@gripgoblin: #basketballtiktok #plaqueboymax #hoopersoftiktok #fypage #foryoupage

gripgoblin
gripgoblin
Open In TikTok:
Region: US
Friday 19 June 2026 01:07:09 GMT
307949
51609
245
22393

Music

Download

Comments

userchauwmezqz
Like if you love Jesus :
WHY IS NOBODY READING MY NAME 😔😭😔
2026-06-20 06:21:46
548
kingstanduhhh
I’m. Bored :
Max actin a lil off rn…
2026-06-20 23:15:55
397
epsilon.greaterthanzero
yunara enjoyer :
Love him tho
2026-06-27 09:51:14
0
oniel.jimnez4
oniel🏀 :
what if this is plaqueboymax secret account?
2026-06-19 12:07:17
1980
isaacmedranobarri
𝑰𝒔𝒂𝒂𝒄 :
holy timing
2026-06-23 03:56:38
3
mkay0407_
Mkay0407 :
me and bro love each other🙏
2026-06-19 03:26:25
98
itz..chloee7
𝒞 :
That explains why he ghosted me
2026-06-22 05:57:53
7
laaell_unknown
𝓛𝓪𝔂𝔂 :
This how Zach feel abt bryceee 😂😂
2026-06-20 03:59:50
18
tcruz251
tcruz :
what a diva..
2026-06-20 22:37:53
9
inkprotector6
INK :
Relatable asl
2026-06-19 03:52:50
11
brad1place
brad1place :
2026-06-19 15:52:32
2
zzipper5
Zzipper🇻🇮🇹🇹 :
Exact context of this clip btw
2026-06-24 13:14:15
2
jadakai
￴ ￴ ￴ ￴ ￴ ￴ ￴ ￴ ￴ ￴ ￴ ￴ ￴ ￴ ￴ :
i need this type of tiktoks
2026-06-19 12:13:23
4
To see more videos from user @gripgoblin, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

„Woda nie nawadnia, trzeba pić wodę z solą”. 🤓 Nie. Nie trzeba. Woda jak najbardziej nawadnia. Dla większości zdrowych osób, w codziennych sytuacjach, zwykła woda + normalne jedzenie w zupełności wystarczają. Bo elektrolity nie biorą się magicznie tylko z saszetek, kropelek albo szczypty soli wrzuconej do butelki. Dostarczamy je też z jedzeniem: z pieczywa, nabiału, warzyw, owoców, zup, produktów z dodatkiem soli itd. Kiedy sama woda może nie wystarczyć? Przy większych stratach płynów i elektrolitów, np.:  - przy biegunce,  wymiotach, - przy wysokiej gorączce, - przy długim, intensywnym wysiłku, zwłaszcza w upale, - przy bardzo obfitym poceniu, - przy objawach odwodnienia,   I wtedy często lepszym wyborem nie jest „woda z solą”, tylko doustny płyn nawadniający, czyli ORS. Taki płyn ma konkretne proporcje wody, sodu, potasu i glukozy, bo glukoza pomaga wchłaniać sód i wodę w jelicie. To nie jest to samo, co wsypanie soli do wody „bo ktoś z podcastu powiedział”. Kroplówka w szpitalu też nie jest dowodem na to, że woda nie nawadnia. Jest metodą leczenia w sytuacji, kiedy pacjent wymaga szybkiego, kontrolowanego uzupełnienia płynów albo nie może skutecznie pić. Tak samo jak tlenoterapia nie oznacza, że powietrze nie dotlenia.   Chcesz więcej takich treści? Daj znać w komentarzu! 😊 Fragment użyty w celu edukacyjnym i polemicznym, w ramach prawa cytatu. Odnoszę się do publicznie rozpowszechnionej wypowiedzi i wyjaśniam błąd merytoryczny.  Źródło: @ menthlypodcast ; niestety Pan wypowiadający się nie był oznaczony, więc nie wiem kto to
„Woda nie nawadnia, trzeba pić wodę z solą”. 🤓 Nie. Nie trzeba. Woda jak najbardziej nawadnia. Dla większości zdrowych osób, w codziennych sytuacjach, zwykła woda + normalne jedzenie w zupełności wystarczają. Bo elektrolity nie biorą się magicznie tylko z saszetek, kropelek albo szczypty soli wrzuconej do butelki. Dostarczamy je też z jedzeniem: z pieczywa, nabiału, warzyw, owoców, zup, produktów z dodatkiem soli itd. Kiedy sama woda może nie wystarczyć? Przy większych stratach płynów i elektrolitów, np.: - przy biegunce, wymiotach, - przy wysokiej gorączce, - przy długim, intensywnym wysiłku, zwłaszcza w upale, - przy bardzo obfitym poceniu, - przy objawach odwodnienia, I wtedy często lepszym wyborem nie jest „woda z solą”, tylko doustny płyn nawadniający, czyli ORS. Taki płyn ma konkretne proporcje wody, sodu, potasu i glukozy, bo glukoza pomaga wchłaniać sód i wodę w jelicie. To nie jest to samo, co wsypanie soli do wody „bo ktoś z podcastu powiedział”. Kroplówka w szpitalu też nie jest dowodem na to, że woda nie nawadnia. Jest metodą leczenia w sytuacji, kiedy pacjent wymaga szybkiego, kontrolowanego uzupełnienia płynów albo nie może skutecznie pić. Tak samo jak tlenoterapia nie oznacza, że powietrze nie dotlenia. Chcesz więcej takich treści? Daj znać w komentarzu! 😊 Fragment użyty w celu edukacyjnym i polemicznym, w ramach prawa cytatu. Odnoszę się do publicznie rozpowszechnionej wypowiedzi i wyjaśniam błąd merytoryczny. Źródło: @ menthlypodcast ; niestety Pan wypowiadający się nie był oznaczony, więc nie wiem kto to
TÔN TẪN – KHI TÂM ĐÃ ĐỊNH, THÌ BINH TỰ ĐI Sử chép rằng Tôn Tẫn là người có binh pháp, nhưng cả đời ông hiếm khi nói đến thắng bại. Khi vào đất Tề, ông không tranh quyền, không giành tướng vị, chỉ ngồi phía sau Điền Kỵ mà quan sát. Người ngoài nhìn vào, tưởng ông là kẻ què chỉ biết hiến kế. Nhưng chính sự lặng lẽ ấy mới là chỗ sâu nhất của ông. Tôn Tẫn hiểu rất rõ: binh pháp không bắt đầu từ trận địa, mà bắt đầu từ tâm người cầm việc. Tâm chưa yên thì mưu có sắc cũng lộ. Tâm còn nóng thì trí sẽ hóa thành họa. Cho nên trước khi động binh, ông để cho chính mình không động. Hoàng Thạch Công từng viết trong Tố Thư: “Việc chưa phát mà lời đi trước, thì thế tự tan.” Người làm việc lớn vì vậy thường giữ kín, không phải vì sợ, mà vì biết rằng khi tâm còn dao động, thì mọi kế sách đều trở thành mồi cho người khác dò xét. Ở Quế Lăng, Tôn Tẫn không vội đánh. Ở Mã Lăng, ông cũng không vội thắng. Ông chỉ làm một việc: để cho Bàng Quyên tự bước nhanh hơn lý trí của mình. Khi đối phương nóng, ông lạnh. Khi đối phương gấp, ông chậm. Khi đối phương tin rằng mình đang nắm quyền quyết định, thì thực ra đã đi vào con đường không còn quyền rút. Tôn Tẫn không giấu mưu thật kỹ. Giảm bếp, rút quân, để dấu vết — tất cả đều bày ra trước mắt. Nhưng Tố Thư nói rất rõ: người chưa định tâm thì thấy mưu cũng như không thấy mưu. Vì khi lòng đã nghiêng, con người chỉ tin vào điều họ muốn tin. Đến Mã Lăng, cây bị chặt, chữ khắc lộ ra, ánh lửa soi lên — lúc ấy mưu không còn cần giấu nữa. Bởi thắng bại đã rời khỏi tay con người từ trước đó rồi. Tôn Tẫn không giết Bàng Quyên bằng địa hình, cũng không bằng phục binh. Ông chỉ đặt đối phương vào đúng chỗ mà tâm họ đã tự đưa tới. Sử gia không chép rằng Tôn Tẫn hò reo khi thắng. Cũng không ghi ông khoe công. Bởi với ông, trận đã xong từ khi đối phương còn đang tin rằng mình có quyền lựa chọn. Tố Thư gọi đó là thắng khi việc chưa phát, là khi người đã mất quyền quay đầu mà vẫn tưởng mình đang tiến lên. Nhìn lại mới thấy, Tôn Tẫn không hơn người ở mưu sâu, mà hơn ở chỗ biết giữ mình trước khi giữ thế. Ông lặng để quan sát, lặng để tích lực, lặng để chờ người khác tự lộ tâm. Cho nên Tôn Tẫn thắng không phải vì giỏi đánh, mà vì đã thắng được chính mình trước khi dùng binh. Đó cũng là chỗ sâu nhất của đạo trong Tố Thư: mưu cao không nằm ở kế, thế mạnh không nằm ở binh, mà nằm ở một cái tâm đã không còn bị hơn thua sai khiến. #nuoc_soi #tothu #tontan
TÔN TẪN – KHI TÂM ĐÃ ĐỊNH, THÌ BINH TỰ ĐI Sử chép rằng Tôn Tẫn là người có binh pháp, nhưng cả đời ông hiếm khi nói đến thắng bại. Khi vào đất Tề, ông không tranh quyền, không giành tướng vị, chỉ ngồi phía sau Điền Kỵ mà quan sát. Người ngoài nhìn vào, tưởng ông là kẻ què chỉ biết hiến kế. Nhưng chính sự lặng lẽ ấy mới là chỗ sâu nhất của ông. Tôn Tẫn hiểu rất rõ: binh pháp không bắt đầu từ trận địa, mà bắt đầu từ tâm người cầm việc. Tâm chưa yên thì mưu có sắc cũng lộ. Tâm còn nóng thì trí sẽ hóa thành họa. Cho nên trước khi động binh, ông để cho chính mình không động. Hoàng Thạch Công từng viết trong Tố Thư: “Việc chưa phát mà lời đi trước, thì thế tự tan.” Người làm việc lớn vì vậy thường giữ kín, không phải vì sợ, mà vì biết rằng khi tâm còn dao động, thì mọi kế sách đều trở thành mồi cho người khác dò xét. Ở Quế Lăng, Tôn Tẫn không vội đánh. Ở Mã Lăng, ông cũng không vội thắng. Ông chỉ làm một việc: để cho Bàng Quyên tự bước nhanh hơn lý trí của mình. Khi đối phương nóng, ông lạnh. Khi đối phương gấp, ông chậm. Khi đối phương tin rằng mình đang nắm quyền quyết định, thì thực ra đã đi vào con đường không còn quyền rút. Tôn Tẫn không giấu mưu thật kỹ. Giảm bếp, rút quân, để dấu vết — tất cả đều bày ra trước mắt. Nhưng Tố Thư nói rất rõ: người chưa định tâm thì thấy mưu cũng như không thấy mưu. Vì khi lòng đã nghiêng, con người chỉ tin vào điều họ muốn tin. Đến Mã Lăng, cây bị chặt, chữ khắc lộ ra, ánh lửa soi lên — lúc ấy mưu không còn cần giấu nữa. Bởi thắng bại đã rời khỏi tay con người từ trước đó rồi. Tôn Tẫn không giết Bàng Quyên bằng địa hình, cũng không bằng phục binh. Ông chỉ đặt đối phương vào đúng chỗ mà tâm họ đã tự đưa tới. Sử gia không chép rằng Tôn Tẫn hò reo khi thắng. Cũng không ghi ông khoe công. Bởi với ông, trận đã xong từ khi đối phương còn đang tin rằng mình có quyền lựa chọn. Tố Thư gọi đó là thắng khi việc chưa phát, là khi người đã mất quyền quay đầu mà vẫn tưởng mình đang tiến lên. Nhìn lại mới thấy, Tôn Tẫn không hơn người ở mưu sâu, mà hơn ở chỗ biết giữ mình trước khi giữ thế. Ông lặng để quan sát, lặng để tích lực, lặng để chờ người khác tự lộ tâm. Cho nên Tôn Tẫn thắng không phải vì giỏi đánh, mà vì đã thắng được chính mình trước khi dùng binh. Đó cũng là chỗ sâu nhất của đạo trong Tố Thư: mưu cao không nằm ở kế, thế mạnh không nằm ở binh, mà nằm ở một cái tâm đã không còn bị hơn thua sai khiến. #nuoc_soi #tothu #tontan

About