@nguyentrungyamahaex: ae dọn xe ăn tết tới đâu r nào🤔😆❤️❤️❤️‍🔥❤️‍🔥#ex #tiktok #xh #xedovietnam #exdangma

NGUYễNTRUNG🚀
NGUYễNTRUNG🚀
Open In TikTok:
Region: VN
Friday 12 December 2025 13:36:46 GMT
16361
1994
9
55

Music

Download

Comments

nvkkhoa66v1
𝑽𝒂̆𝒏 𝑲𝒉𝒐𝒂 🛍️ :
nghe tê quá idoi ơiii 😍
2025-12-14 10:16:38
1
dethi17120
D E T✨ :
cờ lê mấy v pro
2025-12-12 15:10:56
1
ntn4232012
N👤 :
72 hay 68 vậy
2025-12-13 12:49:08
1
conchimhotluyenlo
Thanhh Tới🐤 :
62 là cùng
2025-12-15 12:45:27
1
bo.i412
ko biết tim ha gì♥️ :
hộ mấy vd đi 🥰
2025-12-13 14:37:59
0
To see more videos from user @nguyentrungyamahaex, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Chiều tà buông, ánh hoàng hôn đổ bóng xuống mặt biển xa. Sau khi Jeon Jungkook tốn công lái xe phóng vù vù trên đường suốt ba mươi phút từ Mandeok đến bãi biển Gwangalli thì giờ đây, cậu đang chiễm chệ ngồi trên chiếc ghế xếp tự chuẩn bị sẵn, tay cầm bút vẽ vẽ lại khung cảnh trước mắt, thi thoảng sẽ cầm ống nhòm lên quan sát đàn chim hải âu ngoài xa. Chuyện là năm nay Jungkook về ăn Tết ( Seollal ) sớm, vừa qua quá nửa tháng mười của năm đã lục đục thu dọn hành lý. Từ studio tại Gangnam, quán thịt nướng ở phố Hongdae, trạm bảo dưỡng mô tô ở Itaewon đến xưởng đóng mộc tại Insadong, một chuỗi công việc do đích thân cậu đứng ra làm chủ đã lục đục đóng cửa. Cậu còn hào phóng phát lương dư cho nhân viên đến tận tháng ba năm sau, khi cậu mở cửa đi làm trở lại. Nhân viên của cậu chủ yếu là sinh viên, cậu sợ mình cho nghỉ bây giờ có hơi đường đột, nhỡ tụi nhỏ không tìm được việc làm mới thì tội lắm. Bố Jeon dặn khi làm gì cũng phải nhìn trước ngó sau, nghĩ cho mình thôi chưa đủ, phải nghĩ cho đại cuộc, phải quan tâm những người xung quanh. Jeon Jungkook này chỉ nghe theo lời của bố, không phải cậu dở hơi lo chuyện bao đồng. Với cả... cậu giàu mà? Phát dư đâu thể khiến thằng này phá sản được. Còn nhớ, hôm Jeon Jungkook một thân kéo ba bốn cái vali ra khỏi cốp xe, tay mỗi bên vác lỉnh kỉnh bốn năm túi quà với nào là nhân sâm bồi bổ, tổ yến, bánh songpyeon cho dịp Chuseok, tteokguk và manduguk cho Seollal,... Đúng lúc bố Jeon vừa từ ngoài vườn trở vào nhà, trông thấy đứa con chai bé bỏng, ông dứt khoát vứt luôn giỏ rau mới hái được mà chạy đến ôm chầm lấy cậu hỏi han. Ừm... có bố đúng là tốt thật! Đó là tóm tắt sơ lược về lí do tại sao hiện tại, trong khi người khác đang mày tấp mặt tối làm việc kiếm thêm chút tiền lương lẫn tiền thưởng Tết thì cậu lại nhàn rỗi ngồi đây vẽ vời ngắm biển đợi chim.  Nhận thấy bầu trời dần chuyển tối, gió mát ban chiều chuyển rét buốt tự bao giờ, tựa như có hàng vạn mũi tên đang lao đến với tốc độ tối đa, lướt qua da thịt Jungkook gây đau rát. Tờ giấy vẽ dày cộm cũng không thể nằm yên theo lực đè được nữa. Jungkook thở dài chán chường, đành về vậy. Bố Jeon năm nay đã bảy mươi tư, sức khỏe suy giảm đi thấy rõ. Ông còn từng bị chấn thương khớp vai và gãy xương ống chân, trời trở lạnh khiến ông rất hay đau nhức. Phải về thoa thuốc cho bố mới được! Thu xếp đồ đạc xong xuôi, cậu dùng đèn pin soi đường đi. Đương lúc lơ đãng lại vô tình lướt qua một tảng đá to, nơi đó phản chiếu lại nhúm gì đó đen đen, không giống rong biển. Tiến gần hơn một chút, đầu người từ từ hiện ra. Jungkook phấn khích chớp chớp đôi mắt nai to tròn, long lanh ánh nước. Bị chawtj đầu hả? Jeon Jungkook không thèm lo sợ, chạy cái vèo lại tảng đá.  Đến gần rồi mới nhận ra, đây chẳng phải một cái đầu rời rạc gì cho cam. Là nguyên một cái xacs thì có!! À... nói xacs thì hơi quá, cơ thể người này không hề bị trương phềnh, không chuyển sang màu tái nhợt xanh xao. Chẳng qua da có hơi nhăn nheo, phần cánh tay bị vật gì đó rất nhọn rạch một đường sâu hoắm, trầy xước khắp nơi, vùng bụng có một thanh kim loại găm vào, bàn chân bầm tím. Chắc là bị tai nạn giao thông trên cầu rồi rơi xuống biển. Đoán chừng mới ngâm nước được tầm một giờ đỗ lại. Khuôn mặt đẹp trai vô thực thở ra từng hồi thoi thóp, yếu ớt.
Chiều tà buông, ánh hoàng hôn đổ bóng xuống mặt biển xa. Sau khi Jeon Jungkook tốn công lái xe phóng vù vù trên đường suốt ba mươi phút từ Mandeok đến bãi biển Gwangalli thì giờ đây, cậu đang chiễm chệ ngồi trên chiếc ghế xếp tự chuẩn bị sẵn, tay cầm bút vẽ vẽ lại khung cảnh trước mắt, thi thoảng sẽ cầm ống nhòm lên quan sát đàn chim hải âu ngoài xa. Chuyện là năm nay Jungkook về ăn Tết ( Seollal ) sớm, vừa qua quá nửa tháng mười của năm đã lục đục thu dọn hành lý. Từ studio tại Gangnam, quán thịt nướng ở phố Hongdae, trạm bảo dưỡng mô tô ở Itaewon đến xưởng đóng mộc tại Insadong, một chuỗi công việc do đích thân cậu đứng ra làm chủ đã lục đục đóng cửa. Cậu còn hào phóng phát lương dư cho nhân viên đến tận tháng ba năm sau, khi cậu mở cửa đi làm trở lại. Nhân viên của cậu chủ yếu là sinh viên, cậu sợ mình cho nghỉ bây giờ có hơi đường đột, nhỡ tụi nhỏ không tìm được việc làm mới thì tội lắm. Bố Jeon dặn khi làm gì cũng phải nhìn trước ngó sau, nghĩ cho mình thôi chưa đủ, phải nghĩ cho đại cuộc, phải quan tâm những người xung quanh. Jeon Jungkook này chỉ nghe theo lời của bố, không phải cậu dở hơi lo chuyện bao đồng. Với cả... cậu giàu mà? Phát dư đâu thể khiến thằng này phá sản được. Còn nhớ, hôm Jeon Jungkook một thân kéo ba bốn cái vali ra khỏi cốp xe, tay mỗi bên vác lỉnh kỉnh bốn năm túi quà với nào là nhân sâm bồi bổ, tổ yến, bánh songpyeon cho dịp Chuseok, tteokguk và manduguk cho Seollal,... Đúng lúc bố Jeon vừa từ ngoài vườn trở vào nhà, trông thấy đứa con chai bé bỏng, ông dứt khoát vứt luôn giỏ rau mới hái được mà chạy đến ôm chầm lấy cậu hỏi han. Ừm... có bố đúng là tốt thật! Đó là tóm tắt sơ lược về lí do tại sao hiện tại, trong khi người khác đang mày tấp mặt tối làm việc kiếm thêm chút tiền lương lẫn tiền thưởng Tết thì cậu lại nhàn rỗi ngồi đây vẽ vời ngắm biển đợi chim. Nhận thấy bầu trời dần chuyển tối, gió mát ban chiều chuyển rét buốt tự bao giờ, tựa như có hàng vạn mũi tên đang lao đến với tốc độ tối đa, lướt qua da thịt Jungkook gây đau rát. Tờ giấy vẽ dày cộm cũng không thể nằm yên theo lực đè được nữa. Jungkook thở dài chán chường, đành về vậy. Bố Jeon năm nay đã bảy mươi tư, sức khỏe suy giảm đi thấy rõ. Ông còn từng bị chấn thương khớp vai và gãy xương ống chân, trời trở lạnh khiến ông rất hay đau nhức. Phải về thoa thuốc cho bố mới được! Thu xếp đồ đạc xong xuôi, cậu dùng đèn pin soi đường đi. Đương lúc lơ đãng lại vô tình lướt qua một tảng đá to, nơi đó phản chiếu lại nhúm gì đó đen đen, không giống rong biển. Tiến gần hơn một chút, đầu người từ từ hiện ra. Jungkook phấn khích chớp chớp đôi mắt nai to tròn, long lanh ánh nước. Bị chawtj đầu hả? Jeon Jungkook không thèm lo sợ, chạy cái vèo lại tảng đá. Đến gần rồi mới nhận ra, đây chẳng phải một cái đầu rời rạc gì cho cam. Là nguyên một cái xacs thì có!! À... nói xacs thì hơi quá, cơ thể người này không hề bị trương phềnh, không chuyển sang màu tái nhợt xanh xao. Chẳng qua da có hơi nhăn nheo, phần cánh tay bị vật gì đó rất nhọn rạch một đường sâu hoắm, trầy xước khắp nơi, vùng bụng có một thanh kim loại găm vào, bàn chân bầm tím. Chắc là bị tai nạn giao thông trên cầu rồi rơi xuống biển. Đoán chừng mới ngâm nước được tầm một giờ đỗ lại. Khuôn mặt đẹp trai vô thực thở ra từng hồi thoi thóp, yếu ớt. "Xì...chán òm!" Phát ra câu nói đó xong, cậu bĩu môi, không chút lưu tình bỏ đi. Được nửa đường, giọng nói của bố Jeon đột ngột vang vọng trong đầu cậu: "Thấy người hoặc vật gặp khó khăn, dù tốt - xấu, ghét - thương, quen hay không quen gì con vẫn phải cứu giúp." "Con có thể không muốn, nhưng bố muốn. Con phải làm nó thay bố, đây là trọng trách bố giao cho con!" "Nếu con dám bỏ mặc người ta, để bố biết được, bố cũng sẽ bỏ mặc con như cách con đã làm với họ." "Đây là mệnh lệnh! Con phải nhớ cho kĩ điều này!!" [ tiếp trong cmt ạ ] #taekook #vkook #pov

About