@agnezengstrms.nya: #12a #67 #fyp #görmigkänd #viralt

Agnez Engström
Agnez Engström
Open In TikTok:
Region: SE
Monday 20 April 2026 19:41:00 GMT
18179
517
57
31

Music

Download

Comments

karin_1209_123
Karin☎️💿📸🥰😛🫰 :
Ouffff😍😍
2026-04-20 19:47:15
0
elise.roshammar
elise :
finnn
2026-04-20 19:44:04
0
ella.carlsen
𝐸𝓁𝓁𝒶 𝒞𝒶𝓇𝓁𝓈é𝓃 :
Dnan
2026-04-20 19:50:12
0
ella.carlsen
𝐸𝓁𝓁𝒶 𝒞𝒶𝓇𝓁𝓈é𝓃 :
2026-04-20 19:50:15
0
emi.luzm
Emiliaa :
Lash tutorial now
2026-04-20 19:44:40
0
willy0000000
William :
2026-04-29 21:10:25
0
peterdanbrough
Peter D. 😁 :
Good girl
2026-05-21 18:34:25
0
jeejjeje18ennenenekeke
￴￴ :
2026-05-15 06:42:53
0
tiktok101922
Leo :
Snap?
2026-05-21 20:54:20
0
johan_e_snygg123
E N G S T R Ö M :
Diggar efternamnet stort
2026-05-16 06:00:18
0
elise.roshammar
elise :
Mamqcita
2026-04-20 19:44:01
0
elise.roshammar
elise :
smash
2026-04-20 19:44:11
0
johan_e_snygg1234
Oststrid 🧀 :
snyggt efternamn
2026-04-26 17:37:59
0
theo.larenholm
Theo :
Adda mig på snap
2026-05-24 15:24:10
0
wantedcars1
_jönsson :
Snap?
2026-06-18 23:40:12
0
melvinkrans
Melvin :
Adda snap melvinkrans
2026-06-04 16:23:09
0
juicewrld...1
Itz_ricky :
Snap?
2026-06-19 00:16:33
0
fredric5908
Aquarium&more :
🫠
2026-04-21 05:06:50
0
ella.carlsen
𝐸𝓁𝓁𝒶 𝒞𝒶𝓇𝓁𝓈é𝓃 :
😂😳😳
2026-04-20 19:50:32
1
To see more videos from user @agnezengstrms.nya, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Có những điều trong đời, không đến bằng tiếng ồn, không gõ cửa ầm ĩ, mà lặng lẽ quay về… đúng lúc ta không ngờ nhất. Người ta thường nghĩ nhân quả là sự trừng phạt. Rằng làm sai rồi sẽ bị “trả giá”. Nhưng thật ra, cái giá sâu nhất… không nằm ở nỗi đau bên ngoài, mà nằm ở khoảnh khắc ta nhận ra. Nhận ra mình đang đứng ở chính vị trí mà ngày xưa ta từng đẩy người khác vào. Đó là khi ta nếm lại cảm giác bị bỏ rơi, sau một thời từng quay lưng với ai đó. Là khi ta thấy tim mình nhói lên vì một lời nói vô tâm, mà ngày trước, ta cũng từng nói như thế với người khác… mà không nghĩ gì. Là khi ta hiểu được sự im lặng đau đớn của một người, sau khi từng khiến họ phải im lặng. “Nhân quả không vội vàng, nhưng cũng không bỏ sót.” Điều khiến ta day dứt nhất, không phải là hoàn cảnh, mà là sự thức tỉnh. Khi ta bắt đầu hiểu à, hóa ra cảm giác này… là thứ mình từng gieo. Không ai đứng đó để trách ta. Không có ai trừng phạt. Chỉ có chính ta, đối diện với chính mình. Và chính sự đối diện ấy, mới là điều khó nhất. Có những nỗi đau, không lớn về mặt thể xác, nhưng lại sâu đến tận bên trong. Vì nó không chỉ là nỗi đau của hiện tại, mà còn mang theo cả một ký ức rằng mình đã từng là nguyên nhân gây ra cảm giác này cho người khác. “Thứ làm con người trưởng thành, không phải là lỗi lầm, mà là khoảnh khắc họ ý thức được lỗi lầm ấy.” Nhân quả, suy cho cùng, không phải để trừng trị. Mà để giúp ta hiểu. Hiểu cảm giác của người khác, hiểu hậu quả của hành động mình, hiểu rằng mỗi lời nói, mỗi cách cư xử đều để lại dấu vết… ở một nơi nào đó trong cuộc đời. Khi chưa hiểu, ta dễ làm tổn thương người khác. Khi đã hiểu, ta bắt đầu biết dừng lại. Biết nói nhẹ hơn một chút. Biết lắng nghe nhiều hơn một chút. Biết đặt mình vào vị trí của người đối diện… trước khi hành động. Có thể ta không thay đổi được quá khứ. Không thể quay lại để sửa những điều đã làm. Nhưng ta có thể chọn cách sống từ bây giờ. Sống chậm hơn. Sống ý thức hơn. Sống tử tế hơn. Để những gì ta gieo đi, không còn là vị đắng. “Điều đẹp nhất của nhân quả, không phải là sự trả lại, mà là cơ hội để con người thức tỉnh.” Nếu một ngày bạn nhận ra mình đang nếm lại vị đắng cũ, đừng chỉ buồn. Hãy hiểu rằng đó là lúc cuộc đời đang dạy bạn một bài học sâu nhất: biết thương, trước khi làm tổn thương. Và biết dừng lại, trước khi mọi thứ đi quá xa. 🌿 #tinhthuc #minhthuc #hatgiongtinhthuc
Có những điều trong đời, không đến bằng tiếng ồn, không gõ cửa ầm ĩ, mà lặng lẽ quay về… đúng lúc ta không ngờ nhất. Người ta thường nghĩ nhân quả là sự trừng phạt. Rằng làm sai rồi sẽ bị “trả giá”. Nhưng thật ra, cái giá sâu nhất… không nằm ở nỗi đau bên ngoài, mà nằm ở khoảnh khắc ta nhận ra. Nhận ra mình đang đứng ở chính vị trí mà ngày xưa ta từng đẩy người khác vào. Đó là khi ta nếm lại cảm giác bị bỏ rơi, sau một thời từng quay lưng với ai đó. Là khi ta thấy tim mình nhói lên vì một lời nói vô tâm, mà ngày trước, ta cũng từng nói như thế với người khác… mà không nghĩ gì. Là khi ta hiểu được sự im lặng đau đớn của một người, sau khi từng khiến họ phải im lặng. “Nhân quả không vội vàng, nhưng cũng không bỏ sót.” Điều khiến ta day dứt nhất, không phải là hoàn cảnh, mà là sự thức tỉnh. Khi ta bắt đầu hiểu à, hóa ra cảm giác này… là thứ mình từng gieo. Không ai đứng đó để trách ta. Không có ai trừng phạt. Chỉ có chính ta, đối diện với chính mình. Và chính sự đối diện ấy, mới là điều khó nhất. Có những nỗi đau, không lớn về mặt thể xác, nhưng lại sâu đến tận bên trong. Vì nó không chỉ là nỗi đau của hiện tại, mà còn mang theo cả một ký ức rằng mình đã từng là nguyên nhân gây ra cảm giác này cho người khác. “Thứ làm con người trưởng thành, không phải là lỗi lầm, mà là khoảnh khắc họ ý thức được lỗi lầm ấy.” Nhân quả, suy cho cùng, không phải để trừng trị. Mà để giúp ta hiểu. Hiểu cảm giác của người khác, hiểu hậu quả của hành động mình, hiểu rằng mỗi lời nói, mỗi cách cư xử đều để lại dấu vết… ở một nơi nào đó trong cuộc đời. Khi chưa hiểu, ta dễ làm tổn thương người khác. Khi đã hiểu, ta bắt đầu biết dừng lại. Biết nói nhẹ hơn một chút. Biết lắng nghe nhiều hơn một chút. Biết đặt mình vào vị trí của người đối diện… trước khi hành động. Có thể ta không thay đổi được quá khứ. Không thể quay lại để sửa những điều đã làm. Nhưng ta có thể chọn cách sống từ bây giờ. Sống chậm hơn. Sống ý thức hơn. Sống tử tế hơn. Để những gì ta gieo đi, không còn là vị đắng. “Điều đẹp nhất của nhân quả, không phải là sự trả lại, mà là cơ hội để con người thức tỉnh.” Nếu một ngày bạn nhận ra mình đang nếm lại vị đắng cũ, đừng chỉ buồn. Hãy hiểu rằng đó là lúc cuộc đời đang dạy bạn một bài học sâu nhất: biết thương, trước khi làm tổn thương. Và biết dừng lại, trước khi mọi thứ đi quá xa. 🌿 #tinhthuc #minhthuc #hatgiongtinhthuc
lucu rasanya saat membaca ulang chat kita dulu. betapa mudahnya aku tersenyum dengan beberapa kata yang kamu ketik. dan betapa mudahnya aku tertawa dengan candaanmu yang aneh, setelah mengenalmu, baru aku sadari kalau bahagia merupakan perkara yang mudah. karena bahagia ada di-tangan dan kuasa kita sebagai seorang manusia. saat aku mengenang kisah kita dahulu, rasanya ada hal yang kurang sebab hadirmu samar-samar terasa. singkatnya, bila dengan memikirkannya membuatmu menitikkan air mata, maka kamu masih mencintainya dan dia masih segalanya. sayangnya semesta meminta kita untuk berpisah. dimana buku kita harus berhenti untuk di-tulis lalu di-simpan untuk selama-lamanya. kepergianmu benar-benar menyisakan lubang yang begitu dalam, yang tak akan pernah penuh walau di-isi hal sebanyak apapun. karena seribu orang datang tidak akan semeriah kehadiranmu. karena seribu orang pergi tidak akan semenyakitkan kerpergianmu. hidupku masih berputar dengan dirimu sebagai pusatnya. karena dirimu bagaikan kepingan terakhir dalam hidupku yang hilang. dan kenyataan bahwa dirimu itu tidak tergantikan dan hidup ini bukan tentang siapa yang paling cepat mencapai garis akhir, tapi tentang siapa yang paling mampu memahami arti dari setiap langkah, setiap jatuh, dan setiap luka yang tak terlihat. kita hidup dalam dunia yang sering kali terlalu ramai untuk mendengar, terlalu cepat untuk peduli, dan terlalu keras untuk memberi ruang bagi kelembutan. tapi di balik semua itu, kita tetap berialan, membawa luka yang kita bungkus dengan senyum, menahan tangis yang kita tutupi dengan tawa, dan memeluk harapan yang kadang hampir tak tersisa. kita belajar bahwa orang yang paling sering tertawa, bisa jadi menyimpan kesedihan paling dalam. kita belajar bahwa tidak semua perpisahan harus dimaknai sebagai akhir- karena bisa jadi itu adalah awal dari kedewasaan, dari kebangkitan, dari mengenal diri sendiri lebih dalam. dan seiring waktu berjalan, kita mulai memahami bahwa menerima kenyataan jauh lebih penting daripada terus menggenggam hal-hal yang tak ingin bertahan. kita mulai mengerti bahwa menjadi kuat bukan berarti tidak pernah menangis, tapi justru berani menangis..
lucu rasanya saat membaca ulang chat kita dulu. betapa mudahnya aku tersenyum dengan beberapa kata yang kamu ketik. dan betapa mudahnya aku tertawa dengan candaanmu yang aneh, setelah mengenalmu, baru aku sadari kalau bahagia merupakan perkara yang mudah. karena bahagia ada di-tangan dan kuasa kita sebagai seorang manusia. saat aku mengenang kisah kita dahulu, rasanya ada hal yang kurang sebab hadirmu samar-samar terasa. singkatnya, bila dengan memikirkannya membuatmu menitikkan air mata, maka kamu masih mencintainya dan dia masih segalanya. sayangnya semesta meminta kita untuk berpisah. dimana buku kita harus berhenti untuk di-tulis lalu di-simpan untuk selama-lamanya. kepergianmu benar-benar menyisakan lubang yang begitu dalam, yang tak akan pernah penuh walau di-isi hal sebanyak apapun. karena seribu orang datang tidak akan semeriah kehadiranmu. karena seribu orang pergi tidak akan semenyakitkan kerpergianmu. hidupku masih berputar dengan dirimu sebagai pusatnya. karena dirimu bagaikan kepingan terakhir dalam hidupku yang hilang. dan kenyataan bahwa dirimu itu tidak tergantikan dan hidup ini bukan tentang siapa yang paling cepat mencapai garis akhir, tapi tentang siapa yang paling mampu memahami arti dari setiap langkah, setiap jatuh, dan setiap luka yang tak terlihat. kita hidup dalam dunia yang sering kali terlalu ramai untuk mendengar, terlalu cepat untuk peduli, dan terlalu keras untuk memberi ruang bagi kelembutan. tapi di balik semua itu, kita tetap berialan, membawa luka yang kita bungkus dengan senyum, menahan tangis yang kita tutupi dengan tawa, dan memeluk harapan yang kadang hampir tak tersisa. kita belajar bahwa orang yang paling sering tertawa, bisa jadi menyimpan kesedihan paling dalam. kita belajar bahwa tidak semua perpisahan harus dimaknai sebagai akhir- karena bisa jadi itu adalah awal dari kedewasaan, dari kebangkitan, dari mengenal diri sendiri lebih dalam. dan seiring waktu berjalan, kita mulai memahami bahwa menerima kenyataan jauh lebih penting daripada terus menggenggam hal-hal yang tak ingin bertahan. kita mulai mengerti bahwa menjadi kuat bukan berarti tidak pernah menangis, tapi justru berani menangis..

About