@designateddealsguy: This variety packs hits different

My name is Geoff
My name is Geoff
Open In TikTok:
Region: US
Thursday 17 September 2026 21:42:09 GMT
706
0
0
0

Music

Download

Comments

There are no more comments for this video.
To see more videos from user @designateddealsguy, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Họ yêu cái cảm giác kiểm soát được mọi thứ bằng dãy số, như thể cả nỗi đau của trần gian cũng có thể nhét gọn trong một ô excel, gom hết sinh tử vào một dòng tỷ lệ tử vong, định giá nỗi bất lực thành phần trăm, viết bằng bút đỏ lên bảng trắng, lạnh lùng như một bản án đã đóng dấu. “Nếu tỷ lệ tử vong là 90%, tại sao đến ca thứ 10 cậu lại dừng lại?”  Thật kỳ lạ, cậu nhỉ. Những người lớn, những bác sĩ lớn lên cùng bảng điểm và giáo trình ngoại văn dày cộp, cứ tưởng càng nhiều kiến thức, càng ít sợ hãi. Nhưng hoá ra, càng nhiều con số, người ta càng dễ quên mất khuôn mặt thật của nỗi đau. Họ quên mất, đằng sau cái
Họ yêu cái cảm giác kiểm soát được mọi thứ bằng dãy số, như thể cả nỗi đau của trần gian cũng có thể nhét gọn trong một ô excel, gom hết sinh tử vào một dòng tỷ lệ tử vong, định giá nỗi bất lực thành phần trăm, viết bằng bút đỏ lên bảng trắng, lạnh lùng như một bản án đã đóng dấu. “Nếu tỷ lệ tử vong là 90%, tại sao đến ca thứ 10 cậu lại dừng lại?” Thật kỳ lạ, cậu nhỉ. Những người lớn, những bác sĩ lớn lên cùng bảng điểm và giáo trình ngoại văn dày cộp, cứ tưởng càng nhiều kiến thức, càng ít sợ hãi. Nhưng hoá ra, càng nhiều con số, người ta càng dễ quên mất khuôn mặt thật của nỗi đau. Họ quên mất, đằng sau cái "10%" lạnh lùng ấy, là một người mẹ đợi con ngoài hành lang, là một người cha vét hết tiền để mong một phép màu, là một đứa bé ướt nước mắt vì không còn ai để ôm nữa. Người lớn gọi đó là "khoa học". Họ bảo phải tỉnh táo. Phải biết giới hạn. Phải giữ lại những gì có thể cứu. Nhưng có ai tính được đâu, nỗi đau này dài đến bao nhiêu trang bệnh án? Có ai từng đặt tay lên tim mình mà dám chắc: “Nếu là người thân của mình, liệu mình có dám dừng lại ở ca thứ 10?” Thật ra, tớ nghĩ, chẳng có bác sĩ nào sinh ra đã sắt đá. Cái lạnh lùng ấy là thứ lớn dần lên theo năm tháng, sau mỗi ca thất bại, mỗi lời chửi rủa, mỗi lần nhìn bệnh nhân đi về phía bóng tối mà mình thì bất lực, dần dần biến nỗi ám ảnh thành một thói quen, đóng gói đau thương thành thống kê. Đau đến chai lì, đến mức chỉ còn biết tự an ủi bản thân bằng xác suất. Nhưng cái ám ảnh thật sự, là lúc về nhà, nằm nghe tiếng đồng hồ kêu từng nhịp, bất chợt nhớ lại ánh mắt của một người mẹ ngoài hành lang, nhớ một bàn tay nhăn nheo bấu lấy tay mình, nhớ một tiếng "bác sĩ ơi, cứu với" cứ dội mãi trong đầu. Lúc ấy, không có con số nào cứu nổi mình. Chỉ còn sự bất lực, và câu hỏi của đứa trẻ ngày nào: "Nếu vẫn còn một cơ hội nhỏ, sao lại dừng lại?" Người lớn thích những con số, bởi vì chúng không khóc, không gào thét, không làm ai áy náy lúc nửa đêm. Còn những đứa trẻ trong mỗi chúng ta, vẫn cứ bám riết lấy vạt áo trắng, thì thầm hỏi mãi câu hỏi mà chẳng ai trả lời nổi: "Bác sĩ ơi, một cơ hội nhỏ thôi, cũng là cả một vũ trụ còn sống..." Tớ thấy ám ảnh, vì ở chốn này, có những người chết không phải vì hết cơ hội, mà vì ai đó tin vào những con số nhiều hơn là niềm hy vọng. Và những linh hồn nhỏ bé ấy, cậu nghĩ họ sẽ đi đâu, khi trở thành một phần trong bảng thống kê cuối năm, bị xoá tên bởi một phán quyết đã mặc định từ trước? Hay họ vẫn lẩn khuất đâu đó, trong từng cái siết tay, từng giấc mơ dở dang, chờ được ai đó nhớ đến, với tất cả đau xót của một con người, chứ không phải chỉ là một con số xác suất... “Nếu tỷ lệ tử vong là 90%, tại sao đến ca thứ 10 cậu lại dừng lại?” Chỉ có trẻ con mới hỏi mãi một câu như thế. Và may mắn thay, nếu trong ta, vẫn còn đứa trẻ ấy chưa chịu lớn.

About