@fathr66:

💫 خلك شاعر 💫
💫 خلك شاعر 💫
Open In TikTok:
Region: IQ
Thursday 11 June 2026 11:05:55 GMT
21425
1628
24
471

Music

Download

Comments

user4109034616255
خلك شاعر :
والله روعة
2026-06-11 19:15:29
1
user37071734583534
جاسم الهاشم :
الله يرحمك كامل كشاش
2026-06-11 17:43:51
1
user7498144799685
محمد الربيعي :
😳😳😳
2026-06-11 22:15:45
1
0..1fjjs
🎤علي القلعاوي :
♥️♥️♥️♥️
2026-06-11 21:21:15
1
tb_99a1
علي العراقي :
🥰🥰🥰
2026-06-11 21:40:47
1
whdhdjdhdj
سمر :
❤️❤️❤️❤️❤️❤️
2026-06-11 12:09:08
1
user1349833314931
خالد الخالدي 🇩🇪 :
🌹🌹🌹
2026-06-12 02:58:16
0
userwvn2qwjq0j
أبو معن272 :
❤️❤️❤️
2026-06-11 16:00:43
1
dyx9bcrvhp4d
حجي طالب :
🥰🥰
2026-06-11 16:52:56
1
vox.83
ابو امير :
😳😳
2026-06-11 22:45:41
1
fathr66
💫 خلك شاعر 💫 :
❤️❤️❤️
2026-06-11 11:11:07
0
alanizy_ayad
العنزي ayad :
تركيزك على نفسك .. يجذب لك حياة تليق بك
2026-06-11 17:17:52
1
To see more videos from user @fathr66, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Trả lời @xinhchiem28  Nếu bạn đã từng trải qua một thất bại đau đớn nhất thì đó là một món quà. Còn nếu bạn đang ở trong thất bại thì đây sẽ là một món quà. Có những giai đoạn trong đời mà thất bại không còn là một khái niệm, nó trở thành một cảm giác thật — chảy trong từng nhịp thở. Là khi con đường về nhà bỗng trở nên quá ngắn, mình chỉ muốn đi mãi, đi hoài, chỉ để thấy rằng mình vẫn còn đang chuyển động, vẫn còn đang “làm một điều gì đó”, chứ không phải là một kẻ đứng yên trong chính sự sụp đổ của mình. Cơ thể lúc đó không còn là của mình nữa. Ruột gan như muốn trào ra ngoài, một áp lực vô hình bóp nghẹt từ bên trong, mỗi bước đi nặng như kéo theo cả một cuộc đời phía sau. Đôi mắt mở nhưng không còn nhìn, chỉ hướng về phía trước theo quán tính, mọi thứ đi ngang qua mà không chạm vào được. Đôi tai nghe nhưng không còn phân biệt, âm thanh dồn dập, chồng chéo, như cả thế giới đang nói cùng một lúc, nhưng không có một thứ gì đủ rõ để hiểu. Mình đứng giữa tất cả, mà lại như đứng ngoài tất cả. Và chính lúc đó, những điều nhỏ nhất lại trở nên rõ ràng đến lạ. Một bà bán nước ven đường, một chú bán vé số đi ngang qua — chỉ vậy thôi cũng đủ để mình ao ước được như họ, được đơn giản, được tồn tại, được sống một cách nhẹ hơn chính mình lúc đó. Từng hình ảnh lướt qua lại khắc sâu đến mức không thể quên. Có những ngày bụng đói cồn cào, miệng chát ngắt, không thể nuốt nổi một hạt cơm — không phải vì không có, mà vì chính mình không nuốt nổi. Nhưng cũng chính trong cái khoảng rỗng đó, mọi thứ bắt đầu rơi xuống. Không còn danh xưng, không còn vai trò, không còn phải chứng minh mình là ai. Chỉ còn lại một câu hỏi rất thật: nếu không còn gì thì mình là ai? Và lần đầu tiên, mình không trả lời bằng lời nói mà bằng cảm nhận — một thứ rất thô, rất trần trụi, không đẹp, không dễ chịu, nhưng là thứ thật nhất mình từng có. Và rồi từ chính cái điểm tưởng như không còn gì đó, mình bắt đầu bước ra — chậm thôi, nhưng chắc. Không phải vì mọi thứ trở nên dễ dàng hơn, mà vì mình đã khác đi. Thất bại, phá sản không phải là thứ để né tránh, nó là một cánh cửa. Bước qua nó, không phải ai cũng giữ được tất cả, nhưng nếu đi đủ sâu, thì thứ còn lại sau cùng không phải là tiền, không phải là danh, mà là một con người đã biết mình là ai khi không còn gì trong tay. #chanthanh #truongthanh #cuocsong #cuocsong #ongchukhongyeu
Trả lời @xinhchiem28 Nếu bạn đã từng trải qua một thất bại đau đớn nhất thì đó là một món quà. Còn nếu bạn đang ở trong thất bại thì đây sẽ là một món quà. Có những giai đoạn trong đời mà thất bại không còn là một khái niệm, nó trở thành một cảm giác thật — chảy trong từng nhịp thở. Là khi con đường về nhà bỗng trở nên quá ngắn, mình chỉ muốn đi mãi, đi hoài, chỉ để thấy rằng mình vẫn còn đang chuyển động, vẫn còn đang “làm một điều gì đó”, chứ không phải là một kẻ đứng yên trong chính sự sụp đổ của mình. Cơ thể lúc đó không còn là của mình nữa. Ruột gan như muốn trào ra ngoài, một áp lực vô hình bóp nghẹt từ bên trong, mỗi bước đi nặng như kéo theo cả một cuộc đời phía sau. Đôi mắt mở nhưng không còn nhìn, chỉ hướng về phía trước theo quán tính, mọi thứ đi ngang qua mà không chạm vào được. Đôi tai nghe nhưng không còn phân biệt, âm thanh dồn dập, chồng chéo, như cả thế giới đang nói cùng một lúc, nhưng không có một thứ gì đủ rõ để hiểu. Mình đứng giữa tất cả, mà lại như đứng ngoài tất cả. Và chính lúc đó, những điều nhỏ nhất lại trở nên rõ ràng đến lạ. Một bà bán nước ven đường, một chú bán vé số đi ngang qua — chỉ vậy thôi cũng đủ để mình ao ước được như họ, được đơn giản, được tồn tại, được sống một cách nhẹ hơn chính mình lúc đó. Từng hình ảnh lướt qua lại khắc sâu đến mức không thể quên. Có những ngày bụng đói cồn cào, miệng chát ngắt, không thể nuốt nổi một hạt cơm — không phải vì không có, mà vì chính mình không nuốt nổi. Nhưng cũng chính trong cái khoảng rỗng đó, mọi thứ bắt đầu rơi xuống. Không còn danh xưng, không còn vai trò, không còn phải chứng minh mình là ai. Chỉ còn lại một câu hỏi rất thật: nếu không còn gì thì mình là ai? Và lần đầu tiên, mình không trả lời bằng lời nói mà bằng cảm nhận — một thứ rất thô, rất trần trụi, không đẹp, không dễ chịu, nhưng là thứ thật nhất mình từng có. Và rồi từ chính cái điểm tưởng như không còn gì đó, mình bắt đầu bước ra — chậm thôi, nhưng chắc. Không phải vì mọi thứ trở nên dễ dàng hơn, mà vì mình đã khác đi. Thất bại, phá sản không phải là thứ để né tránh, nó là một cánh cửa. Bước qua nó, không phải ai cũng giữ được tất cả, nhưng nếu đi đủ sâu, thì thứ còn lại sau cùng không phải là tiền, không phải là danh, mà là một con người đã biết mình là ai khi không còn gì trong tay. #chanthanh #truongthanh #cuocsong #cuocsong #ongchukhongyeu

About