@walking.and:

walking and
walking and
Open In TikTok:
Region: US
Thursday 17 September 2026 07:21:27 GMT
89
2
0
0

Music

Download

Comments

There are no more comments for this video.
To see more videos from user @walking.and, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Ở Hogwarts, Tom Riddle và tôi luôn là hai cái tên đứng đầu bảng điểm. Độc dược, Bùa chú hay Biến hình — chúng tôi gần như chưa bao giờ để ai vượt qua mình. Đồng hạng nhất đã trở thành chuyện quá quen thuộc, cho đến hôm nay. Tôi đứng thứ hai. Chỉ một điểm. Tom đứng nhất. Đáng lẽ hắn phải vui, nhưng cả ngày hôm đó, Tom lại chẳng thể tập trung. Mãi đến khi nghe được rằng tôi đang ở Bệnh thất vì sốt cao, đến mức không thể hoàn thành bài kiểm tra, hắn mới hiểu cảm giác khó chịu ấy đến từ đâu. Và đêm hôm đó, Tom Riddle lén vào Bệnh thất, trên tay còn mang theo một túi đồ ăn. Lúc ấy tôi đang tựa vào đầu giường đọc sách. Nghe tiếng động, tôi ngẩng lên — và lập tức cau mày khi thấy hắn. “Anh làm gì ở đây?” “Đem đồ ăn.” Tôi nhìn túi đồ trong tay hắn rồi nhìn hắn, cố tình hỏi bằng giọng đầy nghi ngờ: “Madam Pomfrey cho anh vào?” “Không.” “Vậy sao anh vào được?” “Tôi có cách riêng. Cô không cần biết.” Tôi khẽ lẩm bẩm rằng mình biết ngay mà, còn đặc biệt dặn Madam Pomfrey không được cho hắn vào. Tom lập tức dừng bước. “Cô vừa nói gì?” “Không có gì.” Hắn bước đến gần hơn, ánh mắt hơi nheo lại. “Cô dặn Madam Pomfrey không cho tôi vào?” Tôi im lặng vài giây rồi gật đầu, khóe môi không nhịn được cong lên. “Ừ. Vì tôi biết anh sẽ đến. Anh lo cho tôi đến mức phải lén vào đây giữa đêm — nghe cũng cảm động đấy chứ.” Tom cau mày. “Cô—” Tôi bật cười, còn cố tình chọc thêm:  “Sao? Ngại à? Hay là tôi nói đúng?” Hắn nhìn tôi chằm chằm vài giây, rồi bất ngờ đưa tay bóp nhẹ miệng tôi lại, khiến câu nói còn dang dở lập tức biến thành một tiếng ú ớ. “Cô im đi.” Tôi trừng hắn, vừa buồn cười vừa tức vì chẳng thể nói được gì. Tom buông tay, đặt túi đồ ăn xuống bàn rồi lạnh lùng nói: “Ăn đi.” Tôi nhìn túi đồ, sau đó lại nhìn hắn. “Anh thật sự mang đến cho tôi à? Không phải vì sợ tôi chết đấy chứ?” Tom cau mày lần nữa. “Cô nghĩ mình quan trọng đến mức đó sao?” “Không biết. Anh nói xem.” Hắn không trả lời. Chỉ kéo ghế ngồi xuống cạnh giường. Đêm ấy, Tom Riddle không đọc sách, không học bài, cũng chẳng tranh luận với tôi. Hắn chỉ ngồi đó hàng giờ, im lặng đợi tôi ngủ. Có lẽ chính hắn cũng chưa nhận ra — từ lâu rồi, tôi đã không còn là đối thủ mà hắn muốn đánh bại nữa. Tôi là người hắn sợ mình sẽ mất… //#fyp//#harrypotter//#tomriddle//#pov//#xhhh//
Ở Hogwarts, Tom Riddle và tôi luôn là hai cái tên đứng đầu bảng điểm. Độc dược, Bùa chú hay Biến hình — chúng tôi gần như chưa bao giờ để ai vượt qua mình. Đồng hạng nhất đã trở thành chuyện quá quen thuộc, cho đến hôm nay. Tôi đứng thứ hai. Chỉ một điểm. Tom đứng nhất. Đáng lẽ hắn phải vui, nhưng cả ngày hôm đó, Tom lại chẳng thể tập trung. Mãi đến khi nghe được rằng tôi đang ở Bệnh thất vì sốt cao, đến mức không thể hoàn thành bài kiểm tra, hắn mới hiểu cảm giác khó chịu ấy đến từ đâu. Và đêm hôm đó, Tom Riddle lén vào Bệnh thất, trên tay còn mang theo một túi đồ ăn. Lúc ấy tôi đang tựa vào đầu giường đọc sách. Nghe tiếng động, tôi ngẩng lên — và lập tức cau mày khi thấy hắn. “Anh làm gì ở đây?” “Đem đồ ăn.” Tôi nhìn túi đồ trong tay hắn rồi nhìn hắn, cố tình hỏi bằng giọng đầy nghi ngờ: “Madam Pomfrey cho anh vào?” “Không.” “Vậy sao anh vào được?” “Tôi có cách riêng. Cô không cần biết.” Tôi khẽ lẩm bẩm rằng mình biết ngay mà, còn đặc biệt dặn Madam Pomfrey không được cho hắn vào. Tom lập tức dừng bước. “Cô vừa nói gì?” “Không có gì.” Hắn bước đến gần hơn, ánh mắt hơi nheo lại. “Cô dặn Madam Pomfrey không cho tôi vào?” Tôi im lặng vài giây rồi gật đầu, khóe môi không nhịn được cong lên. “Ừ. Vì tôi biết anh sẽ đến. Anh lo cho tôi đến mức phải lén vào đây giữa đêm — nghe cũng cảm động đấy chứ.” Tom cau mày. “Cô—” Tôi bật cười, còn cố tình chọc thêm: “Sao? Ngại à? Hay là tôi nói đúng?” Hắn nhìn tôi chằm chằm vài giây, rồi bất ngờ đưa tay bóp nhẹ miệng tôi lại, khiến câu nói còn dang dở lập tức biến thành một tiếng ú ớ. “Cô im đi.” Tôi trừng hắn, vừa buồn cười vừa tức vì chẳng thể nói được gì. Tom buông tay, đặt túi đồ ăn xuống bàn rồi lạnh lùng nói: “Ăn đi.” Tôi nhìn túi đồ, sau đó lại nhìn hắn. “Anh thật sự mang đến cho tôi à? Không phải vì sợ tôi chết đấy chứ?” Tom cau mày lần nữa. “Cô nghĩ mình quan trọng đến mức đó sao?” “Không biết. Anh nói xem.” Hắn không trả lời. Chỉ kéo ghế ngồi xuống cạnh giường. Đêm ấy, Tom Riddle không đọc sách, không học bài, cũng chẳng tranh luận với tôi. Hắn chỉ ngồi đó hàng giờ, im lặng đợi tôi ngủ. Có lẽ chính hắn cũng chưa nhận ra — từ lâu rồi, tôi đã không còn là đối thủ mà hắn muốn đánh bại nữa. Tôi là người hắn sợ mình sẽ mất… //#fyp//#harrypotter//#tomriddle//#pov//#xhhh//

About