@iedadellacosta: 🎀Me segue para ver mais conteúdos como este! Você tem algum receio de comprar uma lava-louças? Eu tinha… mas depois que comprei me arrependi de não ter comprado antes kkkkkk #lavalouças #rotina #donadecasablogueira #limpeza #satisfying

Ieda Della Costa
Ieda Della Costa
Open In TikTok:
Region: BR
Sunday 25 January 2026 00:30:00 GMT
498
36
2
5

Music

Download

Comments

ane12552
ane12552 :
A quanto tempo você tem ? Essa marca é boa ?
2026-01-25 01:57:48
1
To see more videos from user @iedadellacosta, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

# پارت۳۵ ـ داخل کسی هست؟ ـ دو نفر. نگاهم رو به ساختمان انداختم. ـ بار؟ ـ پیدا نکردیم. از ماشین پیاده شدم. ـ هنوز نگشتین. یکی از افراد گفت: ـ همه‌جا رو گشتیم. بدون جواب از کنارش رد شدم. وارد ساختمان شدم. اطراف رو نگاه کردم. انبار تقریباً خالی بود. اما یک چیز توجهم رو جلب کرد. بوی لاستیک. تازه. رد لاستیک‌ها مستقیم به انتهای انبار می‌رفتند. کنار دیوار ایستادم. دستم رو روی سطح سردش کشیدم. یک خط باریک بین دیوار دیده می‌شد. لبخند زدم. ـ بازش کنین. چند نفر جلو اومدن و با فشار، در فلزیِ بزرگی که پشت دیوار پنهان شده بود باز شد. و اونجا بود. محموله. چندین جعبه مرتب داخل یک فضای بارگیری کوچک قرار گرفته بودن. لوکاس کنارم ایستاد و زیر لب گفت: ـ شت... نگاهم از روی جعبه‌ها رد شد. یکی از افراد جلو اومد. ـ رئیس، با کامیون چی کار کنیم؟ برگشتم سمتش. ـ ولش کنین. ـ ولی ممکنه ویکتور توش باشه. چند لحظه سکوت کردم. بعد گفتم: ـ اگه خودش اون‌قدر احمقه که با یه کامیون خالی فرار کنه، پیداش می‌کنیم. اما من می‌دونستم. ویکتور از همون اول هم قرار نبود اونجا باشه. اون فقط می‌خواست چند ساعت وقت بخره. ولی اشتباهش این بود که... لئون مورتی رو دست‌کم گرفته بود. گوشی‌ام رو از جیبم درآوردم و شماره‌ی ماتئو رو گرفتم. ـ هواپیما رو آماده کن. ـ برای کی؟ نگاهم دوباره روی جعبه‌ها افتاد. بعد بی‌اختیار یاد الارا افتادم. ـ برای برگشت. ـ ایتالیا؟ ـ آره. چند ثانیه مکث کردم. ـ و به خونه خبر بده. ـ چی بگم؟ به سمت در خروجی راه افتادم. ـ بگو من برمی‌گردم. -رئیس... -بگو. -الکس رو چیکار کنیم؟ بدون لحضه ای مکث فقط گفتم. -بکشیدش. و تماس رو قطع کردم. (پارت هدیه داریم که تو کامنتا میزارم) حمایت یادت نره  . . . #رمان_مافیایی  #دارک_رمنس  #فوریوپیج❤️  #foryou  #فوریو_نظری_به_حال_ما_کن
# پارت۳۵ ـ داخل کسی هست؟ ـ دو نفر. نگاهم رو به ساختمان انداختم. ـ بار؟ ـ پیدا نکردیم. از ماشین پیاده شدم. ـ هنوز نگشتین. یکی از افراد گفت: ـ همه‌جا رو گشتیم. بدون جواب از کنارش رد شدم. وارد ساختمان شدم. اطراف رو نگاه کردم. انبار تقریباً خالی بود. اما یک چیز توجهم رو جلب کرد. بوی لاستیک. تازه. رد لاستیک‌ها مستقیم به انتهای انبار می‌رفتند. کنار دیوار ایستادم. دستم رو روی سطح سردش کشیدم. یک خط باریک بین دیوار دیده می‌شد. لبخند زدم. ـ بازش کنین. چند نفر جلو اومدن و با فشار، در فلزیِ بزرگی که پشت دیوار پنهان شده بود باز شد. و اونجا بود. محموله. چندین جعبه مرتب داخل یک فضای بارگیری کوچک قرار گرفته بودن. لوکاس کنارم ایستاد و زیر لب گفت: ـ شت... نگاهم از روی جعبه‌ها رد شد. یکی از افراد جلو اومد. ـ رئیس، با کامیون چی کار کنیم؟ برگشتم سمتش. ـ ولش کنین. ـ ولی ممکنه ویکتور توش باشه. چند لحظه سکوت کردم. بعد گفتم: ـ اگه خودش اون‌قدر احمقه که با یه کامیون خالی فرار کنه، پیداش می‌کنیم. اما من می‌دونستم. ویکتور از همون اول هم قرار نبود اونجا باشه. اون فقط می‌خواست چند ساعت وقت بخره. ولی اشتباهش این بود که... لئون مورتی رو دست‌کم گرفته بود. گوشی‌ام رو از جیبم درآوردم و شماره‌ی ماتئو رو گرفتم. ـ هواپیما رو آماده کن. ـ برای کی؟ نگاهم دوباره روی جعبه‌ها افتاد. بعد بی‌اختیار یاد الارا افتادم. ـ برای برگشت. ـ ایتالیا؟ ـ آره. چند ثانیه مکث کردم. ـ و به خونه خبر بده. ـ چی بگم؟ به سمت در خروجی راه افتادم. ـ بگو من برمی‌گردم. -رئیس... -بگو. -الکس رو چیکار کنیم؟ بدون لحضه ای مکث فقط گفتم. -بکشیدش. و تماس رو قطع کردم. (پارت هدیه داریم که تو کامنتا میزارم) حمایت یادت نره . . . #رمان_مافیایی #دارک_رمنس #فوریوپیج❤️ #foryou #فوریو_نظری_به_حال_ما_کن
Có một giai đoạn, chúng ta luôn tin rằng cuộc đời phải diễn ra đúng như những gì mình đã vạch sẵn. Đúng người, đúng thời điểm. Đúng kế hoạch, đúng kết quả. Chỉ cần lệch đi một chút, ta bắt đầu thất vọng. Không phải vì cuộc đời quá khắc nghiệt. Mà vì nó không giống với những gì ta đã kỳ vọng. Rồi năm tháng dần trôi, chúng ta mới hiểu rằng: Cuộc đời vốn không theo một đường thẳng. Nó quanh co như một dòng sông. Có những khúc rẽ khiến ta tiếc nuối. Nhưng cũng chính từ những lần tưởng như đi lạc ấy, ta lại gặp được những con người, những cơ hội và những bài học mà nếu mọi chuyện diễn ra đúng kế hoạch, có lẽ cả đời cũng không bao giờ gặp được. Nhiều điều khi đang xảy ra, ta chỉ thấy mất mát. Đến nhiều năm sau nhìn lại mới biết, đó lại là món quà. Có những cánh cửa khép lại để mở ra một con đường khác rộng hơn. Có những cuộc chia ly giúp ta gặp đúng người. Có những thất bại khiến ta trở thành phiên bản mạnh mẽ hơn của chính mình. Vì thế, đừng quá vội buồn khi cuộc sống không như ý. Cũng đừng cố níu giữ mọi thứ theo ý mình. Có những điều càng cưỡng cầu càng xa. Có những điều khi buông nhẹ, lại tự nhiên tìm đến. Điều chúng ta có thể làm không phải là kiểm soát mọi kết quả. Mà là sống hết lòng với hiện tại, làm tốt phần việc của mình và đủ bình thản để đón nhận những gì cuộc đời mang đến. Bởi sau tất cả, điều đẹp nhất của hành trình không phải là mọi chuyện đều diễn ra đúng kế hoạch. Mà là sau bao lần đổi hướng, ta vẫn tìm thấy chính mình. Và rồi một ngày nhìn lại, bạn sẽ nhẹ lòng nhận ra:
Có một giai đoạn, chúng ta luôn tin rằng cuộc đời phải diễn ra đúng như những gì mình đã vạch sẵn. Đúng người, đúng thời điểm. Đúng kế hoạch, đúng kết quả. Chỉ cần lệch đi một chút, ta bắt đầu thất vọng. Không phải vì cuộc đời quá khắc nghiệt. Mà vì nó không giống với những gì ta đã kỳ vọng. Rồi năm tháng dần trôi, chúng ta mới hiểu rằng: Cuộc đời vốn không theo một đường thẳng. Nó quanh co như một dòng sông. Có những khúc rẽ khiến ta tiếc nuối. Nhưng cũng chính từ những lần tưởng như đi lạc ấy, ta lại gặp được những con người, những cơ hội và những bài học mà nếu mọi chuyện diễn ra đúng kế hoạch, có lẽ cả đời cũng không bao giờ gặp được. Nhiều điều khi đang xảy ra, ta chỉ thấy mất mát. Đến nhiều năm sau nhìn lại mới biết, đó lại là món quà. Có những cánh cửa khép lại để mở ra một con đường khác rộng hơn. Có những cuộc chia ly giúp ta gặp đúng người. Có những thất bại khiến ta trở thành phiên bản mạnh mẽ hơn của chính mình. Vì thế, đừng quá vội buồn khi cuộc sống không như ý. Cũng đừng cố níu giữ mọi thứ theo ý mình. Có những điều càng cưỡng cầu càng xa. Có những điều khi buông nhẹ, lại tự nhiên tìm đến. Điều chúng ta có thể làm không phải là kiểm soát mọi kết quả. Mà là sống hết lòng với hiện tại, làm tốt phần việc của mình và đủ bình thản để đón nhận những gì cuộc đời mang đến. Bởi sau tất cả, điều đẹp nhất của hành trình không phải là mọi chuyện đều diễn ra đúng kế hoạch. Mà là sau bao lần đổi hướng, ta vẫn tìm thấy chính mình. Và rồi một ngày nhìn lại, bạn sẽ nhẹ lòng nhận ra: "Những khúc cua từng khiến mình sợ hãi, hóa ra lại là con đường ngắn nhất đưa mình đến nơi thuộc về."

About