Tờ Hoa 🍀 :
Hơn 2 năm trước mình mất đi cậu con trai bé bỏng, giây phút con trút hơi thở mình la hét, khóc điếng người. Nhưng ngày tiễn con đi mình rất bình tĩnh, ngồi ôm quan con nói chuyện, hát cho con nghe, ai nhìn vô cũng nghĩ mình rất mạnh mẽ. Nhưng sau khi chôn cất con, kể từ đêm hôm đó mình như muốn hoá điên, khóc ướt gối, mở điện thoại xem hình con mà khóc nức nở, nhìn đâu đâu cũng có hình bóng con, luôn nghe tiếng con ê a bên tai. Hơn 2 năm rồi, ai nhìn vào cứ nghĩ là mình đã ổn, nhưng chỉ có bản thân mình mới biết nó bất ổn ntn . Có những vết thương cứ nghĩ nó đã lành, nhưng khi trái gió trở trời nó lại nhức, lại đau lắm
2026-09-19 14:31:52