@bright.mind070: Rashid Khan has always fought only for Afghanistan🥹. #unfreezemyaccount #cricket #foryoupage❤️❤️ #rashid

Kᕼᗩᑎ ᙭ 18🇦🇫
Kᕼᗩᑎ ᙭ 18🇦🇫
Open In TikTok:
Region: GB
Friday 18 September 2026 16:13:07 GMT
3241
714
16
10

Music

Download

Comments

malakkhan2nd3
🫀A. Q. I. B 🇦🇫 :
وروره هغه ویډیو دی ولی ډلیټه کړی ده هغه راشد کیچونو والا🥹
2026-09-18 17:25:52
0
ismailsafi7866
🚩🥷🏻☠️اسماعیل صافی ۳۱۳ :
2026-09-18 22:07:07
1
selfish_rohan1
𝐒𝐄𝐥𝐋𝐅𝐈𝐒𝐇🤍🖇 :
🥰🥰🥰
2026-09-18 16:40:41
1
pagly_as_2
🍒𝐌𝐲 𝐋𝐢𝐟𝖊➳پگلـــــې🦋 :
💓💓💓
2026-09-18 20:47:32
0
roohullah.momand7
Roohullah Momand :
🥰🥰🥰
2026-09-18 18:52:14
0
hzaheer15
HaRooN_ZaHeeR 👑 :
👑👑👑
2026-09-18 19:21:58
0
haji.rezwan64
Haji Rezwan :
[Power][Power][Power]
2026-09-18 19:12:57
0
my.jan.09
🤗꧁ Javid Ahmadi ꧂🦋 :
❤️❤️❤️
2026-09-18 19:08:28
0
khanziayee001
khanziayee001 :
[Crown][Crown][Crown]
2026-09-18 20:00:10
0
popalo3
ꪶ𝑷𝒐𝒑𝒂𝒍𝒐𝒐ᤢꫂ :
🥰🥰🥰
2026-09-18 18:09:47
0
s18nik
18 :
❤️❤️❤️
2026-09-18 17:55:31
0
khanzada_88
ᛕᕼᗩᑎ乙ᗩᗪᗩ🌸 :
❤️❤️❤️
2026-09-18 17:52:51
0
user3827778286284
user3827778286284 :
🥰🥰🥰
2026-09-18 17:24:14
0
danishedit095
DᗩᑎISᕼ ᙭ 21🇦🇫 :
♥️♥️♥️
2026-09-18 16:58:41
1
o.toor
☠️💀 :
🥰🥰🥰
2026-09-18 16:15:36
1
hirafaisal298
KING RASHID KHAN 👑 :
😎😎😎
2026-09-18 22:08:26
0
To see more videos from user @bright.mind070, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

HÃY LÀM TRI KỶ CỦA CHÍNH MÌNH Có những ngày, ta mong một người nào đó hiểu được sự im lặng của mình, nhận ra nỗi buồn phía sau câu “tôi ổn”, và đủ kiên nhẫn ngồi lại khi lòng ta đang rối như một cuộn chỉ. Nhưng rồi ta nhận ra: không phải ai cũng biết cách bước vào thế giới nội tâm của người khác. Và cũng không ai có thể ở bên ta trong tất cả những đoạn đường. Chỉ có ta là người đã đi cùng mình từ đầu đến cuối. Ta từng biết mình đau, nhưng lại bảo mình phải mạnh mẽ. Biết mình mệt, nhưng vẫn ép mình cố thêm một chút. Biết một nơi không còn thuộc về mình, nhưng vẫn ở lại vì sợ cô đơn. Ta dịu dàng với rất nhiều người, chỉ riêng với bản thân lại thường dùng những lời khắt khe nhất. Làm tri kỷ của chính mình không có nghĩa là khép cửa với thế giới. Đó là khi ta không còn giao toàn bộ sự bình yên của mình vào tay người khác. Ta vẫn yêu thương, vẫn mở lòng, nhưng không van xin ai lấp đầy những khoảng trống mà chính mình chưa từng chịu ngồi xuống lắng nghe. Làm tri kỷ của chính mình là nhận ra hôm nay mình đang buồn mà không vội trách móc. Là cho phép bản thân nghỉ ngơi mà không cảm thấy có lỗi. Là biết khi nào nên bước tiếp, khi nào cần dừng lại, và khi nào phải rời khỏi một nơi dù trái tim vẫn còn lưu luyến. Có những điều ta không cần lập tức sửa chữa. Một nỗi buồn đôi khi chỉ cần được thừa nhận. Một vết thương đôi khi chỉ cần được ôm lấy bằng sự kiên nhẫn. Một phiên bản từng vụng về cũng không cần bị phán xét, bởi ngày ấy, ta đã sống bằng tất cả hiểu biết mình có. Khi trở thành tri kỷ của chính mình, ta không còn sợ những ngày chỉ có một mình. Sự một mình khi ấy không phải căn phòng trống, mà là khoảng trời riêng để ta trở về, tháo xuống những vai diễn, đặt những kỳ vọng sang một bên và được thở bằng nhịp thở thật của mình. Ta bắt đầu hiểu rằng yêu bản thân không phải lúc nào cũng là chiều chuộng. Đôi khi, đó là dũng cảm nói “đủ rồi” với điều khiến mình tổn thương. Là không quay lại cánh cửa đã nhiều lần khép vào tay mình. Là ngừng giải thích giá trị của bản thân với những người vốn không muốn nhìn thấy nó. Đến một ngày, ta không còn đi tìm một người biết đọc hết tâm mình. Ta chỉ mong gặp một người đủ chân thành để đồng hành. Bởi phần sâu nhất trong tâm hồn, ta đã học được cách tự lắng nghe, tự vỗ về và tự thắp đèn. Và có lẽ, cuộc gặp gỡ chữa lành nhất trong đời không phải là gặp được một người hiểu mình hoàn toàn. Mà là sau bao năm mải miết đi tìm, ta cuối cùng cũng quay về, ngồi xuống bên chính mình và khẽ nói: “Xin lỗi vì đã để bạn cô đơn lâu như vậy. Từ hôm nay, tôi sẽ không bỏ bạn lại nữa.” #HayLamTriKyCuaChinhMinh #ChuaLanhNoiTam #YeuThuongBanThan #SongSauSac #BinhYenTuTam
HÃY LÀM TRI KỶ CỦA CHÍNH MÌNH Có những ngày, ta mong một người nào đó hiểu được sự im lặng của mình, nhận ra nỗi buồn phía sau câu “tôi ổn”, và đủ kiên nhẫn ngồi lại khi lòng ta đang rối như một cuộn chỉ. Nhưng rồi ta nhận ra: không phải ai cũng biết cách bước vào thế giới nội tâm của người khác. Và cũng không ai có thể ở bên ta trong tất cả những đoạn đường. Chỉ có ta là người đã đi cùng mình từ đầu đến cuối. Ta từng biết mình đau, nhưng lại bảo mình phải mạnh mẽ. Biết mình mệt, nhưng vẫn ép mình cố thêm một chút. Biết một nơi không còn thuộc về mình, nhưng vẫn ở lại vì sợ cô đơn. Ta dịu dàng với rất nhiều người, chỉ riêng với bản thân lại thường dùng những lời khắt khe nhất. Làm tri kỷ của chính mình không có nghĩa là khép cửa với thế giới. Đó là khi ta không còn giao toàn bộ sự bình yên của mình vào tay người khác. Ta vẫn yêu thương, vẫn mở lòng, nhưng không van xin ai lấp đầy những khoảng trống mà chính mình chưa từng chịu ngồi xuống lắng nghe. Làm tri kỷ của chính mình là nhận ra hôm nay mình đang buồn mà không vội trách móc. Là cho phép bản thân nghỉ ngơi mà không cảm thấy có lỗi. Là biết khi nào nên bước tiếp, khi nào cần dừng lại, và khi nào phải rời khỏi một nơi dù trái tim vẫn còn lưu luyến. Có những điều ta không cần lập tức sửa chữa. Một nỗi buồn đôi khi chỉ cần được thừa nhận. Một vết thương đôi khi chỉ cần được ôm lấy bằng sự kiên nhẫn. Một phiên bản từng vụng về cũng không cần bị phán xét, bởi ngày ấy, ta đã sống bằng tất cả hiểu biết mình có. Khi trở thành tri kỷ của chính mình, ta không còn sợ những ngày chỉ có một mình. Sự một mình khi ấy không phải căn phòng trống, mà là khoảng trời riêng để ta trở về, tháo xuống những vai diễn, đặt những kỳ vọng sang một bên và được thở bằng nhịp thở thật của mình. Ta bắt đầu hiểu rằng yêu bản thân không phải lúc nào cũng là chiều chuộng. Đôi khi, đó là dũng cảm nói “đủ rồi” với điều khiến mình tổn thương. Là không quay lại cánh cửa đã nhiều lần khép vào tay mình. Là ngừng giải thích giá trị của bản thân với những người vốn không muốn nhìn thấy nó. Đến một ngày, ta không còn đi tìm một người biết đọc hết tâm mình. Ta chỉ mong gặp một người đủ chân thành để đồng hành. Bởi phần sâu nhất trong tâm hồn, ta đã học được cách tự lắng nghe, tự vỗ về và tự thắp đèn. Và có lẽ, cuộc gặp gỡ chữa lành nhất trong đời không phải là gặp được một người hiểu mình hoàn toàn. Mà là sau bao năm mải miết đi tìm, ta cuối cùng cũng quay về, ngồi xuống bên chính mình và khẽ nói: “Xin lỗi vì đã để bạn cô đơn lâu như vậy. Từ hôm nay, tôi sẽ không bỏ bạn lại nữa.” #HayLamTriKyCuaChinhMinh #ChuaLanhNoiTam #YeuThuongBanThan #SongSauSac #BinhYenTuTam

About