịch sử đôi khi không báo trước rằng một thời đại sắp kết thúc. Nó chỉ lặng lẽ thay đổi từng chút một… cho đến khi con người ngoảnh lại, và nhận ra rằng thế giới mà mình từng quen thuộc đã không còn nữa. #History #ilovevietnam032 #edit
Những bức tường được xây lên để ngăn con người bước qua. Nhưng cũng có những bức tường, dù cao đến đâu, cuối cùng vẫn không thể ngăn được một thời đại thay đổi. Năm 1961, Bức tường Berlin được dựng lên giữa một thành phố. Chỉ sau một đêm, những con đường quen thuộc bị cắt đôi, gia đình bị chia cách, còn Berlin trở thành một trong những biểu tượng rõ ràng nhất của Chiến tranh Lạnh. Ở phía Đông là Cộng hòa Dân chủ Đức, thường được gọi là Đông Đức. Ở phía Tây là Cộng hòa Liên bang Đức. Hai nước Đức, hai hệ thống chính trị, hai con đường phát triển khác nhau. Và ở giữa chúng là một bức tường bằng bê tông. Trong nhiều năm, bức tường ấy dường như đã trở thành một thứ không thể thay đổi. Nhưng đến cuối những năm 1980, tình hình bắt đầu khác đi. Liên Xô dưới thời Mikhail Gorbachev tiến hành cải tổ và giảm mức độ can thiệp vào các nước Đông Âu. Trong khi đó, bên trong Đông Đức, ngày càng nhiều người xuống đường yêu cầu cải cách và quyền tự do đi lại. Những cuộc biểu tình ban đầu không phải tất cả đều nhằm mục đích xóa bỏ Đông Đức. Nhiều người chỉ muốn cuộc sống của họ thay đổi. Họ muốn được nói lên suy nghĩ của mình. Muốn được đi lại tự do hơn. Muốn chính quyền lắng nghe họ. Nhưng lịch sử đôi khi có một cách rất lạ. Một khi con người đã bắt đầu bước ra đường, rất khó để biết chính xác mọi chuyện sẽ đi đến đâu. Tháng 10 năm 1989, Đông Đức kỷ niệm 40 năm thành lập. Nhưng chỉ vài tuần sau, chính quyền phải đối mặt với một làn sóng biểu tình ngày càng lớn. Rồi cho đến ngày 9 tháng 11. Trong một cuộc họp báo, Günter Schabowski, một quan chức cấp cao của Đông Đức, công bố những quy định mới về việc đi lại. Khi được hỏi chúng có hiệu lực từ khi nào, ông trả lời theo cách khiến nhiều người hiểu rằng chúng có hiệu lực ngay lập tức. Tin tức lan ra. Người dân bắt đầu kéo về các cửa khẩu. Những người lính biên phòng đứng trước một đám đông ngày càng lớn. Không ai thật sự biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Rồi những cánh cổng được mở. Người dân Đông Berlin tràn sang phía Tây. Có những người bật khóc. và... có những người ôm lấy những người xa lạ. Có những người trèo lên chính bức tường từng chia cắt thành phố của họ. Sau 28 năm, Bức tường Berlin không còn thực sự ngăn được Berlin nữa. Điều đáng nhớ là nó không sụp đổ chỉ vì những chiếc búa. Những nhát búa ngày hôm đó chỉ phá vỡ phần bê tông. Còn thứ thực sự làm bức tường mất đi ý nghĩa… là hàng nghìn, rồi hàng triệu con người đã không còn chấp nhận nó nữa. Và từ khoảnh khắc ấy, Đông Đức bước vào những tháng cuối cùng của mình. Các cuộc biểu tình tiếp tục. Đảng Xã hội Chủ nghĩa Thống nhất Đức mất dần quyền kiểm soát. Cuộc bầu cử tự do đầu tiên của Đông Đức diễn ra vào tháng 3 năm 1990. Rồi những cuộc đàm phán về tương lai nước Đức được tiến hành. Ngày 3 tháng 10 năm 1990, Cộng hòa Dân chủ Đức chính thức gia nhập Cộng hòa Liên bang Đức. Đông Đức không biến mất trên một chiến trường. Nó kết thúc bằng một quá trình chính trị, trong bối cảnh cả châu Âu đang thay đổi từng ngày. Và có lẽ hình ảnh ám ảnh nhất của câu chuyện này vẫn là Bức tường Berlin. Năm 1961, người ta xây nó lên với suy nghĩ rằng nó sẽ đứng đó rất lâu. Năm 1989, người dân đứng trên chính bức tường ấy, đập từng mảnh bê tông xuống. Một bức tường từng chia đôi một thành phố. Một đất nước từng tồn tại suốt hơn bốn thập kỷ. Và cuối cùng, cả hai đều trở thành ký ức. Lịch sử đôi khi không báo trước rằng một thời đại sắp kết thúc. Nó chỉ lặng lẽ thay đổi từng chút một… cho đến khi con người ngoảnh lại, và nhận ra rằng thế giới mà mình từng quen thuộc đã không còn nữa. #History #ilovevietnam032 #edit

About