Kiếp Rêu Xanh :
Chạnh Lòng Mùa Cưới:
Trong từng ấy năm, tôi đã dự biết bao nhiêu tiệc đám hỏi, đám cưới; đã nhìn thấy biết bao cô dâu trong tà áo trắng tinh khôi, biết bao chú rể với nụ cười rạng rỡ, đứng bên nhau dưới ánh đèn, trước lời chúc phúc của gia đình và bè bạn. Họ đẹp đôi đến nao lòng, hạnh phúc đến mức khiến người đứng nhìn cũng bất giác mỉm cười.
Nhưng chẳng hiểu vì sao, mỗi lần chứng kiến một đôi người nên nghĩa vợ chồng, lòng tôi lại quặn lên một nỗi buồn rất khó gọi thành tên.
Tôi vui cho họ… thật lòng vui. Nhưng phía sau nụ cười chúc phúc ấy, hình như vẫn có một khoảng trống rất sâu trong lòng mình.
Bởi tôi chưa từng có một ngày như thế.
Chưa từng có khoảnh khắc được khoác lên người niềm hạnh phúc của riêng mình, chưa từng đứng bên một người mình yêu thương, nghe những lời chúc “trăm năm hạnh phúc”, rồi cùng nhau bước qua cánh cửa của một mái ấm. Những điều tưởng như rất bình thường với người khác, với tôi lại xa xôi như một giấc mơ mà càng đưa tay muốn chạm vào, càng thấy nó lặng lẽ tan biến.
Vì thế, mỗi lần đi qua một đám cưới, nghe tiếng cười nói rộn ràng, nghe tiếng nhạc vang lên giữa những lời chúc tụng, tôi thường đứng đó thật lâu… rồi chợt thấy mình cô độc đến lạ.
Người ta đang bắt đầu một cuộc đời mới, còn tôi lại trở về với căn phòng quen thuộc, với một khoảng trời im lặng và những đêm dài chỉ có mình tôi đối diện với chính mình.
Đôi khi tôi tự hỏi: Không biết đến bao giờ tôi mới là nhân vật chính trong một ngày cưới? Không biết đến bao giờ mới có một người nắm lấy tay tôi, cùng tôi bước qua những năm tháng còn lại? Không biết đến bao giờ tôi mới thật sự hiểu được cảm giác được yêu thương, được chờ đợi…
Tôi không cần một đám cưới thật lớn. Không cần hoa lệ, không cần những lời hứa quá đẹp.
Tôi chỉ mong một ngày nào đó, giữa cuộc đời rộng lớn này, có một người thật lòng muốn cùng tôi đi hết đoạn đường còn lại.
Để rồi khi nhìn những cô dâu, chú rể khác, tôi không còn chạnh lòng nữa… mà có thể mỉm cười và nghĩ rằng:
“Cuối cùng thì… tôi cũng đã có một ngày hạnh phúc của riêng mình.”
Còn bây giờ… chỉ lặng lẽ đứng bên ngoài mùa cưới, hy vọng và chờ đợi một chuyến đò hạnh phúc mà chưa biết bao giờ mới cập bến…
2026-09-17 00:56:02