@as_fss7: كانتي لاعب خلوق ترفع له القبعه 🫡🎩😍#كرة_القدم_عشق_لا_ينتهي⚽👑 #كرستيانو_رونالدو🇵🇹مشاهير_الرياضة #مدريدي_للأبد🇪🇦💛 #مهارات_كرة_القدم #لايك_متابعه_اكسبلور

👑رونـــــــــالــــــدو👑😈
👑رونـــــــــالــــــدو👑😈
Open In TikTok:
Region: IQ
Tuesday 26 August 2025 16:22:11 GMT
459465
28531
280
444

Music

Download

Comments

oumahmed986
oumahmed986 :
كانتي لا أعلم لماذا كل مارأيته قلبي يفرح وعيني دمع ❤️
2025-08-28 13:34:05
78
aminoschaibi
Aminos Chaibi :
كانتي أجمل ما أنجبت الكرة اللهم أعز الإسلام و المسلمين
2025-08-29 23:03:51
18
hussinalesawy
hussinalesawy :
اخلاق وشخصية ابوتريكه
2025-08-28 18:23:35
28
zeyad.iraq
زياد الجبوري 🇮🇶 :
الحمد لله ع نعمة الاسلام والتوحيد والسنة
2025-08-30 14:06:53
5
egypt.lavars2
Egypt Lavars2 :
لا حول ولا قوه الا بالله العلي العظيم ليه طاله جميله وكانو ينبوع اخلاق وطيبه ربنا يحميه ويحفظو هو والى زيو اللهم اعز الاسلام بالمسلمين❤️❤️❤️
2025-08-28 16:19:08
16
kevpouzitv2
Sāmįr Redòúanį :
مقدرتش نخرج من الفيديو والله في حياتي شفت انسان كي هوا تواضع تربية اخلاق ماشي متكبر ربي يحفضو نشالله ❤
2025-09-12 08:30:20
5
dyi1tpesh03f
محمود فكري :
عليه افضل الصلاة ولسلام
2025-08-31 06:16:44
3
medo.elsawey1
🐺🖤 Ahmed_elsawey🧿 :
هو وبوجبا افضل اصدقاء 🥺🥰🥰
2025-08-29 18:09:15
3
madinbi3
Madi :
صلي الله عليه وسلم
2025-08-28 22:43:44
3
khalidaknouz
Khalid Aknouz :
نعم ترفع له القبعة الطيبة شيء لا يوصف ☺️☺️☺️☺️☺️☺️☺️☺️☺️☺️☺️☺️☺️
2025-08-28 11:40:56
3
user1520399825236
نبيل اسكندري :
اخلاق لعب عرفتو كرة القدم فتاريخ
2025-08-28 07:20:49
5
user22596026
توبه توبه :
الحمد لله على نعمة الاسلام والتوحيد والسنه
2025-08-31 12:46:13
2
.v62247
الله ♥اكبر🌳 :
كانتي تواظع رفعه ♥✌💪
2025-09-13 02:07:57
4
libya72025
ŤŘÌPØŁÎ :
كانتي و بوغبا 😊
2025-08-29 19:06:16
3
user5476096857281
الضل /(🖤) :
الحمدلله على نعمه الاسلام والمسلمين♥️🌹♥️
2025-08-28 09:54:38
4
ahmed.hamdan971
١٤٤٨هـ /Ahmad 🇱🇾 :
♥♥♥♥كانتي الخلوق
2025-09-26 07:06:29
1
user4357555615471
عاشور بريك :
هذه اخلاق الاسلام والمسلمون الحمد لله
2025-08-29 13:13:33
2
a_at.3
2001🖤 :
فدوه اروحلك افضل لاعب بعيني 🌷🌷
2025-08-28 22:48:12
2
xl_.2006
علي :
افضل لاعب خلوق
2025-09-01 17:20:45
1
mohamde.16
محـــمد_👻👻 :
الله يرزقنا من حيث لا نحتسب 🤲
2025-08-28 17:52:58
3
davidnajat2021
Đö Źä A-15 :
افضل من انجبت كره القدم والله🥰🥰
2025-09-09 19:58:38
1
miloud_ougrifi
MìLoud_Oug. 10 :
ما اجمل دين الإسلام ✨♥
2025-09-08 13:20:11
1
a.b.z25.4
غموض :
اللهم صلي وسلم وبارك على سيدنا محمد وعلى اله وصحبه اجمعين يارب 👍🏻
2025-09-04 05:02:14
1
wadaa9976371679017
🐎عاشقة الخيل🐎 :
🥺🥺ياروح قلبي 🥺😭🥰🥰احلى حاجة التواضع والثبات
2025-09-08 13:43:35
1
user76540638762135
راجية رحمة ربي ❤️ :
الدين معاملة أللهم أنصر الإسلام والمسلمين أينما كانوا 🤲🤲
2025-08-30 02:02:19
1
To see more videos from user @as_fss7, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

EVERYTHING FOR MY LALEE 🤍 The buzzing of Lena’s phone on the dressing room vanity echoed beneath the busy chatter of her hair and makeup team. With only an hour left before the grand premiere of her movie, she picked up her phone, hoping for one specific name. Miu: “Baby, I’m so so sorry… the shoot ran way over schedule in the suburbs. I don’t think I’m going to make the premiere on time 😭” Lena felt a small, tender ache in her chest, though she quickly typed back a comforting reply. Lena: “Don’t stress, Miu! Focus on your work. I know how hard you’re working today. Just drive safely!” Miu: “I’m going to sprint the second they call cut! Even if I’m the very last person to arrive, I’m going to try my best. Break a leg tonight, my star. I love you.” Lena smiled softly, setting her phone down as she stepped into her strapless, pale green gown. She adjusted her silver necklace and tried to steady her nerves, telling herself it was alright—yet a small part of her kept wishing for Miu's presence to anchor her. Miles away, the moment her director finally wrapped the scene, Miu darted to her car.  Waiting in the backseat was a massive, custom bouquet filled with lush pink roses, lilies, and soft pastel blooms she had arranged days in advance. Before adjusting her navy vest over her crisp white shirt, Miu held up the towering flowers and snapped a glowing selfie in the backseat, her heart racing with giddy anticipation. Tucked right in the center of the arrangement was a small pink note card she had hand-written herself: “Congratulations my laleee, im so proud of you.” Back at the theater, the event was coming to its final moments. Photographers were packing up their gear and fans were beginning to disperse as Lena stood by the photo wall, giving one last thankful wave. Then, a sudden ripple of excitement washed over the remaining crowd at the entrance. Lena looked up, her breath catching instantly. Pushing through the sea of onlookers, holding the vibrant bouquet, was Miu. She had made it—arriving dead last, but right when it mattered most. Without a single thought for the surrounding cameras, Lena stepped straight into Miu’s arms. Miu wrapped a firm, protective hand around Lena's waist, pulling her flush against her chest. Lena buried her face into Miu’s neck, letting out a quiet breath of relief as Miu held her tightly, kiss her shoulder and resting her cheek gently against Lena with a warm, triumphant smile. In the middle of the crowded room, everything else faded away into the comfort of each other's arms. As the lingering flashbulbs flared around them, Miu eased her hold just enough to look Lena in the eye, her breath still a little short from her mad dash across the city.
EVERYTHING FOR MY LALEE 🤍 The buzzing of Lena’s phone on the dressing room vanity echoed beneath the busy chatter of her hair and makeup team. With only an hour left before the grand premiere of her movie, she picked up her phone, hoping for one specific name. Miu: “Baby, I’m so so sorry… the shoot ran way over schedule in the suburbs. I don’t think I’m going to make the premiere on time 😭” Lena felt a small, tender ache in her chest, though she quickly typed back a comforting reply. Lena: “Don’t stress, Miu! Focus on your work. I know how hard you’re working today. Just drive safely!” Miu: “I’m going to sprint the second they call cut! Even if I’m the very last person to arrive, I’m going to try my best. Break a leg tonight, my star. I love you.” Lena smiled softly, setting her phone down as she stepped into her strapless, pale green gown. She adjusted her silver necklace and tried to steady her nerves, telling herself it was alright—yet a small part of her kept wishing for Miu's presence to anchor her. Miles away, the moment her director finally wrapped the scene, Miu darted to her car. Waiting in the backseat was a massive, custom bouquet filled with lush pink roses, lilies, and soft pastel blooms she had arranged days in advance. Before adjusting her navy vest over her crisp white shirt, Miu held up the towering flowers and snapped a glowing selfie in the backseat, her heart racing with giddy anticipation. Tucked right in the center of the arrangement was a small pink note card she had hand-written herself: “Congratulations my laleee, im so proud of you.” Back at the theater, the event was coming to its final moments. Photographers were packing up their gear and fans were beginning to disperse as Lena stood by the photo wall, giving one last thankful wave. Then, a sudden ripple of excitement washed over the remaining crowd at the entrance. Lena looked up, her breath catching instantly. Pushing through the sea of onlookers, holding the vibrant bouquet, was Miu. She had made it—arriving dead last, but right when it mattered most. Without a single thought for the surrounding cameras, Lena stepped straight into Miu’s arms. Miu wrapped a firm, protective hand around Lena's waist, pulling her flush against her chest. Lena buried her face into Miu’s neck, letting out a quiet breath of relief as Miu held her tightly, kiss her shoulder and resting her cheek gently against Lena with a warm, triumphant smile. In the middle of the crowded room, everything else faded away into the comfort of each other's arms. As the lingering flashbulbs flared around them, Miu eased her hold just enough to look Lena in the eye, her breath still a little short from her mad dash across the city. "Did you really think I'd let you celebrate your biggest night without me?" Miu whispered, a mischievous, affectionate smile playing on her lips. Lena laughed—a soft, breathless sound full of pure relief—as she gently took the massive bouquet into her own hands. Hand in hand, they squeezed past the lingering fans and event staff, escaping the remaining buzz of the lobby into the quiet comfort of the backstage dressing room. #lenamiu #ล#ลีน่าหมิวlalinalena #miunatsha #fyp
Nếu Có Thể Yêu Lại Từ Đầu Chương 7: Điều Em Sợ Chưa Bao Giờ Là Hết Yêu Một tuần sau. Kao lại đến Bangkok như mọi lần. Lần này, Jane giữ đúng lời hứa. Cô dẫn chị đi qua những con phố nhỏ mà mình yêu thích. Một hiệu sách cũ nằm nép mình trong góc đường. Một quán mì có từ nhiều năm trước. Và cuối cùng là công viên Lumphini khi thành phố vừa lên đèn. Hai người chậm rãi bước trên lối đi phủ đầy bóng cây. Không ai vội lên tiếng. Nhưng khoảng lặng giữa họ không còn nặng nề như trước. Jane khẽ cười. “Em từng nghĩ…” “Nếu có một ngày chị đến Bangkok.” “Việc đầu tiên em muốn làm.” “Là dẫn chị đi xem thành phố mà em đã học cách yêu.” Kao nhìn cô. “Vậy bây giờ chị đã được xem rồi.” Jane khẽ gật đầu. “Dạ.” “Ở đây không có nhiều kỷ niệm.” “Nhưng là nơi em học được cách sống mà không phụ thuộc vào một người.” Kao siết nhẹ những ngón tay. Chị biết. Người ấy… Chính là mình. Hai người ngồi xuống một chiếc ghế dài. Gió đêm mang theo hương cỏ non. Kao nhìn mặt hồ tĩnh lặng trước mắt rồi chậm rãi nói. “Jane.” “Chị có một chuyện muốn nói.” Jane quay sang. Kao hít một hơi thật sâu. “Ngày trước.” “Chị từ chối hôn ước.” “Vì chị nghĩ.” “Ở bên em chỉ vì lời hứa của ba mẹ.” “Đó là điều bất công nhất.” “Đến khi em rời đi.” “Chị mới hiểu.” “Thứ chị không muốn mất.” “Chưa bao giờ là hôn ước.” “Mà là em.” Jane lặng im. Khóe mắt cô đỏ lên. Rất lâu sau, cô mới khẽ cất tiếng. “P’Kao.” “Chị biết không.” “Điều em sợ nhất.” “Chưa bao giờ là chị không yêu em.” Kao nhìn cô. Jane mỉm cười rất nhẹ. “Điều em sợ nhất…” “Là một ngày chị nhận nhầm thương hại thành tình yêu.” “Hoặc vì cảm thấy có lỗi…” “Nên quyết định ở bên em.” “Em đã mất rất nhiều năm.” “Mới đủ can đảm bước ra khỏi tình yêu đơn phương ấy.” “Em không muốn…” “Lại quay về vì một sự mềm lòng.” Những lời nói bình tĩnh ấy. Lại khiến trái tim Kao đau hơn bất kỳ lời trách móc nào. Chị khẽ lắc đầu. “Không phải.” “Chị từng tự hỏi mình hàng trăm lần.” “Nếu không có hôn ước.” “Nếu em không yêu chị trước.” “Nếu chúng ta gặp nhau như hai người xa lạ.” “Liệu chị có yêu em không.” Jane nín thở. Kao mỉm cười. “Câu trả lời vẫn là có.” “Chỉ là…” “Ngày ấy chị nhận ra quá muộn.” Nước mắt Jane lặng lẽ rơi xuống. Kao không đưa tay lau giúp. Chị nhớ rất rõ. Jane từng nói. Điều cô cần không phải là sự thương hại. Mà là một tình yêu được lựa chọn. Vì thế. Chị chỉ nhẹ nhàng nói. “Jane.” “Chị sẽ không xin em tha thứ.” “Cũng sẽ không cầu xin em quay lại.” “Chị chỉ muốn em biết.” “Dù em lựa chọn điều gì.” “Chị vẫn biết ơn.” “Vì em đã từng yêu chị nhiều đến như vậy.” Jane cúi đầu bật cười. Giọt nước mắt rơi xuống mu bàn tay. Lần đầu tiên sau nhiều năm. Cô không còn khóc vì tuyệt vọng. Mà vì cuối cùng… Người cô yêu cũng đã học được cách yêu cô đúng nghĩa. Cô chậm rãi ngẩng đầu. Ánh mắt nhìn Kao dịu dàng như thuở ban đầu. “P’Kao.” “Nếu bây giờ…” “Em nói rằng.” “Em vẫn còn yêu chị.” “Thì lần này…” “Chị có còn để em đứng một mình nữa không?” Kao nhìn Jane. Khóe mắt chị đỏ hoe. Chị mỉm cười. Rồi nhẹ nhàng lắc đầu. “Không.” “Lần này…” “Chị sẽ là người bước cùng em.” #janeyeh #supassra_sp #kaojane #kaojanejanekao
Nếu Có Thể Yêu Lại Từ Đầu Chương 7: Điều Em Sợ Chưa Bao Giờ Là Hết Yêu Một tuần sau. Kao lại đến Bangkok như mọi lần. Lần này, Jane giữ đúng lời hứa. Cô dẫn chị đi qua những con phố nhỏ mà mình yêu thích. Một hiệu sách cũ nằm nép mình trong góc đường. Một quán mì có từ nhiều năm trước. Và cuối cùng là công viên Lumphini khi thành phố vừa lên đèn. Hai người chậm rãi bước trên lối đi phủ đầy bóng cây. Không ai vội lên tiếng. Nhưng khoảng lặng giữa họ không còn nặng nề như trước. Jane khẽ cười. “Em từng nghĩ…” “Nếu có một ngày chị đến Bangkok.” “Việc đầu tiên em muốn làm.” “Là dẫn chị đi xem thành phố mà em đã học cách yêu.” Kao nhìn cô. “Vậy bây giờ chị đã được xem rồi.” Jane khẽ gật đầu. “Dạ.” “Ở đây không có nhiều kỷ niệm.” “Nhưng là nơi em học được cách sống mà không phụ thuộc vào một người.” Kao siết nhẹ những ngón tay. Chị biết. Người ấy… Chính là mình. Hai người ngồi xuống một chiếc ghế dài. Gió đêm mang theo hương cỏ non. Kao nhìn mặt hồ tĩnh lặng trước mắt rồi chậm rãi nói. “Jane.” “Chị có một chuyện muốn nói.” Jane quay sang. Kao hít một hơi thật sâu. “Ngày trước.” “Chị từ chối hôn ước.” “Vì chị nghĩ.” “Ở bên em chỉ vì lời hứa của ba mẹ.” “Đó là điều bất công nhất.” “Đến khi em rời đi.” “Chị mới hiểu.” “Thứ chị không muốn mất.” “Chưa bao giờ là hôn ước.” “Mà là em.” Jane lặng im. Khóe mắt cô đỏ lên. Rất lâu sau, cô mới khẽ cất tiếng. “P’Kao.” “Chị biết không.” “Điều em sợ nhất.” “Chưa bao giờ là chị không yêu em.” Kao nhìn cô. Jane mỉm cười rất nhẹ. “Điều em sợ nhất…” “Là một ngày chị nhận nhầm thương hại thành tình yêu.” “Hoặc vì cảm thấy có lỗi…” “Nên quyết định ở bên em.” “Em đã mất rất nhiều năm.” “Mới đủ can đảm bước ra khỏi tình yêu đơn phương ấy.” “Em không muốn…” “Lại quay về vì một sự mềm lòng.” Những lời nói bình tĩnh ấy. Lại khiến trái tim Kao đau hơn bất kỳ lời trách móc nào. Chị khẽ lắc đầu. “Không phải.” “Chị từng tự hỏi mình hàng trăm lần.” “Nếu không có hôn ước.” “Nếu em không yêu chị trước.” “Nếu chúng ta gặp nhau như hai người xa lạ.” “Liệu chị có yêu em không.” Jane nín thở. Kao mỉm cười. “Câu trả lời vẫn là có.” “Chỉ là…” “Ngày ấy chị nhận ra quá muộn.” Nước mắt Jane lặng lẽ rơi xuống. Kao không đưa tay lau giúp. Chị nhớ rất rõ. Jane từng nói. Điều cô cần không phải là sự thương hại. Mà là một tình yêu được lựa chọn. Vì thế. Chị chỉ nhẹ nhàng nói. “Jane.” “Chị sẽ không xin em tha thứ.” “Cũng sẽ không cầu xin em quay lại.” “Chị chỉ muốn em biết.” “Dù em lựa chọn điều gì.” “Chị vẫn biết ơn.” “Vì em đã từng yêu chị nhiều đến như vậy.” Jane cúi đầu bật cười. Giọt nước mắt rơi xuống mu bàn tay. Lần đầu tiên sau nhiều năm. Cô không còn khóc vì tuyệt vọng. Mà vì cuối cùng… Người cô yêu cũng đã học được cách yêu cô đúng nghĩa. Cô chậm rãi ngẩng đầu. Ánh mắt nhìn Kao dịu dàng như thuở ban đầu. “P’Kao.” “Nếu bây giờ…” “Em nói rằng.” “Em vẫn còn yêu chị.” “Thì lần này…” “Chị có còn để em đứng một mình nữa không?” Kao nhìn Jane. Khóe mắt chị đỏ hoe. Chị mỉm cười. Rồi nhẹ nhàng lắc đầu. “Không.” “Lần này…” “Chị sẽ là người bước cùng em.” #janeyeh #supassra_sp #kaojane #kaojanejanekao

About