@sami_official_37: Fc Balochistan North ❤️#fypシ #69 Batch barthi #plzsport #سنگت_ویڈیو_وائرل_کریسو_آپ_ہیں🥀🌼🙈✨🎇 @amjadkhanmirani26

✨SAMî 🍂🫀
✨SAMî 🍂🫀
Open In TikTok:
Region: PK
Sunday 23 November 2025 08:11:45 GMT
56861
4004
281
105

Music

Download

Comments

asif.baloch07868
QASIM BALOCH :
bhi mujhay final slip Multan say meli hi 11,11,2025 ko ketr kis mahenay aay ga please btao
2025-11-24 01:20:37
5
princehaneef748
ῥʀἷᾗƈἔ Ἤᾄᾗἔἔғ ϐᾄᾗʛὗłẓᾄἷ :
sar is Mai age kya honi chahia❤️
2025-11-26 17:34:25
3
armykadewana1
alone foji💔 :
yra Kashmiri ni apply kr skte Kya or Kya requirements Hein please tell me 🙏
2025-11-27 17:20:38
0
innocentfoji806
innocent foji🤗🔥🚩 :
me be Yahan Bharti Howa tha
2025-12-15 13:14:05
1
mushtaquechandio095
MUSHTAQUE CHANDIO😎 :
clk hight Kiya he
2026-05-13 03:10:59
1
mhr.ayyan
𝓜𝓱𝓻 𝓐𝔂𝔂𝓪𝓷 :
Fc in ki apni hai jeasy or jb dill kre bhrti hoin
2025-11-27 04:37:03
1
nizamdeen7711
Abbas Chutta :
سر مڈل پاس آپلائی کر سکتا ہے
2025-11-25 09:41:49
0
husnain_2193
HUSNAIN ❤️ :
cheest x ray hota ha
2026-02-21 00:21:14
1
sjaffar81
s,jaffar :
please koee mojhy bhi brthi krva do
2025-12-19 12:41:11
1
baloch0000756
(👑بلوچ👑) :
Mera test clear h or medical bi
2025-12-01 00:42:50
2
khansahbbalochn
꧁⦇⧼𒈞🅼🆄🅹🆃🅰🅱🅰𒈞⧽⦈꧂ :
sir m is month k 3 date ko sui aya tha army m bharthi howa tha m DSF core m
2025-12-20 01:17:55
1
malikhan663
ali :
sindh wale a skte he bhi
2025-11-27 10:32:15
1
tajamalsasi04
🇵🇰⚡ TAJAMAL ⚡🇦🇪 :
Bhi yah mera bara bhi ha 🥰
2026-01-23 18:27:10
1
amirkhan99788
amirkhan :
بھائی اس کا جواب دینے لازمی
2025-12-19 14:32:58
1
nisarahmed43217
nisarahmed43217 :
82 Wing
2025-12-02 07:36:54
0
katilhuntumhara3
Masoom S :
Sir Mera 69 batch Ka letter a Gya hai e Insha Allah 3 date ko loralai centre jaooo ga
2026-03-22 00:57:24
1
balochnot
❤️💞 NOOR<+>❤️UL<^+`>DIN+❤️}]) :
ایک کام کرو گے
2026-01-12 11:10:18
1
amirkhan99788
amirkhan :
کس تاریخ تک جاری ہے بھرتی ایف سی کی
2025-12-19 14:31:37
1
raheelbaloch723
Raheel 🌹🌹♥️ jan ♥️🌹🌹 :
Hi
2025-12-15 11:48:45
1
amnn373
AMNA ✨ :
Hyderabad ki Bharti ha bahi
2025-11-25 18:51:14
0
zee.shan432
Zee Shan :
bhai female khuzdar kbi ayg
2025-12-06 04:08:55
1
asadalimalik45
Asad Ali Malik :
sui aya the barthi pe
2025-12-09 06:25:35
1
jararqaisrani.baloch036
fauji jarar :
bro latter kb ata hn fc ka aur Jo Multan sa ho gay hn
2025-11-26 02:53:02
0
faizullahkhan2696
کولاچی :
بھائی برتھی اور کتنے دن چلے گی سوئی میں
2025-12-10 14:34:45
1
shakeeljani__47
✨🚬ᴍʀܔShakeel🎭 :
Ma ne FC kpk South ka test clear karlia hai 🤲❤
2025-12-03 10:42:07
1
To see more videos from user @sami_official_37, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

ريت الله لا هنّاك يمضيّع هنانا لم تكن أغنية (ريت الله لاهناك يمضيع هنانا) مجرد كلماتٍ تُغنّى، بل كانت حكايةَ فتاةٍ سُلب منها حقُّها في الاختيار، وصورةً موجعةً من صور الحب العذري الذي دافع عنه أبونجاح الغضيب، وجعل من صوته منبراً للمظلومين من العاشقين والمعشوقات. تبدأ الحكاية بفتاةٍ أحبّت وأُحبّت، نسجت من أحلامها جنّةً صغيرةً، وظنّت أن الأيام ستقودها إلى من اختاره قلبها، لكنها وجدت نفسها في مواجهة أبٍ لم ينظر إلى دموعها ولا إلى رجائها. كان قد عقد العزم على تزويجها من رجلٍ لا تريده، وكلما حاولت أن تشرح له ما في قلبها ازداد تصلباً وقسوةً، حتى بلغ بها اليأس أن رفعت يديها بالدعاء عليه من شدّة ما نزل بها من ظلمٍ، وهي ترى أن ما يفعله ليس إلا هدماً لعالمٍ كاملاً بنته بسنواتٍ من الحب والانتظار. كانت تقول في نفسها: لقد شيّدت من المحبة جنّةً كجنّة عاد، لكن أبي أغلق أبوابها بيده، وسقاني الحنظل بدل شهد الوصال. لم يترك لي طريقاً إلى مرادي، بل جعلني بين الخوف والطاعة، وهددني بالذبح إن أنا رفضت، حتى صار الرضا مستحيلاً والجبر واقعاً لا مهرب منه. وكانت تتساءل بحرقةٍ: أين ذاك الذي أحببته منذ سنين وأحبني؟ وما ذنبنا حتى يُنتزع أحدنا من الآخر ليُلقى في حياةٍ لم يخترها؟ ولما أُعلنت الموافقة، لم تكن موافقة قلبٍ مطمئنٍ، بل استسلام إنسانٍ أُغلق في وجهه كل بابٍ. مرّ يومان عليها كأنهما عامان، لم يذق جفنها النوم، وكانت كل ساعةٍ تقرّبها من اللحظة التي تخشاها. وحين خرجت مع أهلها إلى المحكمة لعقد النكاح، كانت خطواتها ثقيلةً كأنها تسير إلى قدرٍ تعرف أنه سيكسرها. وقفت قرب الرجل الذي اختاره أبوها، شاعرةً بأنها غريبةٌ عن المكان وعن نفسها، وتمنت لو أن الأرض انشقت فابتلعتها، أو أن الخاطب رقّ لحالها فتراجع. بل إنها قبل ذلك حاولت أن ترسل إليه رسالةً واضحةً تخبره بأنها لا ترغب بهذا الزواج، لكنها لم تجد أذناً تسمع ولا قلباً يرحم. وحين جاء دورها، سألها القاضي عن اسمها، وسألها إن كانت قد قبضت مهرها، وطلب منها أن تجيب بأمانةٍ. عندها ضجّ قلبها بكلماتٍ لم تستطع أن تنطق بها. كانت تريد أن تصرخ: أي مهرٍ هذا؟ إنه مهر الشؤم لا مهر الفرح. أنا مظلومة، وأبي هو من ظلمني. هذا المال ليس هدية عرسٍ، بل عزاءً على عمرٍ يُنتزع مني. لو تعلم ما جرى لي لعرفت أن خلف هذه الكلمات دموعاً وصفعاتٍ وآلاماً لا تُحصى. لقد ضربني مراتٍ عديدةً، وأذاقني من الإهانة ما جعلني أتمنى لو أنني لم أولد أصلاً. لكن شيئاً من ذلك لم يخرج من شفتيها. رفعت رأسها بصعوبةٍ، وقالت كلمةً واحدةً:(موافقة). خرجت الكلمة واهنةً متعبةً، تحمل من الحزن أكثر مما تحمل من الرضا. وكان أبوها واقفاً عند الباب يراقب جوابها بعينٍ صارمةٍ، بينما ابتسم القاضي ظاناً أنه أمام عروسٍ سعيدةٍ، ولم يكن يعلم أن تلك الموافقة كانت أشبه باستغاثةٍ مخنوقةٍ. ثم تم الزواج. وفي أول أيامه، جلست مع الرجل الذي صار زوجها، وقالت له بصراحةٍ لم تملك غيرها: لا تلمسني، فأنا لا أحبك. لن يكون بيننا بيتٌ سعيدٌ ولا عائلةٌ سعيدةٌ، لأن القلوب لا تُؤمر كما تُؤمر الأجساد. لكنها فوجئت بأنه أقسم ألا يتركها لغيره، وكأن امتلاكها كان عنده أهم من سعادتها. وهكذا بدأت رحلة الشقاء. كانت ترى أن النار التي أشعلها أبوها في قلبها لم تنطفئ، وأن الله لم يكتب لها من يطفئ لهيبها. عاشت أيامها بين الذل والضرب والإهانة، حتى استسلمت لفكرة أن الشقاء صار قدراً. وكلما مرّ يومٌ ازداد يقينها بأن ما حدث لها لم يكن زواجاً بقدر ما كان عقوبةً نُفذت باسم الطاعة والعرف. ومع تراكم الألم، تحولت مرارتها إلى غضبٍ عارمٍ. راحت تُقسم أن الجبر الذي فُرض عليها هو الذي دفعها إلى التفكير في السير في الطرق المحرمة، لا حباً فيها، بل انتقاماً من الظلم الذي وقع عليها. كانت ترى أن أباها هو من فتح أبواب النار عليها في الدنيا قبل الآخرة، لأنه انتزع منها حقها في الاختيار، وأجبرها على حياةٍ لم تردها. ولم يبق في قلبها لأبيها شيءٌ من الحنان الذي يجمع البنات بآبائهن. كانت تقول إنها لن تذرف عليه دمعةً إذا مات، لا لأنها قاسية القلب، بل لأنها تذكر كل صباحٍ أبكاها فيه، وكل ليلةٍ نامت فيها ودموعها على خدها. كانت ترى أن من زرع الدموع لا يحق له أن ينتظر الحزن عليه. وهكذا رسم أبونجاح في هذه الأغنية صورةً مؤلمةً لفتاةٍ سُحقت بين الحب والجبر، وبين القلب والسلطة الأبوية، حتى تحولت حياتها من حلمٍ بالوصال إلى سلسلةٍ من الخيبات. ولم تكن تلك الحكاية من نسج الخيال أو المبالغة الشعرية، بل قصةً واقعيةً حملت وجع كثيراتٍ وجدن أنفسهن أسرى قراراتٍ لم يشاركن في صنعها، فبقي صوتهن حبيس الصدور، بينما تولّت الأغنية رواية ما عجزن عن قوله. ✍️ براء الغضيب
ريت الله لا هنّاك يمضيّع هنانا لم تكن أغنية (ريت الله لاهناك يمضيع هنانا) مجرد كلماتٍ تُغنّى، بل كانت حكايةَ فتاةٍ سُلب منها حقُّها في الاختيار، وصورةً موجعةً من صور الحب العذري الذي دافع عنه أبونجاح الغضيب، وجعل من صوته منبراً للمظلومين من العاشقين والمعشوقات. تبدأ الحكاية بفتاةٍ أحبّت وأُحبّت، نسجت من أحلامها جنّةً صغيرةً، وظنّت أن الأيام ستقودها إلى من اختاره قلبها، لكنها وجدت نفسها في مواجهة أبٍ لم ينظر إلى دموعها ولا إلى رجائها. كان قد عقد العزم على تزويجها من رجلٍ لا تريده، وكلما حاولت أن تشرح له ما في قلبها ازداد تصلباً وقسوةً، حتى بلغ بها اليأس أن رفعت يديها بالدعاء عليه من شدّة ما نزل بها من ظلمٍ، وهي ترى أن ما يفعله ليس إلا هدماً لعالمٍ كاملاً بنته بسنواتٍ من الحب والانتظار. كانت تقول في نفسها: لقد شيّدت من المحبة جنّةً كجنّة عاد، لكن أبي أغلق أبوابها بيده، وسقاني الحنظل بدل شهد الوصال. لم يترك لي طريقاً إلى مرادي، بل جعلني بين الخوف والطاعة، وهددني بالذبح إن أنا رفضت، حتى صار الرضا مستحيلاً والجبر واقعاً لا مهرب منه. وكانت تتساءل بحرقةٍ: أين ذاك الذي أحببته منذ سنين وأحبني؟ وما ذنبنا حتى يُنتزع أحدنا من الآخر ليُلقى في حياةٍ لم يخترها؟ ولما أُعلنت الموافقة، لم تكن موافقة قلبٍ مطمئنٍ، بل استسلام إنسانٍ أُغلق في وجهه كل بابٍ. مرّ يومان عليها كأنهما عامان، لم يذق جفنها النوم، وكانت كل ساعةٍ تقرّبها من اللحظة التي تخشاها. وحين خرجت مع أهلها إلى المحكمة لعقد النكاح، كانت خطواتها ثقيلةً كأنها تسير إلى قدرٍ تعرف أنه سيكسرها. وقفت قرب الرجل الذي اختاره أبوها، شاعرةً بأنها غريبةٌ عن المكان وعن نفسها، وتمنت لو أن الأرض انشقت فابتلعتها، أو أن الخاطب رقّ لحالها فتراجع. بل إنها قبل ذلك حاولت أن ترسل إليه رسالةً واضحةً تخبره بأنها لا ترغب بهذا الزواج، لكنها لم تجد أذناً تسمع ولا قلباً يرحم. وحين جاء دورها، سألها القاضي عن اسمها، وسألها إن كانت قد قبضت مهرها، وطلب منها أن تجيب بأمانةٍ. عندها ضجّ قلبها بكلماتٍ لم تستطع أن تنطق بها. كانت تريد أن تصرخ: أي مهرٍ هذا؟ إنه مهر الشؤم لا مهر الفرح. أنا مظلومة، وأبي هو من ظلمني. هذا المال ليس هدية عرسٍ، بل عزاءً على عمرٍ يُنتزع مني. لو تعلم ما جرى لي لعرفت أن خلف هذه الكلمات دموعاً وصفعاتٍ وآلاماً لا تُحصى. لقد ضربني مراتٍ عديدةً، وأذاقني من الإهانة ما جعلني أتمنى لو أنني لم أولد أصلاً. لكن شيئاً من ذلك لم يخرج من شفتيها. رفعت رأسها بصعوبةٍ، وقالت كلمةً واحدةً:(موافقة). خرجت الكلمة واهنةً متعبةً، تحمل من الحزن أكثر مما تحمل من الرضا. وكان أبوها واقفاً عند الباب يراقب جوابها بعينٍ صارمةٍ، بينما ابتسم القاضي ظاناً أنه أمام عروسٍ سعيدةٍ، ولم يكن يعلم أن تلك الموافقة كانت أشبه باستغاثةٍ مخنوقةٍ. ثم تم الزواج. وفي أول أيامه، جلست مع الرجل الذي صار زوجها، وقالت له بصراحةٍ لم تملك غيرها: لا تلمسني، فأنا لا أحبك. لن يكون بيننا بيتٌ سعيدٌ ولا عائلةٌ سعيدةٌ، لأن القلوب لا تُؤمر كما تُؤمر الأجساد. لكنها فوجئت بأنه أقسم ألا يتركها لغيره، وكأن امتلاكها كان عنده أهم من سعادتها. وهكذا بدأت رحلة الشقاء. كانت ترى أن النار التي أشعلها أبوها في قلبها لم تنطفئ، وأن الله لم يكتب لها من يطفئ لهيبها. عاشت أيامها بين الذل والضرب والإهانة، حتى استسلمت لفكرة أن الشقاء صار قدراً. وكلما مرّ يومٌ ازداد يقينها بأن ما حدث لها لم يكن زواجاً بقدر ما كان عقوبةً نُفذت باسم الطاعة والعرف. ومع تراكم الألم، تحولت مرارتها إلى غضبٍ عارمٍ. راحت تُقسم أن الجبر الذي فُرض عليها هو الذي دفعها إلى التفكير في السير في الطرق المحرمة، لا حباً فيها، بل انتقاماً من الظلم الذي وقع عليها. كانت ترى أن أباها هو من فتح أبواب النار عليها في الدنيا قبل الآخرة، لأنه انتزع منها حقها في الاختيار، وأجبرها على حياةٍ لم تردها. ولم يبق في قلبها لأبيها شيءٌ من الحنان الذي يجمع البنات بآبائهن. كانت تقول إنها لن تذرف عليه دمعةً إذا مات، لا لأنها قاسية القلب، بل لأنها تذكر كل صباحٍ أبكاها فيه، وكل ليلةٍ نامت فيها ودموعها على خدها. كانت ترى أن من زرع الدموع لا يحق له أن ينتظر الحزن عليه. وهكذا رسم أبونجاح في هذه الأغنية صورةً مؤلمةً لفتاةٍ سُحقت بين الحب والجبر، وبين القلب والسلطة الأبوية، حتى تحولت حياتها من حلمٍ بالوصال إلى سلسلةٍ من الخيبات. ولم تكن تلك الحكاية من نسج الخيال أو المبالغة الشعرية، بل قصةً واقعيةً حملت وجع كثيراتٍ وجدن أنفسهن أسرى قراراتٍ لم يشاركن في صنعها، فبقي صوتهن حبيس الصدور، بينما تولّت الأغنية رواية ما عجزن عن قوله. ✍️ براء الغضيب
Ngày tôi và chồng ký vào đơn ly hôn, mọi chuyện diễn ra khá êm thấm. Anh quyết định vào miền Nam làm ăn, còn tôi ở lại Hà Nội nuôi hai con. Tài sản sau ly hôn được chia đôi, tôi gom góp thêm tiền và đứng tên sở hữu căn nhà. Chuyện tưởng đã khép lại, nhưng rồi mẹ chồng lại trở thành người khiến tôi không thể dứt ra khỏi cuộc hôn nhân ấy. Hôm tôi chuyển đồ về sắp xếp lại nhà cửa, mẹ chồng ngồi lặng trên ghế, đôi mắt đỏ hoe. Bà hỏi tôi một câu rất khẽ: “Nếu mẹ ở lại đây, con có ngại không?”. Tôi biết các em của chồng đều đã có gia đình riêng, nhà cửa chật chội, không ai chủ động đón bà về. Nghĩ đến hai đứa con còn nhỏ, lại thương cảnh bà tuổi già cô quạnh, tôi đồng ý để bà ở cùng. Những năm sau đó, cuộc sống của chúng tôi diễn ra theo một cách rất đặc biệt. Tôi đi làm từ sáng đến tối, còn bà ở nhà đưa đón cháu đi học, nấu cơm, trông nom nhà cửa. Có thể nói, nếu không có bà, tôi khó lòng vừa làm mẹ đơn thân vừa duy trì công việc ổn định. Nhiều người ngạc nhiên khi biết tôi vẫn sống cùng mẹ chồng cũ, nhưng với tôi, bà giống người thân hơn là “người nhà của chồng cũ”. Thời gian trôi qua, các con của bà vẫn thỉnh thoảng ghé thăm. Có người mang hộp sữa, có người biếu ít tiền, nhưng chưa ai từng nhắc đến chuyện đón mẹ về phụng dưỡng. Mỗi lần tôi bóng gió hỏi, họ đều cười trừ. Bà cũng luôn bênh con: “Chúng nó còn bận kiếm sống”. Vì thương bà nên tôi lại thôi. Cho đến đầu năm nay, cuộc sống của tôi bắt đầu thay đổi. Sau nhiều năm một mình nuôi con, tôi gặp một người đàn ông tử tế. Anh chưa từng thúc ép, nhưng cũng nhiều lần nói muốn cùng tôi xây dựng một gia đình mới. Tôi nhận ra mình không thể mãi sống trong trạng thái nửa bước ra khỏi quá khứ, nửa bước vào tương lai. Nếu tiến thêm một bước, tôi cần sắp xếp lại cuộc sống hiện tại. Tôi lấy hết can đảm gọi điện cho các em của chồng cũ. Tôi nói rất rõ rằng mình biết ơn mẹ chồng vì đã giúp đỡ suốt nhiều năm, nhưng giờ bà đã ngoài 80 tuổi, tôi mong các con ruột thay nhau chăm sóc hoặc đón bà về sống cùng. Đầu dây bên kia im lặng vài giây rồi bắt đầu xuất hiện vô số lý do. Người nói nhà quá chật, người bảo con cái đang tuổi học hành, người khác lại viện cớ thường xuyên công tác. Tôi vẫn kiên nhẫn chờ đợi. Một tuần, rồi một tháng trôi qua, câu trả lời duy nhất tôi nhận được là: “Chị cố giúp thêm thời gian nữa”. Thậm chí chồng cũ cũng gọi điện từ xa về khuyên tôi tiếp tục chăm mẹ vì “mẹ quen sống ở đó rồi”. Lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi thấy nghẹn đắng. Hóa ra mọi người đều mặc nhiên xem việc chăm sóc bà là trách nhiệm của người con dâu đã ly hôn từ tám năm trước. Điều khiến tôi đau lòng nhất là mẹ chồng nghe được toàn bộ câu chuyện. Tối hôm ấy, bà lặng lẽ thu xếp quần áo vào một chiếc túi cũ rồi nói: “Hay mẹ tự thuê phòng trọ ở, không làm phiền con nữa”. Tôi bật khóc. Tám năm qua, bà không chỉ là mẹ chồng cũ mà còn là người đồng hành cùng tôi vượt qua những tháng ngày khó khăn nhất. Thế nhưng tôi cũng biết mình không thể tiếp tục sống mãi như hiện tại. Đến giờ, các con ruột của bà vẫn chưa ai đứng ra nhận trách nhiệm. Còn tôi, mỗi ngày nhìn bà ngồi trước hiên nhà đợi một cuộc điện thoại từ các con, lại không biết mình nên tiếp tục giữ bà ở lại hay buộc phải đưa ra một quyết định khác cho cuộc đời mình. #xuhuongtiktok #condau
Ngày tôi và chồng ký vào đơn ly hôn, mọi chuyện diễn ra khá êm thấm. Anh quyết định vào miền Nam làm ăn, còn tôi ở lại Hà Nội nuôi hai con. Tài sản sau ly hôn được chia đôi, tôi gom góp thêm tiền và đứng tên sở hữu căn nhà. Chuyện tưởng đã khép lại, nhưng rồi mẹ chồng lại trở thành người khiến tôi không thể dứt ra khỏi cuộc hôn nhân ấy. Hôm tôi chuyển đồ về sắp xếp lại nhà cửa, mẹ chồng ngồi lặng trên ghế, đôi mắt đỏ hoe. Bà hỏi tôi một câu rất khẽ: “Nếu mẹ ở lại đây, con có ngại không?”. Tôi biết các em của chồng đều đã có gia đình riêng, nhà cửa chật chội, không ai chủ động đón bà về. Nghĩ đến hai đứa con còn nhỏ, lại thương cảnh bà tuổi già cô quạnh, tôi đồng ý để bà ở cùng. Những năm sau đó, cuộc sống của chúng tôi diễn ra theo một cách rất đặc biệt. Tôi đi làm từ sáng đến tối, còn bà ở nhà đưa đón cháu đi học, nấu cơm, trông nom nhà cửa. Có thể nói, nếu không có bà, tôi khó lòng vừa làm mẹ đơn thân vừa duy trì công việc ổn định. Nhiều người ngạc nhiên khi biết tôi vẫn sống cùng mẹ chồng cũ, nhưng với tôi, bà giống người thân hơn là “người nhà của chồng cũ”. Thời gian trôi qua, các con của bà vẫn thỉnh thoảng ghé thăm. Có người mang hộp sữa, có người biếu ít tiền, nhưng chưa ai từng nhắc đến chuyện đón mẹ về phụng dưỡng. Mỗi lần tôi bóng gió hỏi, họ đều cười trừ. Bà cũng luôn bênh con: “Chúng nó còn bận kiếm sống”. Vì thương bà nên tôi lại thôi. Cho đến đầu năm nay, cuộc sống của tôi bắt đầu thay đổi. Sau nhiều năm một mình nuôi con, tôi gặp một người đàn ông tử tế. Anh chưa từng thúc ép, nhưng cũng nhiều lần nói muốn cùng tôi xây dựng một gia đình mới. Tôi nhận ra mình không thể mãi sống trong trạng thái nửa bước ra khỏi quá khứ, nửa bước vào tương lai. Nếu tiến thêm một bước, tôi cần sắp xếp lại cuộc sống hiện tại. Tôi lấy hết can đảm gọi điện cho các em của chồng cũ. Tôi nói rất rõ rằng mình biết ơn mẹ chồng vì đã giúp đỡ suốt nhiều năm, nhưng giờ bà đã ngoài 80 tuổi, tôi mong các con ruột thay nhau chăm sóc hoặc đón bà về sống cùng. Đầu dây bên kia im lặng vài giây rồi bắt đầu xuất hiện vô số lý do. Người nói nhà quá chật, người bảo con cái đang tuổi học hành, người khác lại viện cớ thường xuyên công tác. Tôi vẫn kiên nhẫn chờ đợi. Một tuần, rồi một tháng trôi qua, câu trả lời duy nhất tôi nhận được là: “Chị cố giúp thêm thời gian nữa”. Thậm chí chồng cũ cũng gọi điện từ xa về khuyên tôi tiếp tục chăm mẹ vì “mẹ quen sống ở đó rồi”. Lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi thấy nghẹn đắng. Hóa ra mọi người đều mặc nhiên xem việc chăm sóc bà là trách nhiệm của người con dâu đã ly hôn từ tám năm trước. Điều khiến tôi đau lòng nhất là mẹ chồng nghe được toàn bộ câu chuyện. Tối hôm ấy, bà lặng lẽ thu xếp quần áo vào một chiếc túi cũ rồi nói: “Hay mẹ tự thuê phòng trọ ở, không làm phiền con nữa”. Tôi bật khóc. Tám năm qua, bà không chỉ là mẹ chồng cũ mà còn là người đồng hành cùng tôi vượt qua những tháng ngày khó khăn nhất. Thế nhưng tôi cũng biết mình không thể tiếp tục sống mãi như hiện tại. Đến giờ, các con ruột của bà vẫn chưa ai đứng ra nhận trách nhiệm. Còn tôi, mỗi ngày nhìn bà ngồi trước hiên nhà đợi một cuộc điện thoại từ các con, lại không biết mình nên tiếp tục giữ bà ở lại hay buộc phải đưa ra một quyết định khác cho cuộc đời mình. #xuhuongtiktok #condau

About