@drahh.nyc: #funny

✝️
✝️
Open In TikTok:
Region: US
Wednesday 16 September 2026 20:28:20 GMT
161
26
1
0

Music

Download

Comments

kayla33308
kayla<333 :
wtf is ur problem
2026-09-16 22:12:49
0
kenn.kartierr
️ :
bro can the sun explode already im sick of you
2026-09-16 21:19:52
0
urfavgirlxaia
urfavgirlxaia :
Get off tt Dora 🤦🏾‍♀️😭
2026-09-16 21:25:15
0
To see more videos from user @drahh.nyc, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Có những bài hát, chỉ cần nghe lại thôi… là cả một thời tuổi trẻ bỗng nhiên quay về. “Nhỏ Ơi” mang theo cái trong veo của những năm tháng mà tình yêu còn rất đỗi ngây ngô. Một buổi chiều nắng bay bay, một cuộc gặp gỡ tình cờ, một câu hỏi ngập ngừng… rồi hai chữ “yêu nhé” được nói ra bằng tất cả sự chân thành của một trái tim còn chưa biết thế nào là mất mát. Ngày ấy, chúng ta yêu thật đơn giản. Thích một người là nhớ. Nhớ một người là chờ. Muốn gần nhau chỉ cần một ánh mắt, một nụ cười, một lần được đi chung trên con đường quen. Không có những tính toán của tuổi trưởng thành, cũng chẳng nghĩ nhiều về ngày mai. Chỉ biết rằng hôm nay có một người để thương, thế là đủ. Rồi thời gian trôi… Tuổi trẻ đi qua cùng những cuộc gặp gỡ, những lời chưa kịp nói và cả những người đã chẳng còn bên ta. Có những buổi chiều ngày ấy tưởng như bình thường, đến nhiều năm sau ngoảnh lại mới hiểu… đó chính là những ngày tháng đẹp nhất mà mình từng có. Nghe “Nhỏ Ơi” hôm nay, lòng bỗng thấy thương một người của ngày xưa… và cũng thương chính mình của những năm tháng ấy. Một tuổi trẻ từng rất hồn nhiên. Một trái tim từng yêu không cần lý do. Một tình yêu có thể đã trở thành hư vô… nhưng ký ức thì vẫn còn nguyên trong một góc rất sâu. Có lẽ chúng ta không thật sự nhớ một người đến thế. Chúng ta nhớ mình của ngày ấy — một người trẻ tuổi, biết yêu, biết mơ, biết chờ đợi… và từng tin rằng chỉ cần thương nhau thì sẽ có thể đi cùng nhau đến cuối con đường. Giờ đây, tóc đã pha màu thời gian, cuộc đời cũng đã đi qua biết bao đổi thay. Chỉ còn một bài hát cũ vang lên trong một buổi chiều… Và ta chợt mỉm cười, nhẹ nhàng gọi lại một cái tên đã rất xa: Nhỏ ơi… tuổi trẻ của chúng ta, có lẽ đã xa rồi… nhưng đẹp đến mức, một đời này vẫn nhớ. 🌿
Có những bài hát, chỉ cần nghe lại thôi… là cả một thời tuổi trẻ bỗng nhiên quay về. “Nhỏ Ơi” mang theo cái trong veo của những năm tháng mà tình yêu còn rất đỗi ngây ngô. Một buổi chiều nắng bay bay, một cuộc gặp gỡ tình cờ, một câu hỏi ngập ngừng… rồi hai chữ “yêu nhé” được nói ra bằng tất cả sự chân thành của một trái tim còn chưa biết thế nào là mất mát. Ngày ấy, chúng ta yêu thật đơn giản. Thích một người là nhớ. Nhớ một người là chờ. Muốn gần nhau chỉ cần một ánh mắt, một nụ cười, một lần được đi chung trên con đường quen. Không có những tính toán của tuổi trưởng thành, cũng chẳng nghĩ nhiều về ngày mai. Chỉ biết rằng hôm nay có một người để thương, thế là đủ. Rồi thời gian trôi… Tuổi trẻ đi qua cùng những cuộc gặp gỡ, những lời chưa kịp nói và cả những người đã chẳng còn bên ta. Có những buổi chiều ngày ấy tưởng như bình thường, đến nhiều năm sau ngoảnh lại mới hiểu… đó chính là những ngày tháng đẹp nhất mà mình từng có. Nghe “Nhỏ Ơi” hôm nay, lòng bỗng thấy thương một người của ngày xưa… và cũng thương chính mình của những năm tháng ấy. Một tuổi trẻ từng rất hồn nhiên. Một trái tim từng yêu không cần lý do. Một tình yêu có thể đã trở thành hư vô… nhưng ký ức thì vẫn còn nguyên trong một góc rất sâu. Có lẽ chúng ta không thật sự nhớ một người đến thế. Chúng ta nhớ mình của ngày ấy — một người trẻ tuổi, biết yêu, biết mơ, biết chờ đợi… và từng tin rằng chỉ cần thương nhau thì sẽ có thể đi cùng nhau đến cuối con đường. Giờ đây, tóc đã pha màu thời gian, cuộc đời cũng đã đi qua biết bao đổi thay. Chỉ còn một bài hát cũ vang lên trong một buổi chiều… Và ta chợt mỉm cười, nhẹ nhàng gọi lại một cái tên đã rất xa: Nhỏ ơi… tuổi trẻ của chúng ta, có lẽ đã xa rồi… nhưng đẹp đến mức, một đời này vẫn nhớ. 🌿

About