@sesmoqjcifo: #قصص#لاتسرقون_فيديوهاتي

user738092840
user738092840
Open In TikTok:
Region: SA
Friday 29 May 2026 10:28:27 GMT
132195
1540
71
52

Music

Download

Comments

majik22
Æ :
اسم القصه قصه عدر الاصدقاء(عدم الثقه الخونه) لايك ❤️
2026-05-29 15:22:33
9
y.7iiy
يوسف🇸🇾🇪🇸 :
وش اسم القصه
2026-05-29 14:51:18
3
wlu09
كـــــلير||𝐤𝐥𝐢𝐫💥🎧 :
اسمي عايض
2026-05-29 16:18:47
0
.5012744
🤟🏻السنافي : 😜 :
وش اسم القصه
2026-05-29 16:11:18
0
sudissjdj
سالم❤️ :
اخخخخ الي تابع القصه كامله اخ اخخخخخخخ
2026-05-29 17:07:43
0
tsr_717
F❤️‍🔥 :
جعل الي يرجعني اذا نزل الجزء الثاني الجنه
2026-05-29 14:25:46
1
.5027866
فيصل 502🙂‍↕️🙂‍↕️✌🏻🦜🦜 :
تكفه كمل
2026-05-29 17:14:50
0
n_n_n126
ABO 7RBI :
اذا نزل الجزء الثاني رجعوني
2026-05-29 16:37:04
0
__p7r8
ℋ𝒶𝓂𝒶𝒹𝒾❣️.🗽 :
كملللل
2026-05-29 16:42:54
0
699.p11
ابو عقاب.🇸🇦 :
اسم القصه
2026-05-29 14:14:08
1
511yx3
٥١١👑 :
و
2026-05-29 16:46:27
0
.81108633
بو مرقاب النهدي :
وش اسم القصه
2026-05-29 15:05:02
1
h.l.56
🇨🇭𝑯𝒖𝒅𝒉𝒂𝒊𝒇𝒂🧑‍✈️ :
الاستوري حلو 🌹
2026-05-29 17:04:22
0
.2ll.7
𝓜 :
الاستوري
2026-05-29 17:15:17
0
wlu09
كـــــلير||𝐤𝐥𝐢𝐫💥🎧 :
نفس اسمي اقسم
2026-05-29 16:17:03
0
sal_xz6
S Sal :
كمل ولا بقول اسم القصه
2026-05-29 15:37:04
0
aldosrii_q8
الدوسري :
كمممممل
2026-05-29 15:31:20
0
lm_hb2
𝑀𝑂𝑆𝑇𝐹𝐴 |م̶صط̶ف̶ى̶ :
ممكن جزء الثاني ❤️
2026-05-29 17:16:19
0
fhd1edit0
𝐄𝐋 || 𝐅𝐇𝐃𝟏 ☈ :
الدقيقه كم؟
2026-05-29 15:50:47
0
.aa069
عايض بن هادي 🇸🇦 :
ترا مهو انا
2026-05-29 16:10:04
0
wexh83
(: :
كنت منسجم لين سمعت كلمة انتقلت من خامس الا سادس
2026-05-29 16:06:17
0
user442550313769
محمد ٢٠٢٠ :
ابش اسم القصة
2026-05-29 11:53:57
0
To see more videos from user @sesmoqjcifo, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

✍ Hôm qua đi lễ Chúa Nhật ở Nhà thờ Tân Định (TGP Sài Gòn), giữa một cộng đoàn đông kín và trang nghiêm, tôi chợt nhìn thấy một góc khuất. Ở đó, một cụ già lặng lẽ ngồi nép mình sau cây cột, trên chiếc ghế nhựa nhỏ, không ở trong hàng ghế chính, không ai để ý đến. Nhưng ánh mắt cụ vẫn hướng về bàn thờ, rất xa mà cũng rất gần. Giữa những hàng ghế đầy đặn, giữa những con người tươm tất, hình ảnh ấy khiến tôi dừng lại. Có những người đã quen đứng phía sau, quen nhỏ lại đến mức gần như vô hình, quen không được gọi tên giữa đám đông. Nhìn cụ, tôi chợt nghĩ đến biết bao phận người ngoài kia—những người không có một “chỗ nhất” trong đời, luôn ở những góc rìa, nơi người ta ít khi ngoái lại. Họ đã quen lùi xuống để người khác bước lên, quen sống âm thầm đến mức chính mình cũng không còn mong được ai nhận ra. Nhưng có lẽ, trước mặt Thiên Chúa, không ai là một bóng mờ. Dù ở một góc khuất nào đó trong nhà thờ, họ vẫn ở trong tầm mắt của Ngài, vẫn là một con người được gọi tên, dù chỉ trong thinh lặng. Có thể chiếc áo cụ đang mặc cũ kỹ, rách rưới như chính cuộc đời nhiều vết xước. Nhưng Thiên Chúa không nhìn chiếc áo. Ngài nhìn con người. Bao nhiêu lần trong đời, người ta cố gắng thay đổi, cố làm cho mình “đỡ rách” hơn, “đỡ cũ” hơn, chỉ để mong ánh mắt của người khác dịu lại. Nhưng rồi cũng có những nơi, có những cách nhìn mà ta không thể bước vào, dù đã cố gắng đến đâu. Và khi mệt mỏi vì phải trở thành một ai khác, người ta chỉ còn một nơi để quay về—nơi không cần che giấu, không cần chứng minh, không cần gồng mình để được chấp nhận. Có lẽ chính nơi nhà Chúa, ngay cả một góc khuất cũng trở thành một chỗ rất thật. Ở đó, con người có thể ngồi xuống với tất cả những gì mình là—cả những thiếu thốn, những mỏi mệt, những trần trụi của đời sống—mà không sợ bị từ chối. Và có khi, điều lớn nhất không phải là được thêm điều gì, mà là nhận ra mình vẫn được đón nhận, ngay cả khi “trắng tay”. Nhìn cụ già ấy, tôi chợt cầu xin cho mình và cho mọi người: xin cho chúng ta biết nhìn thấy những góc khuất trong nhà Chúa, để không ai cảm thấy mình đứng bên lề. Và hơn thế nữa, xin cho mỗi người, dù ở bất cứ vị trí nào trong cuộc đời, vẫn tin rằng mình không bao giờ nằm ngoài ánh nhìn của Thiên Chúa—Đấng luôn thấy, luôn nhớ, và luôn gọi tên từng người, ngay cả trong thinh lặng. ❤
✍ Hôm qua đi lễ Chúa Nhật ở Nhà thờ Tân Định (TGP Sài Gòn), giữa một cộng đoàn đông kín và trang nghiêm, tôi chợt nhìn thấy một góc khuất. Ở đó, một cụ già lặng lẽ ngồi nép mình sau cây cột, trên chiếc ghế nhựa nhỏ, không ở trong hàng ghế chính, không ai để ý đến. Nhưng ánh mắt cụ vẫn hướng về bàn thờ, rất xa mà cũng rất gần. Giữa những hàng ghế đầy đặn, giữa những con người tươm tất, hình ảnh ấy khiến tôi dừng lại. Có những người đã quen đứng phía sau, quen nhỏ lại đến mức gần như vô hình, quen không được gọi tên giữa đám đông. Nhìn cụ, tôi chợt nghĩ đến biết bao phận người ngoài kia—những người không có một “chỗ nhất” trong đời, luôn ở những góc rìa, nơi người ta ít khi ngoái lại. Họ đã quen lùi xuống để người khác bước lên, quen sống âm thầm đến mức chính mình cũng không còn mong được ai nhận ra. Nhưng có lẽ, trước mặt Thiên Chúa, không ai là một bóng mờ. Dù ở một góc khuất nào đó trong nhà thờ, họ vẫn ở trong tầm mắt của Ngài, vẫn là một con người được gọi tên, dù chỉ trong thinh lặng. Có thể chiếc áo cụ đang mặc cũ kỹ, rách rưới như chính cuộc đời nhiều vết xước. Nhưng Thiên Chúa không nhìn chiếc áo. Ngài nhìn con người. Bao nhiêu lần trong đời, người ta cố gắng thay đổi, cố làm cho mình “đỡ rách” hơn, “đỡ cũ” hơn, chỉ để mong ánh mắt của người khác dịu lại. Nhưng rồi cũng có những nơi, có những cách nhìn mà ta không thể bước vào, dù đã cố gắng đến đâu. Và khi mệt mỏi vì phải trở thành một ai khác, người ta chỉ còn một nơi để quay về—nơi không cần che giấu, không cần chứng minh, không cần gồng mình để được chấp nhận. Có lẽ chính nơi nhà Chúa, ngay cả một góc khuất cũng trở thành một chỗ rất thật. Ở đó, con người có thể ngồi xuống với tất cả những gì mình là—cả những thiếu thốn, những mỏi mệt, những trần trụi của đời sống—mà không sợ bị từ chối. Và có khi, điều lớn nhất không phải là được thêm điều gì, mà là nhận ra mình vẫn được đón nhận, ngay cả khi “trắng tay”. Nhìn cụ già ấy, tôi chợt cầu xin cho mình và cho mọi người: xin cho chúng ta biết nhìn thấy những góc khuất trong nhà Chúa, để không ai cảm thấy mình đứng bên lề. Và hơn thế nữa, xin cho mỗi người, dù ở bất cứ vị trí nào trong cuộc đời, vẫn tin rằng mình không bao giờ nằm ngoài ánh nhìn của Thiên Chúa—Đấng luôn thấy, luôn nhớ, và luôn gọi tên từng người, ngay cả trong thinh lặng. ❤

About