@carolandrearojasrojas: "El universo conspira a mi favor"todo en mi vida ya tiene más color...me siento más poderosa cada día" #afirmaciones #metafisica #libres #laverdad #universo

Caro-Lain
Caro-Lain
Open In TikTok:
Region: CL
Thursday 19 February 2026 01:08:16 GMT
317
13
0
1

Music

Download

Comments

There are no more comments for this video.
To see more videos from user @carolandrearojasrojas, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Meichae🩸 ⚋⚋ START: Throughout the entirety of their visit, Megan's unreadable stare was fixed on them, the chill of her presence alone driving the group to flee within three minutes. It wasn't always easy for Yoonchae to see, but she had noticed the change in the way people treated her. It wasn't as if there had been any barriers for her before, either she had always felt sort of on the periphery of things, not quite able to grasp hold of reality. But now, with Megan watching over her every movement with such intense loyalty, Yoonchae found that she had grown very fond of that feeling of being smothered in affection and protection. A few hours later, the library had been emptied of all its students, and the sky had long since turned a deep shade of violet. Megan walked with Yoonchae to the gates of the school building, her fingers wrapping around the other girl's gently as a light wind sent a few leaves tumbling to the ground. Megan produced a soft wooly scarf from her bag, which she proceeded to tie around Yoonchae's neck with practiced ease. It had been bought specifically because it complemented the color of Yoonchae's favorite winter coat, which she wore every day during the colder months.
Meichae🩸 ⚋⚋ START: Throughout the entirety of their visit, Megan's unreadable stare was fixed on them, the chill of her presence alone driving the group to flee within three minutes. It wasn't always easy for Yoonchae to see, but she had noticed the change in the way people treated her. It wasn't as if there had been any barriers for her before, either she had always felt sort of on the periphery of things, not quite able to grasp hold of reality. But now, with Megan watching over her every movement with such intense loyalty, Yoonchae found that she had grown very fond of that feeling of being smothered in affection and protection. A few hours later, the library had been emptied of all its students, and the sky had long since turned a deep shade of violet. Megan walked with Yoonchae to the gates of the school building, her fingers wrapping around the other girl's gently as a light wind sent a few leaves tumbling to the ground. Megan produced a soft wooly scarf from her bag, which she proceeded to tie around Yoonchae's neck with practiced ease. It had been bought specifically because it complemented the color of Yoonchae's favorite winter coat, which she wore every day during the colder months. "Warm enough?" Megan asked, her voice a low rumble in Yoonchae's ear as she leaned down to capture the fabric at the base of Yoonchae's neck in her lips. "Very warm," Yoonchae smiled, her eyes locking onto Megan's dark ones. She reached up to brush a finger over the fabric of the other girl's blazer before adjusting her collar. "You don't have to keep doing all of these things, you know? Notes and presents and buying me clothes and caring for me... you already have me." She brought Yoonchae's hand to her mouth, sucking gently on the girl's knuckles as she met her gaze. "Having you is only the beginning, Yoonchae," she whispered, a dark smile curving her lips. "I spent months making sure I had you, so I'm willing to spend the rest of my life ensuring you never leave." Yoonchae's heart gave a loud flutter in her chest, and she tightened her grip on Megan's hand, leaning down to press a kiss to her jawbone. "Good," she murmured against Megan's skin. "Because I'm not going anywhere." #creatorsearchinsights #meichaeau #au #alternateuniverse #makeitviral
--- Gió chiều ở ngôi làng nhỏ mang theo hương lúa trỗ thì và vị ngai ngái của đất bãi bồi.  Với Milk Pansa, một nhiếp ảnh gia tự do đã kinh qua biết bao mảnh đất lộng lẫy, sự tĩnh lặng này là một liều thuốc bổ.  Nhưng điều khiến cô thực sự dừng bước lại không phải là khung cảnh hoàng hôn rực đỏ, mà là một bóng dáng nhỏ nhắn đang chật vật xách hai xô nước bên giếng làng. Em là Love Pattranite.  Từ ngày còn bé xíu, Love đã nổi tiếng là cô bé nhút nhát, đụng đâu hỏng đó và dễ rơi nước mắt.  Mấy đứa trẻ trong làng suốt ngày trêu chọc làm em khóc nhè, ngay cả người lớn đôi khi cũng vô tình đem sự hậu đậu của em ra làm trò cười lúc trà dư tửu hậu.  Cứ thế, Love thu mình lại như một con ốc sên, lúc nào cũng lầm lũi và tự ti về chính mình. Thế nhưng dưới ống kính chuyên nghiệp của Milk, nét mỏng manh ấy lại đẹp đến nao lòng.  Làn da trắng ngần, đôi mắt tròn xoe mọng nước và bờ môi hơi trĩu xuống tạo nên một vẻ đẹp trong trẻo, thuần khiết đến nao lòng.  Milk vô thức đưa máy ảnh lên, rồi lại hạ xuống. Cô quyết định tiến lại gần.
--- Gió chiều ở ngôi làng nhỏ mang theo hương lúa trỗ thì và vị ngai ngái của đất bãi bồi. Với Milk Pansa, một nhiếp ảnh gia tự do đã kinh qua biết bao mảnh đất lộng lẫy, sự tĩnh lặng này là một liều thuốc bổ. Nhưng điều khiến cô thực sự dừng bước lại không phải là khung cảnh hoàng hôn rực đỏ, mà là một bóng dáng nhỏ nhắn đang chật vật xách hai xô nước bên giếng làng. Em là Love Pattranite. Từ ngày còn bé xíu, Love đã nổi tiếng là cô bé nhút nhát, đụng đâu hỏng đó và dễ rơi nước mắt. Mấy đứa trẻ trong làng suốt ngày trêu chọc làm em khóc nhè, ngay cả người lớn đôi khi cũng vô tình đem sự hậu đậu của em ra làm trò cười lúc trà dư tửu hậu. Cứ thế, Love thu mình lại như một con ốc sên, lúc nào cũng lầm lũi và tự ti về chính mình. Thế nhưng dưới ống kính chuyên nghiệp của Milk, nét mỏng manh ấy lại đẹp đến nao lòng. Làn da trắng ngần, đôi mắt tròn xoe mọng nước và bờ môi hơi trĩu xuống tạo nên một vẻ đẹp trong trẻo, thuần khiết đến nao lòng. Milk vô thức đưa máy ảnh lên, rồi lại hạ xuống. Cô quyết định tiến lại gần. "À cô bé ơi..." "Ah, chị là bắt cóc hả đi ra đi!" Love giật nảy người, hai xô nước sóng sánh đổ lênh láng ra chân. Em lùi lại mấy bước, đôi mắt đã ướt rượt như chực khóc đến nơi, tay chân cuống quýt không biết giấu vào đâu. Milk giơ hai tay lên trời, giải thích "Trời ơi, hiểu lầm rồi! Tôi chỉ muốn xin chụp một tấm ảnh thôi, không phải bắt cóc đâu mà!" Thấy người đối diện cuống quít phân phân phân trần, ánh mắt lại vô cùng thành thật, Love mới nín thở lau vội giọt nước mắt chực rơi. Qua vài câu trò chuyện rụt rè, em mới biết chị gái cao ráo, thanh lịch này là nhiếp ảnh nổi tiếng từ thành phố về thăm làng. Biết Milk vẫn chưa tìm được chỗ trọ vì làng không có nhà nghỉ, Love gãi đầu, nhỏ giọng ngỏ ý mời cô về nhà mình nghỉ tạm một đêm. Ba mẹ Love là những người nông dân hiền lành, hiếu khách. Họ đon đả đón tiếp Milk, dọn một mâm cơm quê đạm bạc. Suốt bữa ăn, Love chỉ cúi gặt mặt, thỉnh thoảng vụng về làm rớt đũa lại quýnh quáng xin lỗi, khiến Milk vừa thấy thương vừa thấy đáng yêu. Tối đó, trăng rằm treo lơ lửng trên ngọn dừa. Không khí miền quê mát rượi. Đứng từ cửa sổ phòng khách, Milk nhìn ra ngoài hiên nhà. Love đang ngồi gập gối trên chiếc chõng tre, ngón tay nhỏ nhắn cẩn thận xỏ từng đường kim mũi chỉ để khâu lại chiếc áo xô bị rách vạt. Ánh trăng bạc phủ lên bờ vai nhỏ nhắn một lớp sáng lung linh đến lạ kỳ. Milk nhẹ nhàng bước ra, tay cầm chiếc máy ảnh quen thuộc. "Em khâu khéo thế," Milk cất lời, ngồi xuống mép chõng. Love giật mình, suýt nữa thì đâm kim vào tay. "Dạ... em hậu đậu lắm, làm gì cũng hư chỉ biết khâu vá mấy thứ linh tinh này thôi..." "Ai bảo em hậu đậu?" Milk nghiêng đầu, nhìn thẳng vào mắt em. "Tôi thấy em rất tỉ mỉ, và... rất đẹp nữa." Love đỏ bừng mặt, cúi gằm xuống giấu đi đôi má đang nóng bừng. "Chị lại trêu em rồi. Ở làng ai cũng bảo em hay khóc nhè với vụng về..." "Họ không thấy được những gì tôi thấy đâu." Milk mỉm cười, giơ máy ảnh lên ngang tầm mắt. "Tôi xin phép chụp em một tấm nhé? Chỉ riêng em thôi." Love hơi khựng lại, định xua tay từ chối như mọi khi. Nhưng khi ngước lên, gặp phải ánh mắt sâu thẫm, tràn ngập sự trân trọng của người đối diện, trái tim nhỏ bé của em bỗng đập liên hồi. Em gật đầu thật nhẹ, tay vẫn cầm chiếc áo dở dang, ánh mắt rụt rè ngước nhìn vào ống kính. Tách. Tiếng màn chập vang lên trong đêm tĩnh mịch. Milk hạ máy xuống, quay màn hình nhỏ lại cho em xem. Trong ảnh, một cô gái nhỏ ngồi dưới ánh trăng, đôi mắt long lóng phản chiếu ánh sáng dịu nhẹ, đẹp mỏng manh nhưng không hề yếu ớt. "Em thấy không?" Milk thì thầm, ngón tay lướt nhẹ qua gò má nóng hổi của Love. "Em đẹp lắm,đừng có tự ti nữa nhé." Love nhìn vào bức ảnh, rồi lại nhìn vào nụ cười của Milk. Lần đầu tiên, những giọt nước mắt rơi xuống mi em không phải vì tủi thân hay sợ hãi, mà là vì một nhịp đập ngọt ngào vừa khẽ rung lên trong lồng ngực. --- #milklove #milkpansa #loverrukk #xh #pov

About