@shiraishi_mayumi: 北海道から帰ってきたよーー!野生の鹿の群れみれたのが1番の驚き! #すいすて

白石まゆみ SWEET STEADY
白石まゆみ SWEET STEADY
Open In TikTok:
Region: JP
Monday 14 September 2026 15:09:42 GMT
21051
3703
90
37

Music

Download

Comments

hirenakishimotohinatais1
松本ひかるひぃくんはなちゃPiKiデニム女子好き👼🎀🤍 :
お疲れ様ゆっくり休んで
2026-09-15 09:28:44
5
taro_mayulove
たろー :
そんないっぱいでたらこわいからしからないと
2026-09-15 11:06:12
2
8r.lug4
はる🍀✨ :
いち!
2026-09-14 15:10:58
2
yuipoyon01
北海道ゆいぽよん♡ :
かわいい🥺また来てね〜♡
2026-09-14 16:49:59
2
momo221_love
もも :
こんな美しい人が歩いてたらいっぱい見ちゃうかも🫣💞💞
2026-09-15 07:33:17
1
30937905369
ゆき :
メガネ姿のまゆみちゃんめちゃくちゃ可愛いすぎ🥰
2026-09-14 19:18:27
2
ikuo509
いくお :
おかえり😊自分は、今年富士山(仕事で)で野生の鹿を沢山見たよ〜。今年は牡鹿をよく見た(牡鹿は滅多に出てこない)
2026-09-14 15:17:37
1
user9335200589866
user9335200589866たっくん(歌っくん) :
まゆみちゃんとっても可愛いですよ😍😍😍😍
2026-09-15 11:58:46
0
amarenandfuriparu
北海道民のふなし🦫💫 :
リリイベ行ったよーー!また来てー!!
2026-09-15 12:23:23
0
andjeo02
すーなー :
めちゃくちゃかわいいです🩷
2026-09-15 10:40:40
0
amringojams
🍏❤️‍🔥💌🤍💍 :
鹿の群れ見れるんだ!!行ってみたいな〜
2026-09-15 14:04:37
0
junk_en_26
ジャン拳ブ口一💜🦄🫧 :
奈良行こう
2026-09-15 10:51:04
0
n__niia217
͓̽𝒩𝒾𝒾𝒶.໒꒱⋆͛ :
鹿⁉️すごいね!!
2026-09-15 12:18:43
0
bmsg888
SOU :
おかえり〜!!
2026-09-15 12:11:53
0
jean_esprit
jean_esprit :
食べじゃった?😅
2026-09-15 11:08:39
0
_metallicsilver_
メタリックシルバー :
かわいい
2026-09-15 10:43:36
0
__uka.2f
𝖿𝗎𝗄𝖺 :
北海道来てくれてありがとう♡チェキ撮れてお話できて嬉しかった🐮
2026-09-15 13:05:57
0
8r.lug4
はる🍀✨ :
まゆみんいつも通り可愛い❤️
2026-09-14 15:11:10
0
lovibi_tune
踊る消しゴム :
間違われそうなカラーだね🦌
2026-09-15 03:36:40
0
take03171227
たけTAKE♡💌🤍💍 :
良かったねん♥️バンビ🦌✨
2026-09-15 09:54:29
0
._.mayumi1
あんな :
このしらいし鹿.....!?
2026-09-15 09:45:38
0
tani.300
tani.300 :
お疲れさまです!
2026-09-15 21:51:19
0
user2466938262818
9月から職探しにゃ〜(=^・^=)♪♪左手首の様子を見て?? :
2026-09-15 06:36:16
0
nabenabe_0628
りせなべ사랑해 :
3階までレスありがとう
2026-09-15 06:17:56
0
user12656781901350
ひろ :
可愛いー!!
2026-09-14 15:11:28
0
To see more videos from user @shiraishi_mayumi, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Chương 11.1: Trên đường tới sân bay, cô tựa đầu vào vai anh. “Buồn ngủ quá.” “Em ngủ thêm đi.” “Không muốn.” “Vậy sao còn nói buồn ngủ?” “Muốn anh ôm.” Anh nhìn cô. Ở trong xe có Vương Thần Sách. Anh chỉ đưa tay kéo nhẹ tay cô vào lòng bàn tay mình. Cô cười không nói nữa. Tại sân bay, cả hai tách nhau ra. Các vận động viên lần lượt tập trung. HLV Coco đứng cạnh Tôn Dĩnh Sa. Không ai nhận ra cô gần đây dễ mệt hơn một chút. Không ai biết cô thường xuyên buồn ngủ. Không ai nghĩ nhiều về chuyện cô thèm đồ chua. Tất cả đều cho rằng đó là phản ứng bình thường sau chuỗi tập luyện và thi đấu kéo dài. Bản thân Tôn Dĩnh Sa cũng nghĩ như vậy. Trên máy bay, cô ngồi cạnh Vương Sở Khâm. Sau khi máy bay ổn định độ cao, cô tháo khẩu trang  xuống một chút. “Datou.” “Ừ?” “Cho em mượn vai.” Anh nhìn cô. “Ngủ sao?” “Vâng.” “Ngủ đi.” Cô tựa đầu lên vai anh, chưa đầy 10 phút sau, cô đã ngủ. Vương Sở Khâm nhìn xuống. Tóc ngắn của cô hơi rối. Anh nhẹ nhàng chỉnh lại. Cô ngủ rất sâu. Anh không đánh thức chỉ kéo chăn lên cho cô. Đội tuyển tới Đức sau một hành trình dài. Tại khách sạn, lịch trình nhanh chóng được sắp xếp. Nghỉ ngơi. Ăn uống. Sau đó tập nhẹ để làm quen sân. WTT lần này không có nhiều nội dung đối với hai người. Ban huấn luyện đăng ký duy nhất đôi nam nữ. Điều đó đồng nghĩa mọi sự tập trung đều đặt vào nội dung này. Buổi tập đầu tiên tại Đức, HLV Tiêu đứng ngoài sân quan sát. “Hai đứa mới ghép lại nên không cần đánh quá nhanh, tìm cảm giác bóng trước.” Tôn Dĩnh Sa gật đầu. Vương Sở Khâm cũng gật. Hai người phối hợp rất ăn ý. Bóng qua lại. Một người mở đường. Một người kết thúc. Có những lúc không cần nói. Chỉ một ánh mắt. Một bước chân. Một tiếng gọi. Là đủ để người còn lại hiểu. HLV Tiêu nhìn một lúc rồi gật đầu. “Đúng rồi, giữ nhịp này.” Tôn Dĩnh Sa cười. Cô quay sang nhìn Vương Sở Khâm. Anh cũng nhìn cô. Hai người đập nhẹ tay vào nhau. “Cố lên.” “Cố lên.” Những ngày tiếp theo trôi qua trong guồng quay quen thuộc. Ăn sáng. Tập. Họp chiến thuật. Nghỉ. Tập thêm. Ăn tối. Về phòng. Ngủ. Tôn Dĩnh Sa vẫn đôi lúc thấy mệt. Có ngày cô ngủ trưa lâu hơn bình thường. Có ngày vừa tập xong đã thấy đói. Có ngày chỉ muốn ăn một thứ gì đó chua chua. Nhưng cô không nghĩ nhiều. Cô vẫn thi đấu. Vẫn cười. Vẫn nói chuyện với Vương Mạn Dục, Hà Trác Giai, Chen Xingtong. Vẫn trêu Kuaiman. Vẫn gọi Vương Sở Khâm là Datou. Vẫn làm nũng khi ở riêng với anh. Mọi thứ dường như vẫn bình thường. Chỉ có một điều thay đổi. Cô càng ngày càng muốn ở cạnh anh. Ngay cả khi chỉ ngồi trong phòng nghỉ. Cô cũng muốn anh ở gần. Vương Sở Khâm nhiều lần hỏi: “Em có khó chịu không?” Cô đều lắc đầu. “Không.” Anh tin cô. Ngày thi đấu đầu tiên của nội dung đôi nam nữ đến. Tôn Dĩnh Sa đứng trong khu vực chuẩn bị. Cô cúi xuống buộc dây giày. Vương Sở Khâm đi tới. “Để anh.” “Em tự làm được, với ở đây nhiều camera quá.” “Anh biết.” Anh vẫn ngồi xuống chỉnh lại dây giày cho cô. Cô nhìn anh. “Datou.” “Ừ?” “Lâu rồi không thi đấu nội dung này, em hơi hồi hộp.” “Nhìn anh.” Cô ngẩng đầu. “Đừng nghĩ nhiều.” Anh đưa tay ra. Cô đặt tay mình vào tay anh. “Chúng ta đánh từng bóng.” “Ừ.” “Không cần nghĩ tới kết quả.” “Ừ.” “Anh ở đây.” Cô cười. “Em biết.” Hai người bước vào sân tiếng cổ vũ vang lên, ánh đèn chiếu xuống mặt sân. Tôn Dĩnh Sa cầm vợt. Cô hít một hơi thật sâu. Không ai biết rằng hôm nay cô bước vào trận đấu với một cơ thể đang mang trong mình một điều kỳ diệu. Cô không biết. Anh cũng không biết. HLV cũng không biết. Tất cả mọi người chỉ nhìn thấy một cặp đôi bước vào sân với mục tiêu duy nhất: Giành chiến thắng. Buổi sáng đầu tiên của ngày thi đấu chính thức bắt đầu bằng tiếng gõ cửa rất nhẹ. Tôn Dĩnh Sa vẫn còn cuộn mình trong chăn. Cô mở mắt, mất vài giây mới nhớ ra mình đang ở Đức. Không phải căn phòng quen thuộc ở Bắc Kinh cũng không phải căn nhà cách tổng cục 10 phút đi bộ mà hai người vẫn trở về sau mỗi buổi tập. Cô nằm yên nhìn trần nhà. Sau đó đưa tay sang chiếc gối bên cạnh trống không. Cô bật cười. Ở nước ngoài thi đấu, hai người luôn ở hai phòng khác nhau. Dù đã là vợ chồng, trước mặt mọi người họ vẫn giữ khoảng cách nhất định. #shatou #5114 #motnha5114 #fanfic #xhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhh
Chương 11.1: Trên đường tới sân bay, cô tựa đầu vào vai anh. “Buồn ngủ quá.” “Em ngủ thêm đi.” “Không muốn.” “Vậy sao còn nói buồn ngủ?” “Muốn anh ôm.” Anh nhìn cô. Ở trong xe có Vương Thần Sách. Anh chỉ đưa tay kéo nhẹ tay cô vào lòng bàn tay mình. Cô cười không nói nữa. Tại sân bay, cả hai tách nhau ra. Các vận động viên lần lượt tập trung. HLV Coco đứng cạnh Tôn Dĩnh Sa. Không ai nhận ra cô gần đây dễ mệt hơn một chút. Không ai biết cô thường xuyên buồn ngủ. Không ai nghĩ nhiều về chuyện cô thèm đồ chua. Tất cả đều cho rằng đó là phản ứng bình thường sau chuỗi tập luyện và thi đấu kéo dài. Bản thân Tôn Dĩnh Sa cũng nghĩ như vậy. Trên máy bay, cô ngồi cạnh Vương Sở Khâm. Sau khi máy bay ổn định độ cao, cô tháo khẩu trang xuống một chút. “Datou.” “Ừ?” “Cho em mượn vai.” Anh nhìn cô. “Ngủ sao?” “Vâng.” “Ngủ đi.” Cô tựa đầu lên vai anh, chưa đầy 10 phút sau, cô đã ngủ. Vương Sở Khâm nhìn xuống. Tóc ngắn của cô hơi rối. Anh nhẹ nhàng chỉnh lại. Cô ngủ rất sâu. Anh không đánh thức chỉ kéo chăn lên cho cô. Đội tuyển tới Đức sau một hành trình dài. Tại khách sạn, lịch trình nhanh chóng được sắp xếp. Nghỉ ngơi. Ăn uống. Sau đó tập nhẹ để làm quen sân. WTT lần này không có nhiều nội dung đối với hai người. Ban huấn luyện đăng ký duy nhất đôi nam nữ. Điều đó đồng nghĩa mọi sự tập trung đều đặt vào nội dung này. Buổi tập đầu tiên tại Đức, HLV Tiêu đứng ngoài sân quan sát. “Hai đứa mới ghép lại nên không cần đánh quá nhanh, tìm cảm giác bóng trước.” Tôn Dĩnh Sa gật đầu. Vương Sở Khâm cũng gật. Hai người phối hợp rất ăn ý. Bóng qua lại. Một người mở đường. Một người kết thúc. Có những lúc không cần nói. Chỉ một ánh mắt. Một bước chân. Một tiếng gọi. Là đủ để người còn lại hiểu. HLV Tiêu nhìn một lúc rồi gật đầu. “Đúng rồi, giữ nhịp này.” Tôn Dĩnh Sa cười. Cô quay sang nhìn Vương Sở Khâm. Anh cũng nhìn cô. Hai người đập nhẹ tay vào nhau. “Cố lên.” “Cố lên.” Những ngày tiếp theo trôi qua trong guồng quay quen thuộc. Ăn sáng. Tập. Họp chiến thuật. Nghỉ. Tập thêm. Ăn tối. Về phòng. Ngủ. Tôn Dĩnh Sa vẫn đôi lúc thấy mệt. Có ngày cô ngủ trưa lâu hơn bình thường. Có ngày vừa tập xong đã thấy đói. Có ngày chỉ muốn ăn một thứ gì đó chua chua. Nhưng cô không nghĩ nhiều. Cô vẫn thi đấu. Vẫn cười. Vẫn nói chuyện với Vương Mạn Dục, Hà Trác Giai, Chen Xingtong. Vẫn trêu Kuaiman. Vẫn gọi Vương Sở Khâm là Datou. Vẫn làm nũng khi ở riêng với anh. Mọi thứ dường như vẫn bình thường. Chỉ có một điều thay đổi. Cô càng ngày càng muốn ở cạnh anh. Ngay cả khi chỉ ngồi trong phòng nghỉ. Cô cũng muốn anh ở gần. Vương Sở Khâm nhiều lần hỏi: “Em có khó chịu không?” Cô đều lắc đầu. “Không.” Anh tin cô. Ngày thi đấu đầu tiên của nội dung đôi nam nữ đến. Tôn Dĩnh Sa đứng trong khu vực chuẩn bị. Cô cúi xuống buộc dây giày. Vương Sở Khâm đi tới. “Để anh.” “Em tự làm được, với ở đây nhiều camera quá.” “Anh biết.” Anh vẫn ngồi xuống chỉnh lại dây giày cho cô. Cô nhìn anh. “Datou.” “Ừ?” “Lâu rồi không thi đấu nội dung này, em hơi hồi hộp.” “Nhìn anh.” Cô ngẩng đầu. “Đừng nghĩ nhiều.” Anh đưa tay ra. Cô đặt tay mình vào tay anh. “Chúng ta đánh từng bóng.” “Ừ.” “Không cần nghĩ tới kết quả.” “Ừ.” “Anh ở đây.” Cô cười. “Em biết.” Hai người bước vào sân tiếng cổ vũ vang lên, ánh đèn chiếu xuống mặt sân. Tôn Dĩnh Sa cầm vợt. Cô hít một hơi thật sâu. Không ai biết rằng hôm nay cô bước vào trận đấu với một cơ thể đang mang trong mình một điều kỳ diệu. Cô không biết. Anh cũng không biết. HLV cũng không biết. Tất cả mọi người chỉ nhìn thấy một cặp đôi bước vào sân với mục tiêu duy nhất: Giành chiến thắng. Buổi sáng đầu tiên của ngày thi đấu chính thức bắt đầu bằng tiếng gõ cửa rất nhẹ. Tôn Dĩnh Sa vẫn còn cuộn mình trong chăn. Cô mở mắt, mất vài giây mới nhớ ra mình đang ở Đức. Không phải căn phòng quen thuộc ở Bắc Kinh cũng không phải căn nhà cách tổng cục 10 phút đi bộ mà hai người vẫn trở về sau mỗi buổi tập. Cô nằm yên nhìn trần nhà. Sau đó đưa tay sang chiếc gối bên cạnh trống không. Cô bật cười. Ở nước ngoài thi đấu, hai người luôn ở hai phòng khác nhau. Dù đã là vợ chồng, trước mặt mọi người họ vẫn giữ khoảng cách nhất định. #shatou #5114 #motnha5114 #fanfic #xhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhh

About