@royalcookingvictoria: @🥂Продюсер стерв🍓 @Стерва з перчинкою🌶️ @Мясная стерва🔥

royalcookingvictoria
royalcookingvictoria
Open In TikTok:
Region: BG
Tuesday 07 October 2025 11:52:50 GMT
500460
14231
335
199

Music

Download

Comments

temu67891
Manga Sparkle :
How’s the younger lady related to the couple?
2025-10-08 18:06:50
2
roses3976
roses :
В Україні готовили дівчата,а тут босс
2025-10-07 15:37:29
25
wazeertang
Wazeertang Peermeer :
Beautiful family ♥️♥️👏👏
2025-10-07 12:06:15
4
feebsmc
FeebsMC :
THANK YOU for the translation!
2025-10-10 06:48:52
1
veranakutnya
Віра Накутня :
В Вас дуже гарна українська 🥰
2025-12-09 05:50:25
1
p.gy6td4
Дидд :
🥰🥰🥰красива украйнка
2025-10-07 12:05:50
3
bootskennedy
Boots Kennedy :
This man is living like a king and he has perfect wife and daughter . He’s a real man. He deserves anything you see . Cheers my man ! Respect to you and your family .
2025-10-22 04:38:06
1
ymcdf
Aslam Khan. :
wonderful experience ☺
2025-10-07 15:18:12
3
lubov.gladun
Lubov Gladun :
Дуже гарний чоловік 💯💯💯💯
2025-10-07 19:25:41
6
a7med.mo.23
A͛ԊⱮЄⱰ🪐⚖️ :
الراجل ده بيقول كلام صح الصح😂
2025-10-19 18:47:05
2
ovan0563
Oleg ovan :
Не мужик а прелесть.Эх.Красавчик!
2025-10-07 19:15:29
16
valery_10.3
Валерий :
Прекрасная семья! Смотрю с удовольствием))) Привет из Минска)))
2025-10-07 17:08:11
5
valerarevin3
Леша :
Какие красотки
2025-10-07 14:25:31
5
user2490691228684
Федот :
вы классные
2025-10-07 18:13:08
4
user4290128566617
Галина Карпова :
Классная семья!😃
2025-10-07 15:54:53
28
parnassveta
Торо :
Красавчик 🥰
2025-10-07 14:01:47
6
semenova_yulia34
Юлия :
Мужчина вы кто??? Щас,щас,щас😂😂😂
2025-10-09 16:06:46
3
lubov.gladun
Lubov Gladun :
Це вже витвір мистецтва 💯💯💯 МОЛОДЕЦЬ
2025-10-07 19:24:11
3
lyudmilaevgenievn5
Людмила Евгеньевн707 :
семья великолепная💯🥰🥰🥰🥰
2025-10-07 12:52:53
8
user8816332450397
Алла Кириленко :
Молодці
2025-10-07 15:29:05
2
lana_b_usa
Lana B 2025 :
я хочу быть твоим гостем 👍❤
2025-10-09 01:09:47
1
user42658117167441
Мери Акимова :
круто👍
2025-10-11 18:18:08
1
nasser.mohamed845
Nasser Mohamed :
Is he your husband or what?
2025-10-10 10:50:27
1
_shayna_19
_Shaynaa_ :
so they do have a modern kitchen 😁 i prefer their outside cooking and sun room
2025-10-08 19:04:22
1
user1907530622585
user1907530622585 :
ya era hora q cocinaras😳😳
2025-10-08 01:10:29
1
To see more videos from user @royalcookingvictoria, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Mùa hè dần đi đến những ngày cuối. Cũng là lúc cả hai căn nhà cùng khóa chặt cánh cửa của mình. Ploy không còn được ra biển. Cha cô nói ngắn gọn.
Mùa hè dần đi đến những ngày cuối. Cũng là lúc cả hai căn nhà cùng khóa chặt cánh cửa của mình. Ploy không còn được ra biển. Cha cô nói ngắn gọn. "Cho đến khi con thôi gặp con bé đó." ... Puyfai cũng chẳng khá hơn. Chiếc xe đạp bị cha khóa lại. Chiếc thuyền chỉ được phép đi cùng người lớn. Mỗi chiều. Ông đều hỏi đúng một câu. "Hôm nay có qua biệt thự không?" Puyfai luôn lắc đầu. "Dạ không." Cô không nói dối. Vì... Cô còn chẳng có cơ hội để qua. ... Ngày đầu tiên. Ploy mở cửa sổ. Gốc dừa vẫn ở đó. Nhưng chẳng còn ai đứng gọi. Ngày thứ hai. Cô mang hộp bánh quy đã nướng xong đặt lên bàn. Đến tối. Vẫn còn nguyên. Ngày thứ ba. Ploy ngồi trước khung cửa sổ rất lâu. Bất giác lấy giấy bút ra. “Puyfai.” “Hôm nay chị ăn phải món có rất nhiều hành.” “Chị thật sự không thích hành.” Viết xong. Cô bật cười. Rồi gấp tờ giấy lại. Bỏ vào ngăn kéo. Không gửi. ... Ở bên kia. Puyfai cũng đang nằm dài trên mũi thuyền. Trong tay là một chiếc vỏ sò trắng. Cô lấy bút chì. Nắn nót viết lên mặt trong. “Chị đẹp.” “Hôm nay biển nhiều sao lắm.” “Tiếc là chị không thấy.” Viết xong. Cô lại bật cười. "Viết lên vỏ sò..." "Thì ai đọc được." Thế rồi cô nhét nó vào túi áo. Mang theo suốt cả ngày. ... Một tuần. Không ai gặp ai. Nhưng cả hai đều có một ngăn kéo. Đầy những lá thư chưa từng gửi. ... Chiều chủ nhật. Lũ trẻ trong làng chạy đến nhà Puyfai. "Chị Fai!" "Ra chơi đi!" Puyfai lắc đầu. "Hết hứng rồi." Một cậu bé chống nạnh. "Hay em kể chuyện này." "Gì?" "Hôm qua em thấy chị đẹp." Puyfai lập tức ngồi bật dậy. "Ở đâu?" "Trên ban công." "Chị ấy cứ nhìn ra biển." "Đứng lâu lắm." "..." Puyfai cười. "Vậy hả." "Ừ." "Em còn vẫy." "Chị ấy cũng vẫy." "Nhưng nhìn buồn lắm." Nụ cười trên môi Puyfai nhạt dần. ... Đêm ấy. Cô lén ra bãi biển. Ngước nhìn căn biệt thự trắng phía xa. Ở tầng hai. Một ô cửa vẫn sáng đèn. Puyfai biết. Ploy vẫn chưa ngủ. Cô cúi xuống. Nhặt một chiếc vỏ sò thật đẹp. Đặt lên mỏm đá quen thuộc. Nơi hai người từng ngồi ăn kem. Rồi quay về. ... Sáng hôm sau. Ploy viện cớ ra ngoài mua sách. Chiếc xe dừng ngay con đường ven biển. Cô bước thật nhanh đến mỏm đá. Trên đó. Có một chiếc vỏ sò. Bên trong là dòng chữ nguệch ngoạc. “Biển vẫn đợi chị.” Ploy khẽ mỉm cười. Đôi mắt đỏ hoe lúc nào không hay. Cô cúi xuống. Đặt cạnh chiếc vỏ ấy một mảnh giấy nhỏ. “Chị cũng vậy.” ... Từ ngày hôm đó. Mỏm đá ven biển trở thành... Hộp thư của riêng hai người. Không ai gặp ai. Nhưng mỗi sáng. Sẽ có một chiếc vỏ sò mới. Mỗi chiều. Sẽ có một mẩu giấy mới. Có hôm chỉ vỏn vẹn vài chữ. “Hôm nay em bị ba mắng.” Hay. “Chị làm cháy bánh rồi.” Có hôm. Puyfai chỉ vẽ một con cua nguệch ngoạc. Ploy đáp lại bằng hình một chiếc vỏ sò đang cười. Chẳng ai nhắc đến hai chữ "nhớ". Nhưng... Từng dòng chữ đều đang nói điều ấy. ... Chiều muộn. Ploy vừa rời khỏi mỏm đá. Thì phía sau. Một bóng người bước ra. Là cha cô. Ông cúi xuống. Nhặt chiếc vỏ sò còn nằm trên đá. Đọc dòng chữ của Puyfai. “Đừng buồn nữa nha, chị đẹp.” Ông lặng người. Đúng lúc ấy. Ở phía bên kia con đường. Cha của Puyfai cũng nhìn thấy con gái mình. Đang ôm khư khư một chiếc hộp gỗ. Bên trong. Là những mẩu giấy được gấp ngay ngắn. Hai người cha. Đứng ở hai đầu con đường. Lần đầu tiên. Họ hiểu rằng... Dù có khóa cổng. Hay dựng thêm bao nhiêu bức tường. Thì có những thứ. Vẫn sẽ tìm được cách để đến với nhau. Và thứ khó ngăn cản nhất... Lại chính là tấm lòng của hai đứa trẻ. #puyfaiploy #ployjhu #puyfaitharathip #pov
Mấy ngày nay, Jungkook nhận ra Taehyung có gì đó khác. Không phải lạnh nhạt. Ngược lại, hắn vẫn quan tâm cậu như trước. Sáng vẫn hỏi cậu muốn ăn gì. Chiều vẫn nhắn bảo nếu muốn đi đâu thì đợi hắn về. Tối vẫn để phần món tráng miệng Jungkook thích trong tủ lạnh. Nhưng đôi lúc, Jungkook bắt gặp Taehyung ngồi một mình rất lâu, ánh mắt nhìn xa xăm như đang suy nghĩ chuyện gì đó. Cậu hỏi thì hắn chỉ cười.
Mấy ngày nay, Jungkook nhận ra Taehyung có gì đó khác. Không phải lạnh nhạt. Ngược lại, hắn vẫn quan tâm cậu như trước. Sáng vẫn hỏi cậu muốn ăn gì. Chiều vẫn nhắn bảo nếu muốn đi đâu thì đợi hắn về. Tối vẫn để phần món tráng miệng Jungkook thích trong tủ lạnh. Nhưng đôi lúc, Jungkook bắt gặp Taehyung ngồi một mình rất lâu, ánh mắt nhìn xa xăm như đang suy nghĩ chuyện gì đó. Cậu hỏi thì hắn chỉ cười. "Không có gì." Cho đến một buổi tối. Jungkook đang đi xuống cầu thang thì nghe tiếng Taehyung nói chuyện trong phòng làm việc. Cánh cửa không đóng hẳn. "...đến lúc rồi." Jungkook dừng bước. Giọng người ở đầu dây bên kia không nghe rõ, chỉ có giọng Taehyung lọt ra ngoài. "Anh sẽ giải quyết." Một khoảng im lặng. Rồi Taehyung nói: "Không thể kéo dài mãi được." Jungkook đứng yên. Tim cậu bỗng đập chậm lại. ' Không thể kéo dài mãi được ' Câu nói ấy cứ lặp đi lặp lại trong đầu. Cậu không nghe thêm nữa. Lặng lẽ quay về phòng. ... Đêm đó, Jungkook nằm trên giường rất lâu nhưng không ngủ được. Cậu biết cuộc hôn nhân này vốn có thời hạn. Biết ngay từ đầu. Nhưng chẳng hiểu từ lúc nào, cậu đã quên mất điều đó. Quên rằng một ngày nào đó mình sẽ phải rời khỏi căn nhà này. Quên rằng những bữa cơm cùng nhau, những lần Taehyung chiều cậu, những buổi tối ngồi cạnh nhau... Có thể chỉ là một đoạn thời gian ngắn ngủi. Và điều khiến Jungkook buồn nhất là... Cậu không muốn nó kết thúc. Từ hôm đó, Jungkook bắt đầu tránh Taehyung. Không rõ ràng đến mức khiến người khác nhận ra. Chỉ là Taehyung hỏi: "Chiều nay em muốn đi đâu không?" Jungkook lắc đầu. "Không." "Em muốn ăn gì?" "Gì cũng được." "Em sao vậy?" "Em bình thường." Taehyung nhìn cậu. "Thật?" "Vâng" Nhưng Jungkook lại cúi đầu ăn rất nhanh. Taehyung không hỏi nữa. Hắn nghĩ có lẽ Jungkook đang mệt. Còn Jungkook lại nghĩ... Có lẽ Taehyung cũng không muốn hỏi. --- Một tuần sau. Jungkook bắt đầu thu dọn đồ. Cậu không mang nhiều. Chỉ những món đồ thật sự thuộc về mình. Quần áo. Sách. Một vài món đồ nhỏ. Chiếc móc khóa hình con thỏ Taehyung mua cho cậu. Jungkook cầm nó trong tay rất lâu. Cuối cùng vẫn bỏ vào túi. "Ít nhất..." Cậu cười buồn. "...cái này cho em giữ nhé." .... Chiều hôm đó, Taehyung về sớm hơn thường lệ. Vừa bước vào nhà, hắn đã gọi: "Jungkook?" Không có tiếng trả lời. Hắn đi lên tầng. Cửa phòng Jungkook đang mở. Taehyung bước vào. Rồi đứng khựng lại. Một chiếc vali đặt giữa phòng. Tủ quần áo trống đi một khoảng. Trên bàn cũng chẳng còn những món đồ Jungkook thường để lung tung. "Em đang làm gì vậy?" Jungkook đang gấp áo, nghe tiếng hắn thì dừng lại. "Anh về rồi." Taehyung nhìn chiếc vali. "Em đi đâu?" "Em chuyển ra." "Vì sao?" Jungkook im lặng. "Jungkook! " "Em đã nghe anh nói chuyện." Taehyung nhíu mày. "Chuyện gì?" "Hôm đó." Jungkook cúi xuống tiếp tục gấp đồ. "Anh nói không thể kéo dài mãi được." Taehyung sững người. "Em nghe thấy?" "Vâng" "Rồi em nghĩ anh nói về chúng ta?" Jungkook không trả lời. Taehyung bước tới. "Nhìn anh." Jungkook vẫn cúi đầu. "Em nghĩ anh muốn kết thúc cuộc hôn nhân này?" "Chẳng phải vậy sao?" Giọng cậu bắt đầu run. "Anh nói đến lúc rồi." "Anh nói sẽ giải quyết." "Anh còn nói không thể kéo dài mãi được." Jungkook ngẩng lên. "Vậy em ở lại làm gì nữa?" Taehyung im lặng. Jungkook cắn môi. "Em biết đây chỉ là hợp đồng." "Em biết hai năm rồi cũng phải kết thúc." "Nhưng..." Cậu quay mặt đi. "Em chỉ không nghĩ mình sẽ buồn đến vậy." Câu cuối cùng nhỏ đến mức gần như tan vào không khí. Taehyung nhìn cậu. Rồi hắn bước tới, lấy chiếc áo Jungkook đang cầm đặt xuống. "Anh không nói về chúng ta." Jungkook ngẩn ra. "Anh nói về công việc." "Ông hỏi anh bao giờ mới chịu giao lại một dự án." Taehyung bật cười bất lực. "Anh nói không thể kéo dài mãi việc anh tự ôm hết mọi thứ." Jungkook đứng chết lặng. "...Công việc?" "Ừm" Cậu im lặng. Taehyung nhìn chiếc vali dưới đất rồi lại nhìn cậu. "Em thật sự định đi chỉ vì nghe được một nửa câu chuyện?" Jungkook lí nhí: "Em đâu biết..." "Đúng." Taehyung thở ra. "Em không biết." Hắn nhìn cậu thật lâu. Rồi bất chợt hỏi: "Nhưng nếu anh thật sự muốn kết thúc thì sao?" CÒN TRONG CMT

About