Hùng Bun :
Chiến tranh là bi kịch, ai cũng hiểu. Nhưng đối với thế hệ đã trực tiếp chiến đấu, chiến tranh là con đường duy nhất để giải phóng đất nước, để bảo vệ nền độc lập. Tác phẩm đã bỏ qua hoặc làm nhẹ đi ngọn lửa nhiệt huyết, niềm tin và sự tự nguyện hy sinh đã gắn kết và nuôi dưỡng chúng tôi suốt bao năm. Nếu chỉ có nỗi buồn và sự ám ảnh, thì làm sao chúng ta có thể chiến thắng? Nỗi buồn của Kiên là có thật, nhưng đó là nỗi buồn rất riêng, rất cá nhân, có thể là nỗi buồn của một bộ phận người lính trẻ có tâm hồn nhạy cảm, lãng mạn, và có phần yếu đuối. Nó không thể đại diện cho tinh thần kiên cường, bất khuất, và đầy lạc quan của đa số những chiến sĩ đã chiến đấu vì miền Nam ruột thịt. Việc quá tập trung vào bi kịch cá nhân đôi khi khiến người đọc thế hệ sau (những người không trực tiếp trải nghiệm) hiểu sai, thậm chí phủ nhận động lực lớn lao của cuộc kháng chiến. Tôi mong muốn một tác phẩm đầy đủ hơn, nơi mà sự day dứt cá nhân vẫn tồn tại nhưng được đặt trong sự tôn vinh tinh thần dân tộc. Phê bình của tôi không phải là phủ nhận sự thật đau thương, mà là phê phán sự thiếu vắng ánh sáng và sức mạnh tinh thần vốn là bản chất của người Việt Nam trong cuộc chiến vệ quốc. Xin nhắc lại là CUỘC CHIẾN VỆ QUỐC chứ không phải là "nội chiến hay là chiến tranh Việt Nam".
2025-12-11 00:05:33