@rgiv2320u6y: #reznikbtw #зеленский #зеля Учитель: сколько будет 32 + 32 Я: стак Все такие: штоо То есть во время учебного процесса, а точнее на одном из занятий, преподавательница обратилась к одному из учащихся с математической направленностью, предложив выполнить ему простейшую математическую операцию — сложив 32 и 32. Однако юный фанат популярной игры Minecraft согласно руководству этой игры дал весьма неожиданный ответ: "стак". Это высказывание вызвало всеобщее удивление присутствующих, хотя на первый взгляд могло показаться, что оно не имеет никакого значения к поставленной задаче. Но суть в том, что в игре Minecraft "стак" (от слова "энгринквестеб") обозначает максимальное количество однородных предметов, которые могут храниться в одном слоте инвентаря. Именно эта величина равняется 64, и поэтому, несмотря на некорректную форму ответа, ученик ответил правильно.

Lan1x
Lan1x
Open In TikTok:
Region: BY
Monday 27 April 2026 18:11:15 GMT
161707
9506
15
3481

Music

Download

Comments

house_2120
house_21 :
подарю первым 10 кольцо 💍 @veliso59
2026-05-05 19:14:24
0
samziro_groz36
Samziro 🇦🇲 :
2026-05-23 09:25:26
0
dinuja.daham
Dinuja Daham :
🤟🤟🤟🤟🤟🤟🤟🤟🤟🤟🤟🤟
2026-04-27 18:37:08
4
anus.sisy
anus.sisy :
@milkyway_stranger
2026-05-06 16:00:18
0
alexander12698
ALEXANDER :
🤣🤣🤣🤣🤣🤣
2026-05-03 19:43:43
0
._062911
_slava_ :
[cool]
2026-05-02 16:46:26
0
aleksey28603
vasy :
🥰🥰🥰
2026-05-02 15:29:29
0
pomidorw0
помидор🍅 :
@Damski_ugodnik217
2026-04-29 23:00:21
0
kabanik4
kabanik :
🥰🥰🥰
2026-05-18 08:34:48
0
To see more videos from user @rgiv2320u6y, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Trả lời @xinhchiem28  Nếu bạn đã từng trải qua một thất bại đau đớn nhất thì đó là một món quà. Còn nếu bạn đang ở trong thất bại thì đây sẽ là một món quà. Có những giai đoạn trong đời mà thất bại không còn là một khái niệm, nó trở thành một cảm giác thật — chảy trong từng nhịp thở. Là khi con đường về nhà bỗng trở nên quá ngắn, mình chỉ muốn đi mãi, đi hoài, chỉ để thấy rằng mình vẫn còn đang chuyển động, vẫn còn đang “làm một điều gì đó”, chứ không phải là một kẻ đứng yên trong chính sự sụp đổ của mình. Cơ thể lúc đó không còn là của mình nữa. Ruột gan như muốn trào ra ngoài, một áp lực vô hình bóp nghẹt từ bên trong, mỗi bước đi nặng như kéo theo cả một cuộc đời phía sau. Đôi mắt mở nhưng không còn nhìn, chỉ hướng về phía trước theo quán tính, mọi thứ đi ngang qua mà không chạm vào được. Đôi tai nghe nhưng không còn phân biệt, âm thanh dồn dập, chồng chéo, như cả thế giới đang nói cùng một lúc, nhưng không có một thứ gì đủ rõ để hiểu. Mình đứng giữa tất cả, mà lại như đứng ngoài tất cả. Và chính lúc đó, những điều nhỏ nhất lại trở nên rõ ràng đến lạ. Một bà bán nước ven đường, một chú bán vé số đi ngang qua — chỉ vậy thôi cũng đủ để mình ao ước được như họ, được đơn giản, được tồn tại, được sống một cách nhẹ hơn chính mình lúc đó. Từng hình ảnh lướt qua lại khắc sâu đến mức không thể quên. Có những ngày bụng đói cồn cào, miệng chát ngắt, không thể nuốt nổi một hạt cơm — không phải vì không có, mà vì chính mình không nuốt nổi. Nhưng cũng chính trong cái khoảng rỗng đó, mọi thứ bắt đầu rơi xuống. Không còn danh xưng, không còn vai trò, không còn phải chứng minh mình là ai. Chỉ còn lại một câu hỏi rất thật: nếu không còn gì thì mình là ai? Và lần đầu tiên, mình không trả lời bằng lời nói mà bằng cảm nhận — một thứ rất thô, rất trần trụi, không đẹp, không dễ chịu, nhưng là thứ thật nhất mình từng có. Và rồi từ chính cái điểm tưởng như không còn gì đó, mình bắt đầu bước ra — chậm thôi, nhưng chắc. Không phải vì mọi thứ trở nên dễ dàng hơn, mà vì mình đã khác đi. Thất bại, phá sản không phải là thứ để né tránh, nó là một cánh cửa. Bước qua nó, không phải ai cũng giữ được tất cả, nhưng nếu đi đủ sâu, thì thứ còn lại sau cùng không phải là tiền, không phải là danh, mà là một con người đã biết mình là ai khi không còn gì trong tay. #chanthanh #truongthanh #cuocsong #cuocsong #ongchukhongyeu
Trả lời @xinhchiem28 Nếu bạn đã từng trải qua một thất bại đau đớn nhất thì đó là một món quà. Còn nếu bạn đang ở trong thất bại thì đây sẽ là một món quà. Có những giai đoạn trong đời mà thất bại không còn là một khái niệm, nó trở thành một cảm giác thật — chảy trong từng nhịp thở. Là khi con đường về nhà bỗng trở nên quá ngắn, mình chỉ muốn đi mãi, đi hoài, chỉ để thấy rằng mình vẫn còn đang chuyển động, vẫn còn đang “làm một điều gì đó”, chứ không phải là một kẻ đứng yên trong chính sự sụp đổ của mình. Cơ thể lúc đó không còn là của mình nữa. Ruột gan như muốn trào ra ngoài, một áp lực vô hình bóp nghẹt từ bên trong, mỗi bước đi nặng như kéo theo cả một cuộc đời phía sau. Đôi mắt mở nhưng không còn nhìn, chỉ hướng về phía trước theo quán tính, mọi thứ đi ngang qua mà không chạm vào được. Đôi tai nghe nhưng không còn phân biệt, âm thanh dồn dập, chồng chéo, như cả thế giới đang nói cùng một lúc, nhưng không có một thứ gì đủ rõ để hiểu. Mình đứng giữa tất cả, mà lại như đứng ngoài tất cả. Và chính lúc đó, những điều nhỏ nhất lại trở nên rõ ràng đến lạ. Một bà bán nước ven đường, một chú bán vé số đi ngang qua — chỉ vậy thôi cũng đủ để mình ao ước được như họ, được đơn giản, được tồn tại, được sống một cách nhẹ hơn chính mình lúc đó. Từng hình ảnh lướt qua lại khắc sâu đến mức không thể quên. Có những ngày bụng đói cồn cào, miệng chát ngắt, không thể nuốt nổi một hạt cơm — không phải vì không có, mà vì chính mình không nuốt nổi. Nhưng cũng chính trong cái khoảng rỗng đó, mọi thứ bắt đầu rơi xuống. Không còn danh xưng, không còn vai trò, không còn phải chứng minh mình là ai. Chỉ còn lại một câu hỏi rất thật: nếu không còn gì thì mình là ai? Và lần đầu tiên, mình không trả lời bằng lời nói mà bằng cảm nhận — một thứ rất thô, rất trần trụi, không đẹp, không dễ chịu, nhưng là thứ thật nhất mình từng có. Và rồi từ chính cái điểm tưởng như không còn gì đó, mình bắt đầu bước ra — chậm thôi, nhưng chắc. Không phải vì mọi thứ trở nên dễ dàng hơn, mà vì mình đã khác đi. Thất bại, phá sản không phải là thứ để né tránh, nó là một cánh cửa. Bước qua nó, không phải ai cũng giữ được tất cả, nhưng nếu đi đủ sâu, thì thứ còn lại sau cùng không phải là tiền, không phải là danh, mà là một con người đã biết mình là ai khi không còn gì trong tay. #chanthanh #truongthanh #cuocsong #cuocsong #ongchukhongyeu

About