@dio_mua2: Latte lip combo Lipliner @M·A·C Cosmetics ‘stripdown’ @Maybelline NY lifter gel oil in ‘Vanilla Horchata’ #fy #fallmakeup #makeuptutorial #beautyhacks #latinacontentcreator

dioce
dioce
Open In TikTok:
Region: US
Wednesday 16 September 2026 20:48:36 GMT
556
11
0
0

Music

Download

Comments

There are no more comments for this video.
To see more videos from user @dio_mua2, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Một trong những bước trưởng thành sâu sắc nhất là khi ta không còn vội tin rằng mọi suy nghĩ xuất hiện trong đầu đều là sự thật. Một người làm mình khó chịu không nhất thiết là một người xấu. Một người không đồng ý với mình không nhất thiết là người chống lại mình. Một người không nghe lời khuyên của mình không nhất thiết là người thiếu hiểu biết. Có khi điều khiến ta đau không nằm ở hành động của người kia mà nằm ở câu chuyện mà chính ta dựng lên trong đầu về hành động ấy. Người kia không trả lời tin nhắn, ta nghĩ họ coi thường mình. Người kia không hỏi thăm, ta nghĩ họ vô tâm. Người kia thành công hơn, ta nghĩ họ may mắn, người kia thất bại, ta nghĩ họ không đủ năng lực. Rất nhiều đau khổ của con người bắt đầu từ những kết luận mà chưa bao giờ được kiểm chứng. Nếu có thể dừng lại trước một phán xét, ta sẽ có cơ hội nhìn sự việc rộng hơn. Một người hôm nay lạnh nhạt với ta có thể đang mang một nỗi buồn mà ta không biết. Một người nói lời khó nghe có thể đang kiệt sức. Một người không giúp đỡ ta có thể đang phải vật lộn với những vấn đề riêng. Điều này không có nghĩa là chúng ta phải chấp nhận mọi hành vi sai trái. Không phải vậy. Trí tuệ không yêu cầu chúng ta nhắm mắt trước điều bất thiện, nhưng trí tuệ nhắc chúng ta đừng vội biến một hành động thành toàn bộ con người. Một người có thể làm điều sai mà vẫn có khả năng thay đổi. Một người từng làm ta tổn thương vẫn có thể có những phần tốt đẹp mà ta chưa nhìn thấy. Và chính chúng ta cũng vậy. Chẳng phải mỗi người đều từng có những ngày mình không phải là phiên bản tốt nhất của mình hay sao? Khi bắt đầu nhìn lại mình, ta cũng sẽ hiểu vì sao có những người khiến ta phản ứng mạnh hơn những người khác. Có những lời nói chỉ là một câu nói, nhưng nghe từ một người nào đó, ta lập tức nổi giận. Có những hành động rất nhỏ nhưng lại khiến ta tổn thương sâu sắc, có thể bởi nó chạm vào một nơi trong tâm mà ta chưa chữa lành. Một người từng bị coi thường có thể đặc biệt nhạy cảm với sự phê bình. Một người từng bị phản bội có thể khó tin người khác. Một người từng bị bỏ rơi có thể rất sợ sự im lặng. Một người từng thất bại có thể luôn cần chứng minh giá trị của mình. Khi chưa nhận diện những vết thương ấy, ta dễ tưởng rằng vấn đề nằm hoàn toàn ở người khác. Nhưng khi nhìn sâu hơn, ta nhận ra người kia chỉ vô tình chạm vào nơi vốn đã đau trong mình. Đây là lý do việc tu tập không chỉ là học thêm thật nhiều điều mà còn là học cách quan sát chính mình trong những khoảnh khắc rất đời thường. Khi ai đó nói trái ý, tâm mình chuyển động thế nào? Khi bị phê bình, ta có lập tức phòng thủ không? Khi người khác thành công, trong lòng ta có chút khó chịu không? Khi người khác được khen, ta có mong muốn được chú ý hơn không? Khi một người không nghe lời, ta có cảm thấy giá trị của mình bị phủ nhận không? Những câu hỏi ấy không phải để chúng ta tự trách mình. Chúng là những chiếc gương và nếu đủ can đảm nhìn vào gương, ta sẽ bắt đầu thấy những phần của mình mà trước đây luôn muốn giấu đi. Có người dành cả đời để tìm cách thay đổi hoàn cảnh nhưng không bao giờ chịu thay đổi cách nhìn. Họ chuyển từ công việc này sang công việc khác, từ mối quan hệ này sang mối quan hệ khác, từ nơi này sang nơi khác. Nhưng những nỗi bất an vẫn đi theo họ. Họ nghĩ rằng nếu người khác thay đổi, mình sẽ bình yên. Nếu chồng hiểu mình hơn mình sẽ hạnh phúc. Nếu vợ bớt than phiền mình sẽ nhẹ lòng. Nếu con ngoan hơn mình sẽ an tâm. Nếu đồng nghiệp công bằng hơn mình sẽ không tức giận. Nếu cuộc đời đối xử tốt hơn, mình sẽ vui vẻ. Nhưng nếu bình an của mình luôn phụ thuộc vào việc người khác phải cư xử đúng theo ý mình thì bình an ấy rất mong manh. Chỉ cần một người thay đổi thái độ, tâm mình lập tức bị kéo đi. Người biết quay về với chính mình bắt đầu đặt một câu hỏi khác. Trong hoàn cảnh này, tôi có thể làm gì với tâm mình? Tôi không thể bắt người kia nói khác đi, nhưng tôi có thể lựa chọn cách nghe. Tôi không thể bắt người khác hiểu mình. #loiphatday #loidayducdatlailatma #daophat #daophatvacuocsong #ducdatlailatma
Một trong những bước trưởng thành sâu sắc nhất là khi ta không còn vội tin rằng mọi suy nghĩ xuất hiện trong đầu đều là sự thật. Một người làm mình khó chịu không nhất thiết là một người xấu. Một người không đồng ý với mình không nhất thiết là người chống lại mình. Một người không nghe lời khuyên của mình không nhất thiết là người thiếu hiểu biết. Có khi điều khiến ta đau không nằm ở hành động của người kia mà nằm ở câu chuyện mà chính ta dựng lên trong đầu về hành động ấy. Người kia không trả lời tin nhắn, ta nghĩ họ coi thường mình. Người kia không hỏi thăm, ta nghĩ họ vô tâm. Người kia thành công hơn, ta nghĩ họ may mắn, người kia thất bại, ta nghĩ họ không đủ năng lực. Rất nhiều đau khổ của con người bắt đầu từ những kết luận mà chưa bao giờ được kiểm chứng. Nếu có thể dừng lại trước một phán xét, ta sẽ có cơ hội nhìn sự việc rộng hơn. Một người hôm nay lạnh nhạt với ta có thể đang mang một nỗi buồn mà ta không biết. Một người nói lời khó nghe có thể đang kiệt sức. Một người không giúp đỡ ta có thể đang phải vật lộn với những vấn đề riêng. Điều này không có nghĩa là chúng ta phải chấp nhận mọi hành vi sai trái. Không phải vậy. Trí tuệ không yêu cầu chúng ta nhắm mắt trước điều bất thiện, nhưng trí tuệ nhắc chúng ta đừng vội biến một hành động thành toàn bộ con người. Một người có thể làm điều sai mà vẫn có khả năng thay đổi. Một người từng làm ta tổn thương vẫn có thể có những phần tốt đẹp mà ta chưa nhìn thấy. Và chính chúng ta cũng vậy. Chẳng phải mỗi người đều từng có những ngày mình không phải là phiên bản tốt nhất của mình hay sao? Khi bắt đầu nhìn lại mình, ta cũng sẽ hiểu vì sao có những người khiến ta phản ứng mạnh hơn những người khác. Có những lời nói chỉ là một câu nói, nhưng nghe từ một người nào đó, ta lập tức nổi giận. Có những hành động rất nhỏ nhưng lại khiến ta tổn thương sâu sắc, có thể bởi nó chạm vào một nơi trong tâm mà ta chưa chữa lành. Một người từng bị coi thường có thể đặc biệt nhạy cảm với sự phê bình. Một người từng bị phản bội có thể khó tin người khác. Một người từng bị bỏ rơi có thể rất sợ sự im lặng. Một người từng thất bại có thể luôn cần chứng minh giá trị của mình. Khi chưa nhận diện những vết thương ấy, ta dễ tưởng rằng vấn đề nằm hoàn toàn ở người khác. Nhưng khi nhìn sâu hơn, ta nhận ra người kia chỉ vô tình chạm vào nơi vốn đã đau trong mình. Đây là lý do việc tu tập không chỉ là học thêm thật nhiều điều mà còn là học cách quan sát chính mình trong những khoảnh khắc rất đời thường. Khi ai đó nói trái ý, tâm mình chuyển động thế nào? Khi bị phê bình, ta có lập tức phòng thủ không? Khi người khác thành công, trong lòng ta có chút khó chịu không? Khi người khác được khen, ta có mong muốn được chú ý hơn không? Khi một người không nghe lời, ta có cảm thấy giá trị của mình bị phủ nhận không? Những câu hỏi ấy không phải để chúng ta tự trách mình. Chúng là những chiếc gương và nếu đủ can đảm nhìn vào gương, ta sẽ bắt đầu thấy những phần của mình mà trước đây luôn muốn giấu đi. Có người dành cả đời để tìm cách thay đổi hoàn cảnh nhưng không bao giờ chịu thay đổi cách nhìn. Họ chuyển từ công việc này sang công việc khác, từ mối quan hệ này sang mối quan hệ khác, từ nơi này sang nơi khác. Nhưng những nỗi bất an vẫn đi theo họ. Họ nghĩ rằng nếu người khác thay đổi, mình sẽ bình yên. Nếu chồng hiểu mình hơn mình sẽ hạnh phúc. Nếu vợ bớt than phiền mình sẽ nhẹ lòng. Nếu con ngoan hơn mình sẽ an tâm. Nếu đồng nghiệp công bằng hơn mình sẽ không tức giận. Nếu cuộc đời đối xử tốt hơn, mình sẽ vui vẻ. Nhưng nếu bình an của mình luôn phụ thuộc vào việc người khác phải cư xử đúng theo ý mình thì bình an ấy rất mong manh. Chỉ cần một người thay đổi thái độ, tâm mình lập tức bị kéo đi. Người biết quay về với chính mình bắt đầu đặt một câu hỏi khác. Trong hoàn cảnh này, tôi có thể làm gì với tâm mình? Tôi không thể bắt người kia nói khác đi, nhưng tôi có thể lựa chọn cách nghe. Tôi không thể bắt người khác hiểu mình. #loiphatday #loidayducdatlailatma #daophat #daophatvacuocsong #ducdatlailatma

About