Bạch Điền :
Mình có chiếc lọ, lúc bên cạnh mình, mình thấy nó rất bình thường, nên mình bỏ để tìm chiếc lọ khác tốt hơn, nhưng sau khi bỏ chiếc lọ đó thì mới biết nó quý, đến khi muốn nhặc lại thì nó đã vỡ vụn, nên thoy không cần, rồi một người khác họ lại thấy thích mà không ngại đứt tay, khó khăn để nhặc từng mảnh vụn lại để vá, và nâng niêu, để ở vị trí đẹp nhất trong nhà, rồi một ngày có người nhận ra đó là đồ cổ rất quý giá, nhưng chiếc bình đó luôn nghĩ mình là thứ rất giá trị, mà không nghĩ nếu không có người kia thì nó cũng chỉ là mớ mảnh vụn, không nghĩ đến giá trị của nó là có người không ngại khó khăn hay vì nó mà đứt tay, đến ngày nào đó có người thấy đó là chiếc bình rất có giá trị, người ta ngỏ ý muốn chuyển nhượng nhưng người đó không bán, và từng ngày trôi qua giá của chiếc lọ một cao, vì cái gì hiếm thì quý, mọi người nhìn vào thấy đó rất tốt nhưng họ không biết món đồ đó tốt là vì có bàn tay của người quý trọng và sợ mất, nếu như nó không có người yêu thích nó thì làm sao nó trở thành chiếc bình có giá trị, đồ có tốt mà không có người trân trọng thì khác gì chiếc bình của chủ cũ.
2026-09-16 06:04:23