@lita.living: Cùng get unready với mình và nói về sai lầm siêu kinh điển khi chăm sóc da nhé #eva #suaruamat #eupc

Lita living
Lita living
Open In TikTok:
Region: VN
Tuesday 15 September 2026 14:52:31 GMT
3050
99
7
39

Music

Download

Comments

gocnhoxinhxinh2
bebithichriviu 🐶 :
Dùng êm lắm
2026-09-16 04:22:09
0
kimphuongtt01
Kim phượng :
thích quá
2026-09-16 04:23:36
0
thilua_2001
Thị Lụa 🍀 :
Ưng lắm á
2026-09-16 03:57:41
0
bc31494687
shop lan Nguyễn :
đã mua
2026-09-16 03:21:18
0
hangnguyenshop69
Nguyễn Hằng :
dùng siu mê nha chị ơi
2026-09-16 01:15:40
0
.tran12345
Bảo Trân Beauty :
gửi hàng đi chưa shop
2026-09-16 01:32:41
0
thaonhii20.02
Nhi Nè 🪴 :
Dùng êm lắm luôn
2026-09-16 02:18:13
0
To see more videos from user @lita.living, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Bố mẹ luôn là người sợ mình thiếu thốn nhất. Nhưng có lẽ, họ cũng là người chưa từng dám cho mình cuộc sống đủ đầy. Ở quê lên ngồi mấy tiếng trên xe, lúc ra bến thấy cả Bố lẫn Mẹ tay xách lỉnh kỉnh đủ thứ từ quê lên.  Mình hỏi: “Sao mẹ mang nhiều vậy?” Mẹ chỉ cười: “ Mẹ không mang rồi trên đây con lấy gì mà ăn. Gà mẹ nuôi, rau mẹ trồng cả đấy, còn cái này phải nấu như thế này này...” Lớn rồi mình mới hiểu, trong những túi đồ ấy không chỉ có rau, có thịt cá, có trái cây… mà còn là những ngày mẹ chắt chiu, là nỗi nhớ con, là sự lo lắng, là tình thương chẳng bao giờ nói thành lời. Mình cứ mải lớn lên giữa thành phố, chạy theo công việc cuộc sống. Còn bố mẹ mình, vẫn giữ thói quen sợ con đói, sợ con thiếu, sợ con nơi đất khách quê người ăn uống không được đủ đầy.. ấy vậy mà ở nhà bố mẹ cũng có ăn đủ bữa đâu ! Đến tận bây giờ, mình mới nhận ra… người luôn muốn dành cho mình những điều đủ đầy nhất, lại là người chấp nhận sống thiếu thốn nhất. Sau này khi mình già đi, có lẽ thứ mình muốn giữ nhất là hình ảnh mẹ cười, còn tay vẫn xách đầy đồ mang lên cho con không một lời than nhọc. Ngày bé mẹ nuôi con lớn. Chỉ mong những năm tháng còn lại, con đủ trưởng thành để mẹ được nghỉ ngơi 🤍 Con yêu Bố Mẹ thật nhiều..
Bố mẹ luôn là người sợ mình thiếu thốn nhất. Nhưng có lẽ, họ cũng là người chưa từng dám cho mình cuộc sống đủ đầy. Ở quê lên ngồi mấy tiếng trên xe, lúc ra bến thấy cả Bố lẫn Mẹ tay xách lỉnh kỉnh đủ thứ từ quê lên. Mình hỏi: “Sao mẹ mang nhiều vậy?” Mẹ chỉ cười: “ Mẹ không mang rồi trên đây con lấy gì mà ăn. Gà mẹ nuôi, rau mẹ trồng cả đấy, còn cái này phải nấu như thế này này...” Lớn rồi mình mới hiểu, trong những túi đồ ấy không chỉ có rau, có thịt cá, có trái cây… mà còn là những ngày mẹ chắt chiu, là nỗi nhớ con, là sự lo lắng, là tình thương chẳng bao giờ nói thành lời. Mình cứ mải lớn lên giữa thành phố, chạy theo công việc cuộc sống. Còn bố mẹ mình, vẫn giữ thói quen sợ con đói, sợ con thiếu, sợ con nơi đất khách quê người ăn uống không được đủ đầy.. ấy vậy mà ở nhà bố mẹ cũng có ăn đủ bữa đâu ! Đến tận bây giờ, mình mới nhận ra… người luôn muốn dành cho mình những điều đủ đầy nhất, lại là người chấp nhận sống thiếu thốn nhất. Sau này khi mình già đi, có lẽ thứ mình muốn giữ nhất là hình ảnh mẹ cười, còn tay vẫn xách đầy đồ mang lên cho con không một lời than nhọc. Ngày bé mẹ nuôi con lớn. Chỉ mong những năm tháng còn lại, con đủ trưởng thành để mẹ được nghỉ ngơi 🤍 Con yêu Bố Mẹ thật nhiều..

About