@holixlab: 🔽3 Diferencias entre los Agarres para Remo Sentado🔽 🔸CERRADO vs. MEDIO vs. SUPERIOR🔸 ⠀ 1. Agarre Neutro Cerrado - Este agarre se caracteriza por las palmas enfrentadas y una separación estrecha entre las manos. Trabaja principalmente el dorsal ancho inferior. ⠀ 2. Agarre Neutro Medio - Este agarre es ligeramente más ancho que el primero y permite un mayor control de los hombros. Trabaja principalmente los dorsales, así como el trapecio medio y los romboides. ⠀ 3. Agarre Prono Ancho - Este agarre se caracteriza por las palmas hacia abajo y una separación amplia entre las manos. Trabaja principalmente el dorsal ancho superior y los deltoides posteriores. #fuerza #gym #WORKOUT #TRAIN #gymmotivation

holix tienda
holix tienda
Open In TikTok:
Region: MX
Sunday 24 August 2025 21:37:21 GMT
79873
580
5
235

Music

Download

Comments

juniorpedroza620
Junior Pedroza :
si no tengo el primer remo neutro lo puedo hacer supino? o agarre prono? o no hace el mismo efecto?
2026-01-25 18:42:13
0
soniapea85
chonis :
😁
2025-11-02 03:39:20
0
genisonmacedo209
genison 023 :
😅
2025-10-29 20:19:14
0
thais_aldaco
Thais Aldaco :
🙏
2026-03-18 12:07:14
0
To see more videos from user @holixlab, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Những ngón tay mảnh khảnh siết lại rất khẽ. Rồi cậu quay người bước đi. Bước chân nhanh hơn mọi ngày. Nhanh đến mức tà áo đồng phục bị gió đầu hè hất nhẹ về phía sau. Yoongi không kéo tay lại. Anh chỉ lặng lẽ để mặc cậu dẫn đi. Suốt quãng đường, Jimin không nói một lời. Bàn tay vẫn nắm lấy anh. Nhưng ánh mắt thì luôn nhìn thẳng phía trước. Nắng trưa rơi đầy trên dãy hành lang. Tiếng ve ngân lên không ngớt từ những tán cây ngoài sân.  Vài nhóm học sinh vừa cười vừa chạy ngang qua, có người gọi nhau xuống căn tin, có người ôm bóng chạy về phía sân thể dục. Giữa dòng người ấy. Hai người cứ thế đi. Một trước. Một sau. Cho đến khi Yoongi khẽ gọi. “Jimin.” Cậu không quay đầu. Bước chân cũng không chậm lại. Một lát sau, anh gọi thêm lần nữa. “Em bé.” Lần này, bàn tay đang nắm cổ tay anh khẽ siết lại. Chỉ vậy thôi. Vẫn không có tiếng đáp. Yoongi nhìn nghiêng gương mặt cậu. Hàng mi rủ xuống. Đôi môi mím rất nhẹ. Không hề giống dáng vẻ lúc giận dỗi thường ngày. Anh khẽ thở ra. Một nụ cười bất lực thoáng hiện nơi khóe môi. “Không chịu nói chuyện với anh thật à?” Jimin vẫn im lặng. Ngay khoảnh khắc ấy. Yoongi bỗng dừng chân. Jimin còn chưa kịp phản ứng thì một cánh tay đã vòng qua sau đầu gối cậu. Thế giới trước mắt nghiêng đi. “A…” Theo bản năng, cậu vội đưa tay bám lấy vai anh. Đến khi định thần lại. Mình đã nằm vắt ngang trên vai Yoongi từ lúc nào. “Min Yoongi!” Giọng Jimin hạ thấp, vừa hốt hoảng vừa lúng túng. “Anh làm gì vậy?” “Thả em xuống.” Yoongi chỉ khẽ điều chỉnh lại tư thế để cậu khỏi trượt xuống. “Không.” “Em cứ kéo anh đi mãi.” “Anh không biết mình đang bị dẫn đi đâu.” “Anh…” Jimin nghẹn lời. Hai bàn tay khẽ đập lên lưng anh mấy cái. Rất nhẹ. Như thể chẳng nỡ dùng sức. Đúng lúc ấy, một nhóm học sinh đi ngang qua. Có người nhận ra hai người. Tiếng cười khe khẽ lập tức vang lên. “Nhìn kìa…” “Có ai bế người yêu giữa trường như vậy không?” Jimin đỏ bừng cả tai. Theo phản xạ, cậu cúi gằm mặt, giấu luôn nửa khuôn mặt vào lưng Yoongi. “Đều tại anh…” “Có người nhìn kìa.” “Thả em xuống đi.” Yoongi vẫn bước rất thong thả. Giọng bình thản như chẳng có chuyện gì. “Để em chạy mất nữa à?” “Anh không dám.” Jimin vừa xấu hổ vừa tức. Muốn nói thêm điều gì đó. Nhưng mỗi lần ngẩng lên lại bắt gặp ánh mắt tò mò của người đi ngang qua. Cuối cùng chỉ biết im lặng. Hai tay níu lấy vai áo anh. … Đến khoảng sân phía sau nhà thể chất. Nơi chỉ còn tiếng bóng chuyền chạm tay vọng lại từng nhịp. Yoongi mới khom người. Nhẹ nhàng đặt Jimin xuống. Hai chân vừa chạm đất. Jimin đã lùi ngay nửa bước. Cậu quay mặt sang hướng khác. Mái tóc bị gió thổi khẽ lay. Yoongi đứng đối diện. Nhìn gương mặt vẫn còn đỏ vì ngượng của cậu. Một lúc sau mới khẽ hỏi. “Giận anh à?” Jimin mím môi. Im lặng. “Thật sự giận?” Cậu vẫn không nhìn anh. Chỉ cúi xuống, mũi giày khẽ miết lên nền xi măng. Yoongi nhìn theo động tác nhỏ ấy. Trong lòng bỗng mềm đi. Anh tiến lại gần hơn một chút. Khoảng cách vừa đủ để nhìn thấy hàng mi đang khẽ run của Jimin. “Anh xin lỗi.” Lần này Jimin mới lên tiếng. Giọng rất nhỏ. “Anh xin lỗi chuyện gì?” Yoongi khựng lại. Rồi bật cười. “Vì để em buồn.” Jimin cúi đầu. Một chiếc lá khô bị mũi giày cậu đẩy đi rất xa. Một lúc lâu sau mới khẽ nói. “Lúc cô ấy ôm anh…” “Em không thích.” Cậu nói rất chậm. Như đang lựa từng lời. “Biết là anh không muốn.” “Biết là anh đang gỡ ra.” “Nhưng…” Jimin dừng lại. Đầu ngón chân khẽ chạm xuống nền đất. “Em vẫn không thích.” Giọng nói nhỏ đến mức gần như tan trong tiếng ve. “Anh là người yêu em” “Cậu ấy ôm anh…” “Em khó chịu.” Nói xong. Chính Jimin cũng ngượng. Cậu quay mặt đi. Khẽ cắn môi. Như thể chưa quen với việc nói ra những cảm xúc ích kỷ của chính mình. Yoongi lặng người nhìn cậu. Một lúc sau. Anh khẽ đưa tay. Nắm lấy bàn tay đang buông bên người của Jimin. Lòng bàn tay cậu vẫn còn hơi lạnh. Anh khép những ngón tay mình lại. Bao trọn lấy. “Ừ.” “Anh biết.” Jimin ngẩng đầu. Ánh mắt vẫn còn chút ấm ức. Yoongi khẽ xoa đầu ngón tay cậu. Giọng rất nhẹ. “Anh không thích người khác chạm vào anh.” “Hôm nay…” “Anh tránh không kịp.” Anh nhìn thẳng vào mắt Jimin. “Từ giờ.” “Anh sẽ cẩn thận hơn.” Jimin nhìn anh rất lâu. Còn ở cmt Còn tiếp… #yoonmin #yoongi #jimin #pov #xuhuong
Những ngón tay mảnh khảnh siết lại rất khẽ. Rồi cậu quay người bước đi. Bước chân nhanh hơn mọi ngày. Nhanh đến mức tà áo đồng phục bị gió đầu hè hất nhẹ về phía sau. Yoongi không kéo tay lại. Anh chỉ lặng lẽ để mặc cậu dẫn đi. Suốt quãng đường, Jimin không nói một lời. Bàn tay vẫn nắm lấy anh. Nhưng ánh mắt thì luôn nhìn thẳng phía trước. Nắng trưa rơi đầy trên dãy hành lang. Tiếng ve ngân lên không ngớt từ những tán cây ngoài sân. Vài nhóm học sinh vừa cười vừa chạy ngang qua, có người gọi nhau xuống căn tin, có người ôm bóng chạy về phía sân thể dục. Giữa dòng người ấy. Hai người cứ thế đi. Một trước. Một sau. Cho đến khi Yoongi khẽ gọi. “Jimin.” Cậu không quay đầu. Bước chân cũng không chậm lại. Một lát sau, anh gọi thêm lần nữa. “Em bé.” Lần này, bàn tay đang nắm cổ tay anh khẽ siết lại. Chỉ vậy thôi. Vẫn không có tiếng đáp. Yoongi nhìn nghiêng gương mặt cậu. Hàng mi rủ xuống. Đôi môi mím rất nhẹ. Không hề giống dáng vẻ lúc giận dỗi thường ngày. Anh khẽ thở ra. Một nụ cười bất lực thoáng hiện nơi khóe môi. “Không chịu nói chuyện với anh thật à?” Jimin vẫn im lặng. Ngay khoảnh khắc ấy. Yoongi bỗng dừng chân. Jimin còn chưa kịp phản ứng thì một cánh tay đã vòng qua sau đầu gối cậu. Thế giới trước mắt nghiêng đi. “A…” Theo bản năng, cậu vội đưa tay bám lấy vai anh. Đến khi định thần lại. Mình đã nằm vắt ngang trên vai Yoongi từ lúc nào. “Min Yoongi!” Giọng Jimin hạ thấp, vừa hốt hoảng vừa lúng túng. “Anh làm gì vậy?” “Thả em xuống.” Yoongi chỉ khẽ điều chỉnh lại tư thế để cậu khỏi trượt xuống. “Không.” “Em cứ kéo anh đi mãi.” “Anh không biết mình đang bị dẫn đi đâu.” “Anh…” Jimin nghẹn lời. Hai bàn tay khẽ đập lên lưng anh mấy cái. Rất nhẹ. Như thể chẳng nỡ dùng sức. Đúng lúc ấy, một nhóm học sinh đi ngang qua. Có người nhận ra hai người. Tiếng cười khe khẽ lập tức vang lên. “Nhìn kìa…” “Có ai bế người yêu giữa trường như vậy không?” Jimin đỏ bừng cả tai. Theo phản xạ, cậu cúi gằm mặt, giấu luôn nửa khuôn mặt vào lưng Yoongi. “Đều tại anh…” “Có người nhìn kìa.” “Thả em xuống đi.” Yoongi vẫn bước rất thong thả. Giọng bình thản như chẳng có chuyện gì. “Để em chạy mất nữa à?” “Anh không dám.” Jimin vừa xấu hổ vừa tức. Muốn nói thêm điều gì đó. Nhưng mỗi lần ngẩng lên lại bắt gặp ánh mắt tò mò của người đi ngang qua. Cuối cùng chỉ biết im lặng. Hai tay níu lấy vai áo anh. … Đến khoảng sân phía sau nhà thể chất. Nơi chỉ còn tiếng bóng chuyền chạm tay vọng lại từng nhịp. Yoongi mới khom người. Nhẹ nhàng đặt Jimin xuống. Hai chân vừa chạm đất. Jimin đã lùi ngay nửa bước. Cậu quay mặt sang hướng khác. Mái tóc bị gió thổi khẽ lay. Yoongi đứng đối diện. Nhìn gương mặt vẫn còn đỏ vì ngượng của cậu. Một lúc sau mới khẽ hỏi. “Giận anh à?” Jimin mím môi. Im lặng. “Thật sự giận?” Cậu vẫn không nhìn anh. Chỉ cúi xuống, mũi giày khẽ miết lên nền xi măng. Yoongi nhìn theo động tác nhỏ ấy. Trong lòng bỗng mềm đi. Anh tiến lại gần hơn một chút. Khoảng cách vừa đủ để nhìn thấy hàng mi đang khẽ run của Jimin. “Anh xin lỗi.” Lần này Jimin mới lên tiếng. Giọng rất nhỏ. “Anh xin lỗi chuyện gì?” Yoongi khựng lại. Rồi bật cười. “Vì để em buồn.” Jimin cúi đầu. Một chiếc lá khô bị mũi giày cậu đẩy đi rất xa. Một lúc lâu sau mới khẽ nói. “Lúc cô ấy ôm anh…” “Em không thích.” Cậu nói rất chậm. Như đang lựa từng lời. “Biết là anh không muốn.” “Biết là anh đang gỡ ra.” “Nhưng…” Jimin dừng lại. Đầu ngón chân khẽ chạm xuống nền đất. “Em vẫn không thích.” Giọng nói nhỏ đến mức gần như tan trong tiếng ve. “Anh là người yêu em” “Cậu ấy ôm anh…” “Em khó chịu.” Nói xong. Chính Jimin cũng ngượng. Cậu quay mặt đi. Khẽ cắn môi. Như thể chưa quen với việc nói ra những cảm xúc ích kỷ của chính mình. Yoongi lặng người nhìn cậu. Một lúc sau. Anh khẽ đưa tay. Nắm lấy bàn tay đang buông bên người của Jimin. Lòng bàn tay cậu vẫn còn hơi lạnh. Anh khép những ngón tay mình lại. Bao trọn lấy. “Ừ.” “Anh biết.” Jimin ngẩng đầu. Ánh mắt vẫn còn chút ấm ức. Yoongi khẽ xoa đầu ngón tay cậu. Giọng rất nhẹ. “Anh không thích người khác chạm vào anh.” “Hôm nay…” “Anh tránh không kịp.” Anh nhìn thẳng vào mắt Jimin. “Từ giờ.” “Anh sẽ cẩn thận hơn.” Jimin nhìn anh rất lâu. Còn ở cmt Còn tiếp… #yoonmin #yoongi #jimin #pov #xuhuong
The new project was a romantic drama, the kind that required soft lighting, lingering glances, and a leading man who looked like he had stepped out of a daydream. His name was Sea. Young, sharp-jawed, already popular enough that the company had pushed hard for him to be cast opposite Charlotte. Charlotte had agreed to the role. She had not agreed to the intimacy. “I don’t do kissing scenes anymore,” she told the producers during the final meeting. “Not even a simple one. Use a double if you need it.” The room went quiet. One of the executives cleared his throat. “Charlotte, this is a romance. The audience expects—” “They can expect whatever they want. I’m not doing it.” What Charlotte didn’t know was that Sea had already spoken to management privately. He liked her. More than liked her. Management, smelling both profit and a possible real-life pairing, had quietly taken his side. So when filming began, Charlotte arrived on set to find a quiet compromise already in place. For every intimate scene, a body double would stand in. Same height, same hair color, same general build. Sea only found out on the first day of shooting the balcony sequence. He stared at the director. “She’s not doing the kiss herself?” “It’s already been approved,” the director said, not looking up from the monitor. “Charlotte’s double will handle all physical contact. You’re still acting opposite her for the emotional parts. That’s the deal.” Sea’s jaw tightened, but there was nothing left to argue. The papers had been signed. Still, he tried. Between takes he would drift closer, voice low, offering water or a joke or a quiet compliment about her performance. Charlotte would glance at him, unimpressed, and roll her eyes so clearly that even the camera assistants started pretending not to notice. When he tried to walk her to her trailer one afternoon, she simply said, “I have legs,” and kept walking. Engfa visited often. She would arrive in the late afternoon, dressed down in a black cap and mask, and find a quiet corner near the monitors. From there she watched her girlfriend work—sharp, focused, professional—and watched Sea try, again and again, to close the distance. Every time Charlotte shut him down with a look or a dry remark, Engfa’s mouth would twitch. Sometimes she felt a little sorry for him. Mostly she just found it funny. She knew that version of Charlotte well. The sassy, unimpressed one who gave almost no one the soft side of her attention. That softness was reserved. It belonged to mornings in their kitchen, to quiet car rides, to the way Charlotte still reached for Engfa’s hand under the table when no one else was looking. One evening, after a particularly long day of Sea attempting small talk and Charlotte answering in single syllables, Engfa waited by the car. Charlotte climbed in, dropped her bag, and immediately leaned over to steal a quick kiss. “Rough day?” Engfa asked, already smiling. Charlotte exhaled and rested her head against the seat. “He’s persistent. I’ll give him that.” “I noticed.” Engfa reached over and brushed a strand of hair behind Charlotte’s ear. “You rolled your eyes so hard I thought they might get stuck.” Charlotte huffed a quiet laugh. “He keeps trying to make it personal. I keep reminding him it’s just work.” Engfa’s voice softened. “And the double?” “Still doing all the close stuff. He looked like someone canceled his birthday when he found out.” Charlotte turned her head, eyes warm. “You’re not jealous?” “Of a man you won’t even let kiss you on camera?” Engfa shook her head, amused. “I’m mostly just entertained. He doesn’t stand a chance.” Charlotte’s fingers found hers and squeezed. “Good. Because I already have someone who doesn’t need a script to get close to me.” Outside the window, the set lights continued to glow. Inside the car, the only thing that mattered was the quiet space they had built between them—one that no leading man, no management plan, and no romantic subplot could touch. #au #🌈 #gl #englot #wlw
The new project was a romantic drama, the kind that required soft lighting, lingering glances, and a leading man who looked like he had stepped out of a daydream. His name was Sea. Young, sharp-jawed, already popular enough that the company had pushed hard for him to be cast opposite Charlotte. Charlotte had agreed to the role. She had not agreed to the intimacy. “I don’t do kissing scenes anymore,” she told the producers during the final meeting. “Not even a simple one. Use a double if you need it.” The room went quiet. One of the executives cleared his throat. “Charlotte, this is a romance. The audience expects—” “They can expect whatever they want. I’m not doing it.” What Charlotte didn’t know was that Sea had already spoken to management privately. He liked her. More than liked her. Management, smelling both profit and a possible real-life pairing, had quietly taken his side. So when filming began, Charlotte arrived on set to find a quiet compromise already in place. For every intimate scene, a body double would stand in. Same height, same hair color, same general build. Sea only found out on the first day of shooting the balcony sequence. He stared at the director. “She’s not doing the kiss herself?” “It’s already been approved,” the director said, not looking up from the monitor. “Charlotte’s double will handle all physical contact. You’re still acting opposite her for the emotional parts. That’s the deal.” Sea’s jaw tightened, but there was nothing left to argue. The papers had been signed. Still, he tried. Between takes he would drift closer, voice low, offering water or a joke or a quiet compliment about her performance. Charlotte would glance at him, unimpressed, and roll her eyes so clearly that even the camera assistants started pretending not to notice. When he tried to walk her to her trailer one afternoon, she simply said, “I have legs,” and kept walking. Engfa visited often. She would arrive in the late afternoon, dressed down in a black cap and mask, and find a quiet corner near the monitors. From there she watched her girlfriend work—sharp, focused, professional—and watched Sea try, again and again, to close the distance. Every time Charlotte shut him down with a look or a dry remark, Engfa’s mouth would twitch. Sometimes she felt a little sorry for him. Mostly she just found it funny. She knew that version of Charlotte well. The sassy, unimpressed one who gave almost no one the soft side of her attention. That softness was reserved. It belonged to mornings in their kitchen, to quiet car rides, to the way Charlotte still reached for Engfa’s hand under the table when no one else was looking. One evening, after a particularly long day of Sea attempting small talk and Charlotte answering in single syllables, Engfa waited by the car. Charlotte climbed in, dropped her bag, and immediately leaned over to steal a quick kiss. “Rough day?” Engfa asked, already smiling. Charlotte exhaled and rested her head against the seat. “He’s persistent. I’ll give him that.” “I noticed.” Engfa reached over and brushed a strand of hair behind Charlotte’s ear. “You rolled your eyes so hard I thought they might get stuck.” Charlotte huffed a quiet laugh. “He keeps trying to make it personal. I keep reminding him it’s just work.” Engfa’s voice softened. “And the double?” “Still doing all the close stuff. He looked like someone canceled his birthday when he found out.” Charlotte turned her head, eyes warm. “You’re not jealous?” “Of a man you won’t even let kiss you on camera?” Engfa shook her head, amused. “I’m mostly just entertained. He doesn’t stand a chance.” Charlotte’s fingers found hers and squeezed. “Good. Because I already have someone who doesn’t need a script to get close to me.” Outside the window, the set lights continued to glow. Inside the car, the only thing that mattered was the quiet space they had built between them—one that no leading man, no management plan, and no romantic subplot could touch. #au #🌈 #gl #englot #wlw

About