@zain.armani34: #foryoupage #fypシ #100kfollowers #tradingvideo #unfrezzmyaccount @Waliullah SAHIBZADA

ℤ𝕒𝕚𝕟 𝕋𝕪𝕡𝕚𝕤𝕥
ℤ𝕒𝕚𝕟 𝕋𝕪𝕡𝕚𝕤𝕥
Open In TikTok:
Region: US
Sunday 13 September 2026 20:14:41 GMT
5183
641
16
10

Music

Download

Comments

zahidgull.zidi
Zahidgull Zidi :
❤️❤️❤️
2026-09-14 19:39:13
0
hafizyasir076
salar :
دا بیرغ نه منم تک سفین بیرغ زنداباد
2026-09-14 03:23:23
2
shafiwazir8042
꧁𓅓👉OنE سمګلرOنE👈𓅓꧂ :
2026-09-17 02:15:46
0
ghalebjan1
ملا فــقـرمـحـمـددرویـش 313 99 :
🥰🥰🥰
2026-09-16 09:27:51
0
naderzaman497
💔 T A L I B 💔 :
💔💔💔
2026-09-15 18:32:47
0
user8283678018811
منصور غزنوی 💞💔 :
[Broken heart][Broken heart][Broken heart]
2026-09-15 12:12:15
0
zahidgull.zidi
Zahidgull Zidi :
❤️❤️❤️
2026-09-14 19:39:09
0
sabir.khan0855
Sabir Khan :
🥰🥰🥰
2026-09-14 13:01:29
0
user066186069
🥀عمراشنا🤫 :
🥰🥰🥰
2026-09-14 15:36:00
0
asimtgabe1212
قاری جانان تګابی :
❤️❤️❤️
2026-09-14 09:38:54
0
muhammad.malik.za
Muhammad Malik Zai :
🥰🥰🥰
2026-09-14 06:33:37
0
dawoodshah145
🏳️کندهاری🏳️ :
❤️❤️❤️
2026-09-14 04:58:10
0
user2453797325381
اسد لله ناصری :
🥰🥰🥰
2026-09-14 01:41:52
0
janat.noor140
سجنا وزیر :
🥰🥰🥰
2026-09-13 20:35:11
0
user2775613384269
سميع الله ميوند :
🥰🥰🥰
2026-09-15 22:35:55
0
To see more videos from user @zain.armani34, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

TÂM NHƯ MINH KÍNH Đêm rằm, trăng treo giữa đỉnh núi cổ tự, ánh sáng rải khắp sân chùa lát gạch, rọi qua từng phiến ngói rêu phong đã trải bao mùa mưa nắng. Một vị tăng ngồi tĩnh tọa dưới gốc bồ đề, mắt khép hờ, hơi thở nhẹ như không, chỉ còn ánh trăng và bóng người hòa làm một giữa khoảng lặng mênh mông. Có công án được truyền lại từ ngàn xưa: gió lay cờ phướn, một vị tăng bảo gió động, một vị khác bảo phướn động, tranh luận mãi không thôi. Lục Tổ Huệ Năng đi ngang, chỉ nói một câu: “Chẳng phải gió động, chẳng phải phướn động, ấy là tâm nhân giả động.” Câu nói ấy như một nhát gươm chém đứt lưới nghi, đưa người nghe vượt thoát khỏi vòng luẩn quẩn của cảnh sở duyên, để nhìn thẳng vào căn nguyên: chính tâm phân biệt đã dựng nên thế giới của năng và sở, của chủ thể nhận biết và đối tượng bị biết. Duy thức học gọi đó là kiến phần và tướng phần, hai mặt cùng sinh khởi từ một thức thể duy nhất. Cảnh vật bên ngoài chẳng phải hoàn toàn là ảo, cũng chẳng phải hoàn toàn thật có tách biệt khỏi tâm. Nó là ảnh hiện của thức, như bóng trong gương, như trăng đáy nước, tùy tâm biến hiện mà có sai biệt trùng trùng. Người phàm phu, do chấp thật có năng có sở, chấp thật có ta đang thấy và cảnh đang bị thấy, nên tâm luôn ở trong thế đối đãi, phân biệt, thủ xả. Thấy đẹp thì sinh tham, thấy xấu thì sinh sân, thấy điều không liên quan thì buông trôi trong si mê. Ba độc tham sân si, xét cho cùng, đều bắt nguồn từ một niệm chấp trước rằng có một cái ta đang đứng trước một cái không-phải-ta để mà thủ xả, yêu ghét. Kinh Lăng Nghiêm dạy về cái thấy, rằng tánh thấy vốn không sinh không diệt, không đến không đi, chỉ vì vọng tâm khởi lên phân biệt giữa người thấy và vật bị thấy nên mới thành ra có sinh có diệt, có động có tĩnh. Bảy chỗ gạn hỏi tâm, tám lần biện minh về tánh thấy trong kinh ấy, suy cho cùng chỉ nhằm đưa hành giả trở về chỗ năng sở song vong, nơi cái thấy không còn là cái thấy của một ai, đối tượng của một cái gì, mà chỉ còn lại tánh giác tròn đầy, trong sáng, như gương sáng chưa từng gợn bụi. Gương sáng là ẩn dụ thường được các bậc thiền sư xưa dùng để chỉ tự tánh. Gương chẳng khởi tâm phân biệt vật đẹp hay xấu đi qua trước nó, vật đến thì hiện, vật đi thì thôi, không lưu giữ, không phân biệt, không thiên vị. Vậy mà gương vẫn chiếu soi trọn vẹn, không sai lệch, không thiếu sót một chi tiết nào của vạn vật đi qua. Tâm người tu hành, nếu đạt đến chỗ như gương sáng ấy, sẽ không còn bị cảnh chuyển. Thấy sắc mà không dính mắc nơi sắc, nghe tiếng mà không trói buộc nơi tiếng, gặp thuận cảnh không sinh tâm đắm say, gặp nghịch cảnh không sinh tâm oán hận. Đó chẳng phải là trở nên vô cảm, lãnh đạm với đời, mà là đạt đến một sự tự tại đích thực, nơi tâm không còn bị cảnh bên ngoài sai khiến, lôi kéo. Nhưng con đường đến chỗ năng sở song vong ấy không phải một bước mà tới. Cũng như gió lay phướn động, thoạt đầu người tu còn phải dụng công quán chiếu, phân biệt rõ đâu là vọng tâm khởi động, đâu là cảnh giới bên ngoài, để dần dần nhận ra cả hai đều không có tự tánh cố định, đều nương duyên mà sinh khởi. Đến khi công phu thuần thục, cái thấy về năng và sở tự nhiên tan biến, chẳng cần phải cố ý xóa bỏ, như mây tan thì trời tự hiện, chẳng phải do ai vẽ nên bầu trời xanh biếc ấy. Vị tăng dưới gốc bồ đề khẽ mở mắt. Trăng vẫn treo giữa đỉnh núi như từ đầu hôm, sân chùa vẫn lát gạch cũ rêu phong, gió vẫn lay động những cành lá xào xạc trong đêm thanh vắng. Cảnh vật chẳng có gì đổi khác so với lúc người ngồi xuống nhập định. Nhưng có một điều đã khác. Trong khoảnh khắc tâm lặng như gương, người ngồi đó không còn là kẻ đang ngắm trăng, cũng chẳng có vầng trăng nào đang bị ngắm nhìn. Chỉ còn lại một khoảng trong suốt, nơi trăng sáng và tâm sáng chẳng còn ranh giới để phân chia, như hai giọt sương cùng tan vào một dòng nước lớn, chẳng còn biết đâu là giọt trước, đâu là giọt sau.​​​​​​​​​​​​​​​​ #phatdaovothuong #thuctinh #chualanh #songtinhthuc #phatphap
TÂM NHƯ MINH KÍNH Đêm rằm, trăng treo giữa đỉnh núi cổ tự, ánh sáng rải khắp sân chùa lát gạch, rọi qua từng phiến ngói rêu phong đã trải bao mùa mưa nắng. Một vị tăng ngồi tĩnh tọa dưới gốc bồ đề, mắt khép hờ, hơi thở nhẹ như không, chỉ còn ánh trăng và bóng người hòa làm một giữa khoảng lặng mênh mông. Có công án được truyền lại từ ngàn xưa: gió lay cờ phướn, một vị tăng bảo gió động, một vị khác bảo phướn động, tranh luận mãi không thôi. Lục Tổ Huệ Năng đi ngang, chỉ nói một câu: “Chẳng phải gió động, chẳng phải phướn động, ấy là tâm nhân giả động.” Câu nói ấy như một nhát gươm chém đứt lưới nghi, đưa người nghe vượt thoát khỏi vòng luẩn quẩn của cảnh sở duyên, để nhìn thẳng vào căn nguyên: chính tâm phân biệt đã dựng nên thế giới của năng và sở, của chủ thể nhận biết và đối tượng bị biết. Duy thức học gọi đó là kiến phần và tướng phần, hai mặt cùng sinh khởi từ một thức thể duy nhất. Cảnh vật bên ngoài chẳng phải hoàn toàn là ảo, cũng chẳng phải hoàn toàn thật có tách biệt khỏi tâm. Nó là ảnh hiện của thức, như bóng trong gương, như trăng đáy nước, tùy tâm biến hiện mà có sai biệt trùng trùng. Người phàm phu, do chấp thật có năng có sở, chấp thật có ta đang thấy và cảnh đang bị thấy, nên tâm luôn ở trong thế đối đãi, phân biệt, thủ xả. Thấy đẹp thì sinh tham, thấy xấu thì sinh sân, thấy điều không liên quan thì buông trôi trong si mê. Ba độc tham sân si, xét cho cùng, đều bắt nguồn từ một niệm chấp trước rằng có một cái ta đang đứng trước một cái không-phải-ta để mà thủ xả, yêu ghét. Kinh Lăng Nghiêm dạy về cái thấy, rằng tánh thấy vốn không sinh không diệt, không đến không đi, chỉ vì vọng tâm khởi lên phân biệt giữa người thấy và vật bị thấy nên mới thành ra có sinh có diệt, có động có tĩnh. Bảy chỗ gạn hỏi tâm, tám lần biện minh về tánh thấy trong kinh ấy, suy cho cùng chỉ nhằm đưa hành giả trở về chỗ năng sở song vong, nơi cái thấy không còn là cái thấy của một ai, đối tượng của một cái gì, mà chỉ còn lại tánh giác tròn đầy, trong sáng, như gương sáng chưa từng gợn bụi. Gương sáng là ẩn dụ thường được các bậc thiền sư xưa dùng để chỉ tự tánh. Gương chẳng khởi tâm phân biệt vật đẹp hay xấu đi qua trước nó, vật đến thì hiện, vật đi thì thôi, không lưu giữ, không phân biệt, không thiên vị. Vậy mà gương vẫn chiếu soi trọn vẹn, không sai lệch, không thiếu sót một chi tiết nào của vạn vật đi qua. Tâm người tu hành, nếu đạt đến chỗ như gương sáng ấy, sẽ không còn bị cảnh chuyển. Thấy sắc mà không dính mắc nơi sắc, nghe tiếng mà không trói buộc nơi tiếng, gặp thuận cảnh không sinh tâm đắm say, gặp nghịch cảnh không sinh tâm oán hận. Đó chẳng phải là trở nên vô cảm, lãnh đạm với đời, mà là đạt đến một sự tự tại đích thực, nơi tâm không còn bị cảnh bên ngoài sai khiến, lôi kéo. Nhưng con đường đến chỗ năng sở song vong ấy không phải một bước mà tới. Cũng như gió lay phướn động, thoạt đầu người tu còn phải dụng công quán chiếu, phân biệt rõ đâu là vọng tâm khởi động, đâu là cảnh giới bên ngoài, để dần dần nhận ra cả hai đều không có tự tánh cố định, đều nương duyên mà sinh khởi. Đến khi công phu thuần thục, cái thấy về năng và sở tự nhiên tan biến, chẳng cần phải cố ý xóa bỏ, như mây tan thì trời tự hiện, chẳng phải do ai vẽ nên bầu trời xanh biếc ấy. Vị tăng dưới gốc bồ đề khẽ mở mắt. Trăng vẫn treo giữa đỉnh núi như từ đầu hôm, sân chùa vẫn lát gạch cũ rêu phong, gió vẫn lay động những cành lá xào xạc trong đêm thanh vắng. Cảnh vật chẳng có gì đổi khác so với lúc người ngồi xuống nhập định. Nhưng có một điều đã khác. Trong khoảnh khắc tâm lặng như gương, người ngồi đó không còn là kẻ đang ngắm trăng, cũng chẳng có vầng trăng nào đang bị ngắm nhìn. Chỉ còn lại một khoảng trong suốt, nơi trăng sáng và tâm sáng chẳng còn ranh giới để phân chia, như hai giọt sương cùng tan vào một dòng nước lớn, chẳng còn biết đâu là giọt trước, đâu là giọt sau.​​​​​​​​​​​​​​​​ #phatdaovothuong #thuctinh #chualanh #songtinhthuc #phatphap

About