@vinhkhang1985: Chuyện nhân quả" Ngưu đầu bạch phật" #nhanqua #phatgiao

con đường giác ngộ còn xa
con đường giác ngộ còn xa
Open In TikTok:
Region: VN
Wednesday 16 September 2026 14:27:06 GMT
4414
265
19
23

Music

Download

Comments

thotrang576
🌿thỏ trắng🥕🐇 :
Nam Mô A Di Đà Phật 🙏🙏🙏🙏🙏
2026-09-16 14:35:23
1
adidaphat_10
Tịnh Đức :
A Di Đà Phật 🙏🙏🙏
2026-09-17 07:36:15
0
.thuytrang22
đỗ trang :
con nam mô địa tạng vương bồ tát🙏🙏🙏
2026-09-17 06:39:59
0
ngoc.trang.ngoc.t65
Ngoc Trang Ngoc Trang :
nam mô dại nguyên dia tang vương bo tat
2026-09-17 04:57:23
0
user48739123626503
user48739123626503 :
🙏🙏🙏❤️❤️
2026-09-16 15:12:56
1
phongnguyen94412
phongnguyen94412 :
🙏🙏🙏🙏🙏🙏🙏🙏🙏🙏🙏🙏🙏🙏🙏🙏🙏🙏🙏🙏🙏🙏🙏🙏🙏🙏🙏 Nam mô địa tạng Vương bồ tát
2026-09-17 04:16:16
0
phancml6
phancml6 :
Nam Mô Đại Nguyện Địa Tạng Vương Bồ Tát
2026-09-16 22:55:32
0
thaiqoc
THÁI TRẦN :
2026-09-16 21:57:27
0
ngocydepgai1
Ngọc Ý :
Nam mô a di đà phật
2026-09-17 01:59:10
0
annguyen81559
annguyen81559 :
nam mô a Di Đà Phật
2026-09-17 00:55:16
0
user8296nw1zv2
ngọc mai 1091 :
nam mô a di đà phật
2026-09-16 21:00:51
0
nhannguyen72409
Nhan Nguyen :
Nam mô a di đà phật
2026-09-16 16:09:58
0
_1984317
QUYNH MON 77 :)) 🌻🌻🌻 :
Nam mô a di đà phật 🙏 Nam mô đại nguyện địa tạng vương bồ tát 🙏
2026-09-17 06:25:37
0
quc.ton169
Quốc Toàn :
NAM MÔ ĐẠI NGUYỆN ĐỊA TẠNG VƯƠNG BỒ TÁT
2026-09-17 05:48:01
0
hoaly450
hoaly450 :
Nam mô địa tạng Vương bồ tát
2026-09-17 05:37:26
0
dimhuyn247
dimhuyn247 :
Nam mô quán thế âm bồ tát
2026-09-17 04:32:41
0
on.hng.cng6
đoàn hùng cường :
Nam mô Đại nguyện địa tạng Vương bồ tát Nam mô Đại nguyện địa tạng Vương bồ tát Nam mô Đại nguyện địa tạng Vương bồ tát Nam mô Đại nguyện địa tạng Vương bồ tát
2026-09-16 23:08:47
0
kim.oanh6369
kim oanh :
Nam mô địa tạng vương bồ tát
2026-09-16 21:13:27
0
trunghu.12
TRUNG HẬU 12 :
Nam Mô A Di Đà Phật 🙏🙏🙏🙏🙏🙏🪷🪷🪷🪷🙏🙏🪷🙏🙏🙏🪷🙏
2026-09-17 08:01:38
0
To see more videos from user @vinhkhang1985, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Thương! Ngày trước, thương có nghĩa là tìm cách đến gần, muốn nắm tay, muốn giữ chặt, muốn bảo vệ người kia khỏi cả thế giới. Nhưng hiện tại, thương lại là kiềm chế, là chấp nhận im lặng, là cắn rằng dặn lòng không được bước tới. Thương nhưng không nói, nhớ nhưng không nhắn, muốn gần nhưng lại phải quay đi. Cái cảm giác này giày vò lắm, nó như một sợi dây vô hình siết chặt tim, càng cố gỡ ra càng thấy đau. Người ta sợ hết thương mới đau, nhưng đâu ai biết rằng còn thương mà không thể lại gần mới là nỗi đau lớn nhất. Thương một người mà không thể ở bên cạnh, giống như cầm một ngọn lửa trong tay, vừa muốn giữ lại hơi ấm, vừa bị đốt cháy đến rỉ máu. Có những đêm em chỉ muốn lao đến tim Chị, nói hết tất cả, ôm lấy Chị một lần như ngày xưa. Nhưng lý trí lại nhắc: đừng... Vì một lần dẫn bước nữa, có khi chỉ tự làm mình rơi xuống vực sâu hơn. Thế là, chỉ biết nuốt nước mắt vào trong, chỉ biết để lòng mình chồng chất những thương nhớ không lời. Thương đến nỗi mệt mỏi, thương đến mức muốn quên cũng không thế, mà muốn kiềm chế cũng đành chịu. Thương thì vẫn thương... Nhưng em chưa đủ dũng khí để tiến đến, không còn đủ quyền để bước vào thế giới của Chị nữa. Đành để tình thương này lại trong bóng tối, âm thầm, thầm lặng mình, âm thầm héo úa theo thời gian. Và có lẽ, từ nay về sau, nỗi đau thương sẽ chỉ còn là cơn đau quen thuộc - thứ đau không phải ai nhìn thấy, nhưng nó sẽ đi cùng em đến tận cuối đời.
Thương! Ngày trước, thương có nghĩa là tìm cách đến gần, muốn nắm tay, muốn giữ chặt, muốn bảo vệ người kia khỏi cả thế giới. Nhưng hiện tại, thương lại là kiềm chế, là chấp nhận im lặng, là cắn rằng dặn lòng không được bước tới. Thương nhưng không nói, nhớ nhưng không nhắn, muốn gần nhưng lại phải quay đi. Cái cảm giác này giày vò lắm, nó như một sợi dây vô hình siết chặt tim, càng cố gỡ ra càng thấy đau. Người ta sợ hết thương mới đau, nhưng đâu ai biết rằng còn thương mà không thể lại gần mới là nỗi đau lớn nhất. Thương một người mà không thể ở bên cạnh, giống như cầm một ngọn lửa trong tay, vừa muốn giữ lại hơi ấm, vừa bị đốt cháy đến rỉ máu. Có những đêm em chỉ muốn lao đến tim Chị, nói hết tất cả, ôm lấy Chị một lần như ngày xưa. Nhưng lý trí lại nhắc: đừng... Vì một lần dẫn bước nữa, có khi chỉ tự làm mình rơi xuống vực sâu hơn. Thế là, chỉ biết nuốt nước mắt vào trong, chỉ biết để lòng mình chồng chất những thương nhớ không lời. Thương đến nỗi mệt mỏi, thương đến mức muốn quên cũng không thế, mà muốn kiềm chế cũng đành chịu. Thương thì vẫn thương... Nhưng em chưa đủ dũng khí để tiến đến, không còn đủ quyền để bước vào thế giới của Chị nữa. Đành để tình thương này lại trong bóng tối, âm thầm, thầm lặng mình, âm thầm héo úa theo thời gian. Và có lẽ, từ nay về sau, nỗi đau thương sẽ chỉ còn là cơn đau quen thuộc - thứ đau không phải ai nhìn thấy, nhưng nó sẽ đi cùng em đến tận cuối đời.

About