@swemh.1: ماشاء الله وقفو الترند خلاص فاززت حبيبة خالتها .. ❤️❤️❤️🥰 #swemh #fypシ #foryou #مشاهير #احبه #اكسبلور

swemh .. 🦋
swemh .. 🦋
Open In TikTok:
Region: SA
Wednesday 29 September 2021 01:00:51 GMT
4209
55
0
2

Music

Download

Comments

There are no more comments for this video.
To see more videos from user @swemh.1, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

William biết mình sắp chết. Bác sĩ nói với cậu rằng thời gian còn lại không nhiều. Có thể vài tháng. Có thể ngắn hơn. Ngày bước ra khỏi bệnh viện, William đứng dưới cơn mưa rất lâu. Cậu không khóc. Chỉ nghĩ đến Est. Người đã ở bên cậu suốt những năm tháng đẹp nhất. Người luôn nói rằng: “Sau này dù có chuyện gì, anh cũng sẽ ở bên em.” William từng tin. Cho đến khi cậu biết mình không thể ở bên anh lâu đến thế. ⸻ Est nhận ra William thay đổi từ những ngày đầu tiên. Tin nhắn thưa dần. Những cuộc hẹn bị hủy. Những cái ôm trở nên gượng gạo. Một tối, Est đứng trước cửa nhà cậu. “Em đang tránh anh?” William không nhìn anh. “Không.” “Vậy tại sao cả tuần em không gọi cho anh?” “Bận.” “Bận đến mức không thể trả lời một tin nhắn?” William im lặng. Est nhìn cậu. “Em có chuyện gì à?” William siết tay. Cậu muốn nói. Muốn chạy đến ôm anh. Muốn nói rằng mình sợ. Rằng cậu không muốn chết. Rằng người duy nhất cậu không nỡ rời bỏ chính là anh. Nhưng cuối cùng William chỉ nói: “Em chán rồi.” Est khựng lại. “Chán gì?” “Chán anh.” Căn phòng im lặng. William không dám nhìn anh. Nếu nhìn, cậu biết mình sẽ không thể nói tiếp. “Em nghĩ chúng ta nên dừng lại.” Est nhìn cậu rất lâu. “Em nói thật?” “Ừ.” “Em hết yêu anh rồi?” William cắn chặt môi. “Ừ.” Một chữ. Nhưng gần như xé nát cả hai người. Est gật đầu. “Anh hiểu.” Anh quay người. Đến cửa, Est dừng lại. “William.” Cậu không quay lại. “Anh không biết mình đã làm gì sai.” Giọng anh rất nhẹ. “Nếu có thể sửa…” Est nghẹn lại. “…em nói cho anh biết được không?” William nhắm mắt. “Không cần sửa gì cả.” “Vì em không còn yêu anh.” Cánh cửa đóng lại. William ngồi xuống sàn. Đến khi chắc chắn Est đã đi, cậu mới đưa tay che miệng để ngăn tiếng khóc. ⸻ Sau đó, William trở nên lạnh lùng hơn. Est nhắn: “Anh nhớ em.” William trả lời: “Đừng nhắn nữa.” Est: “Anh chỉ muốn gặp em một chút.” William: “Em không muốn gặp anh.” Est: “Em thật sự hết yêu anh rồi sao?” William nhìn dòng chữ ấy rất lâu. Nước mắt rơi xuống màn hình. Cậu gõ: “Ừ. Hết rồi.” Rồi tắt điện thoại. Bên kia màn hình, Est ngồi một mình. Anh không biết rằng ngay sau khi gửi tin nhắn đó, William đã phải nhập viện. Không biết rằng đêm ấy cậu sốt đến mê man. Không biết rằng trong điện thoại của William vẫn còn hàng trăm tin nhắn chưa gửi. Em nhớ anh. Em xin lỗi. Em không muốn rời xa anh. Anh đừng ghét em. Em sợ lắm. Nhưng chẳng tin nào được gửi đi. ⸻ Một tuần sau, William nhập viện lần cuối. Cậu biết mình không còn nhiều thời gian. Điện thoại nằm bên gối. Màn hình vẫn là tấm ảnh cũ của hai người. William nhìn nó. Khẽ cười. “Anh hạnh phúc là được.” Cậu nhắm mắt. “Vậy là đủ rồi.” Nhưng trước khi ngủ, William vẫn mở khung chat với Est. Cậu gõ: “Anh à, em nhớ anh.” Rồi xóa. Gõ lại: “Em xin lỗi.” Lại xóa. Cuối cùng chỉ còn một câu. “Chúc anh hạnh phúc.” William nhìn nó. Một giọt nước mắt rơi xuống. Cậu không gửi. ⸻ Ngày William mất, Est nhận được cuộc gọi từ một số lạ. Anh không biết tại sao mình lại thấy bất an đến vậy. Cho đến khi người ở đầu dây bên kia nói: “Xin lỗi… anh là Est phải không?” “Vâng.” “William…” Giọng nói bên kia dừng lại. “Cậu ấy mất rồi.” Est đứng chết lặng. “Anh nói gì?” “William mất sáng nay.” Điện thoại rơi xuống sàn. Est không nghe thấy những gì người kia nói tiếp. Trong đầu anh chỉ còn một câu. William mất rồi. Không thể nào. Ba tháng trước cậu vẫn còn đứng trước mặt anh. Vẫn lạnh lùng nói rằng không còn yêu anh. Vẫn bảo anh hãy đi. Vậy tại sao… tại sao người rời đi lại là cậu? #williamjkp #est_rvp #williamest
William biết mình sắp chết. Bác sĩ nói với cậu rằng thời gian còn lại không nhiều. Có thể vài tháng. Có thể ngắn hơn. Ngày bước ra khỏi bệnh viện, William đứng dưới cơn mưa rất lâu. Cậu không khóc. Chỉ nghĩ đến Est. Người đã ở bên cậu suốt những năm tháng đẹp nhất. Người luôn nói rằng: “Sau này dù có chuyện gì, anh cũng sẽ ở bên em.” William từng tin. Cho đến khi cậu biết mình không thể ở bên anh lâu đến thế. ⸻ Est nhận ra William thay đổi từ những ngày đầu tiên. Tin nhắn thưa dần. Những cuộc hẹn bị hủy. Những cái ôm trở nên gượng gạo. Một tối, Est đứng trước cửa nhà cậu. “Em đang tránh anh?” William không nhìn anh. “Không.” “Vậy tại sao cả tuần em không gọi cho anh?” “Bận.” “Bận đến mức không thể trả lời một tin nhắn?” William im lặng. Est nhìn cậu. “Em có chuyện gì à?” William siết tay. Cậu muốn nói. Muốn chạy đến ôm anh. Muốn nói rằng mình sợ. Rằng cậu không muốn chết. Rằng người duy nhất cậu không nỡ rời bỏ chính là anh. Nhưng cuối cùng William chỉ nói: “Em chán rồi.” Est khựng lại. “Chán gì?” “Chán anh.” Căn phòng im lặng. William không dám nhìn anh. Nếu nhìn, cậu biết mình sẽ không thể nói tiếp. “Em nghĩ chúng ta nên dừng lại.” Est nhìn cậu rất lâu. “Em nói thật?” “Ừ.” “Em hết yêu anh rồi?” William cắn chặt môi. “Ừ.” Một chữ. Nhưng gần như xé nát cả hai người. Est gật đầu. “Anh hiểu.” Anh quay người. Đến cửa, Est dừng lại. “William.” Cậu không quay lại. “Anh không biết mình đã làm gì sai.” Giọng anh rất nhẹ. “Nếu có thể sửa…” Est nghẹn lại. “…em nói cho anh biết được không?” William nhắm mắt. “Không cần sửa gì cả.” “Vì em không còn yêu anh.” Cánh cửa đóng lại. William ngồi xuống sàn. Đến khi chắc chắn Est đã đi, cậu mới đưa tay che miệng để ngăn tiếng khóc. ⸻ Sau đó, William trở nên lạnh lùng hơn. Est nhắn: “Anh nhớ em.” William trả lời: “Đừng nhắn nữa.” Est: “Anh chỉ muốn gặp em một chút.” William: “Em không muốn gặp anh.” Est: “Em thật sự hết yêu anh rồi sao?” William nhìn dòng chữ ấy rất lâu. Nước mắt rơi xuống màn hình. Cậu gõ: “Ừ. Hết rồi.” Rồi tắt điện thoại. Bên kia màn hình, Est ngồi một mình. Anh không biết rằng ngay sau khi gửi tin nhắn đó, William đã phải nhập viện. Không biết rằng đêm ấy cậu sốt đến mê man. Không biết rằng trong điện thoại của William vẫn còn hàng trăm tin nhắn chưa gửi. Em nhớ anh. Em xin lỗi. Em không muốn rời xa anh. Anh đừng ghét em. Em sợ lắm. Nhưng chẳng tin nào được gửi đi. ⸻ Một tuần sau, William nhập viện lần cuối. Cậu biết mình không còn nhiều thời gian. Điện thoại nằm bên gối. Màn hình vẫn là tấm ảnh cũ của hai người. William nhìn nó. Khẽ cười. “Anh hạnh phúc là được.” Cậu nhắm mắt. “Vậy là đủ rồi.” Nhưng trước khi ngủ, William vẫn mở khung chat với Est. Cậu gõ: “Anh à, em nhớ anh.” Rồi xóa. Gõ lại: “Em xin lỗi.” Lại xóa. Cuối cùng chỉ còn một câu. “Chúc anh hạnh phúc.” William nhìn nó. Một giọt nước mắt rơi xuống. Cậu không gửi. ⸻ Ngày William mất, Est nhận được cuộc gọi từ một số lạ. Anh không biết tại sao mình lại thấy bất an đến vậy. Cho đến khi người ở đầu dây bên kia nói: “Xin lỗi… anh là Est phải không?” “Vâng.” “William…” Giọng nói bên kia dừng lại. “Cậu ấy mất rồi.” Est đứng chết lặng. “Anh nói gì?” “William mất sáng nay.” Điện thoại rơi xuống sàn. Est không nghe thấy những gì người kia nói tiếp. Trong đầu anh chỉ còn một câu. William mất rồi. Không thể nào. Ba tháng trước cậu vẫn còn đứng trước mặt anh. Vẫn lạnh lùng nói rằng không còn yêu anh. Vẫn bảo anh hãy đi. Vậy tại sao… tại sao người rời đi lại là cậu? #williamjkp #est_rvp #williamest
Minjeong liked Karina long before she even knew her name. It was the kind of crush that existed quietly in the background of her life. She would see the older girl walking down their street every morning, usually carrying her school bag over one shoulder, always looking like she had somewhere important to be. Karina was one year older. She was also part of the student council, which made her seem even more impressive from afar. Minjeong never imagined they would actually become friends. Until Karina talked to her first. “You live here too, right?” Minjeong blinked. They were standing in front of their houses. “Yeah.” “I knew it.” Karina smiled. “I’ve seen you around.” That was how it started. Karina was talkative. Minjeong was quieter, but she liked listening to her. Somehow, conversations that were supposed to last five minutes turned into thirty. Soon, they were walking home together after class. And somehow, there was always a reason to stop by the 7-Eleven near Karina’s house. “You’re going to 7-Eleven again?” Karina asked one afternoon. “I’m hungry.” “You said that yesterday.” “I’m hungry every day.” Karina laughed. Minjeong never told her the truth. The store was actually farther from her own house. She just wanted an excuse to walk Karina home. Sometimes Karina would complain about student council work. Sometimes she would talk about exams, deadlines, teachers, and everything else that had exhausted her that day. Minjeong listened. Then she would quietly buy two drinks and something to eat. Especially after exams. “Burger?” Karina asked, staring at the one Minjeong handed her. “You survived.” “So did you.” “Exactly. We both deserve one.” Karina smiled every time. Their friends noticed, too. “You two act like a married couple.” “We’re not!” Karina would immediately deny it. Minjeong would just laugh. She never minded the teasing. For nearly three years, they became inseparable. Minjeong started doing better in class, too. At first, Karina didn’t know why. “You’ve been getting really good grades lately.” “Really?” “Yeah. I’m proud of you.” That single sentence was enough to make Minjeong study even harder. Because if Karina noticed her, even for a moment, that was enough. But eventually, Minjeong had to make a decision. “I’m transferring.” Karina stared at her. “What?” “To another university.” The smile disappeared from Karina’s face. “You’re leaving?” Minjeong nodded. Karina tried to understand. She really did. She knew Minjeong had her own dreams. She knew this was an opportunity she couldn’t ask her to give up. But that didn’t stop the tears. “I’m going to miss you,” Karina whispered. Minjeong smiled despite the ache in her chest. “I’ll still message you.” “Promise?” “Promise.” They hugged before they went home that day. Neither of them knew it would become one of their last moments together. They tried to stay in touch. But university became busy. Assignments piled up. Exams came and went. Days became weeks. And somehow, neither of them sent the first message. Until years later, on April 4, 2026, Minjeong finally decided she had one thing left to say. She wrote it down instead. — Continuation sa comsec, thank you for suggesting, Hopefully you’ll like it :) #karina #winter #winrina #winrinaau
Minjeong liked Karina long before she even knew her name. It was the kind of crush that existed quietly in the background of her life. She would see the older girl walking down their street every morning, usually carrying her school bag over one shoulder, always looking like she had somewhere important to be. Karina was one year older. She was also part of the student council, which made her seem even more impressive from afar. Minjeong never imagined they would actually become friends. Until Karina talked to her first. “You live here too, right?” Minjeong blinked. They were standing in front of their houses. “Yeah.” “I knew it.” Karina smiled. “I’ve seen you around.” That was how it started. Karina was talkative. Minjeong was quieter, but she liked listening to her. Somehow, conversations that were supposed to last five minutes turned into thirty. Soon, they were walking home together after class. And somehow, there was always a reason to stop by the 7-Eleven near Karina’s house. “You’re going to 7-Eleven again?” Karina asked one afternoon. “I’m hungry.” “You said that yesterday.” “I’m hungry every day.” Karina laughed. Minjeong never told her the truth. The store was actually farther from her own house. She just wanted an excuse to walk Karina home. Sometimes Karina would complain about student council work. Sometimes she would talk about exams, deadlines, teachers, and everything else that had exhausted her that day. Minjeong listened. Then she would quietly buy two drinks and something to eat. Especially after exams. “Burger?” Karina asked, staring at the one Minjeong handed her. “You survived.” “So did you.” “Exactly. We both deserve one.” Karina smiled every time. Their friends noticed, too. “You two act like a married couple.” “We’re not!” Karina would immediately deny it. Minjeong would just laugh. She never minded the teasing. For nearly three years, they became inseparable. Minjeong started doing better in class, too. At first, Karina didn’t know why. “You’ve been getting really good grades lately.” “Really?” “Yeah. I’m proud of you.” That single sentence was enough to make Minjeong study even harder. Because if Karina noticed her, even for a moment, that was enough. But eventually, Minjeong had to make a decision. “I’m transferring.” Karina stared at her. “What?” “To another university.” The smile disappeared from Karina’s face. “You’re leaving?” Minjeong nodded. Karina tried to understand. She really did. She knew Minjeong had her own dreams. She knew this was an opportunity she couldn’t ask her to give up. But that didn’t stop the tears. “I’m going to miss you,” Karina whispered. Minjeong smiled despite the ache in her chest. “I’ll still message you.” “Promise?” “Promise.” They hugged before they went home that day. Neither of them knew it would become one of their last moments together. They tried to stay in touch. But university became busy. Assignments piled up. Exams came and went. Days became weeks. And somehow, neither of them sent the first message. Until years later, on April 4, 2026, Minjeong finally decided she had one thing left to say. She wrote it down instead. — Continuation sa comsec, thank you for suggesting, Hopefully you’ll like it :) #karina #winter #winrina #winrinaau

About