Nhà tôi ở khu tự trị :
Chúng tôi đều sinh năm 2003, bắt đầu viết câu chuyện của mình từ những ngày năm lớp 9 ngây ngô. Thanh xuân đó là những tháng ngày cùng nhau đi qua bao thăng trầm của tuổi học trò, là những đêm thức trắng cùng ôn thi đại học, và cả cái tiếc nuối của một mùa tốt nghiệp cấp 3 không có lễ trưởng thành trọn vẹn. Nhưng bù lại, chúng tôi đã dắt tay nhau bước vào giảng đường đại học, tiếp tục cùng nhau đi qua những ngày tháng rực rỡ nhất của tuổi trẻ.
Lên đại học, cuộc sống mở ra một trang mới đầy bận rộn và lo toan. Tôi vẫn nhớ như in những buổi sáng tinh mơ chở nhau đi học, rồi lại tất tả chạy đi làm thêm. Có những ngày cả hai cùng thức khuya dậy sớm, xoay xở giữa lịch trình dày đặc, mệt đến mức chỉ biết nhìn nhau mà thở dài. Nhưng chính trong những ngày tháng gian nan đó, chúng tôi đã cùng nhau chắt chiu, dành dụm từng đồng lương làm thêm ít ỏi để đổi lấy chuyến đi Đà Lạt đầu tiên. Chuyến đi ấy quý giá vô cùng, bởi nó được đổi bằng mồ hôi, bằng sự đồng lòng của hai đứa trẻ đang tập trưởng thành.
Tất nhiên, tình yêu tuổi trẻ chẳng bao giờ chỉ toàn màu hồng. Suốt ngần ấy năm bên nhau, chúng tôi cũng có những lúc bất đồng quan điểm, những trận cãi vã nảy lửa tưởng chừng như có thể buông tay. Nhưng chính những lần giận hờn, những giọt nước mắt và cả những cái ôm làm hòa sau đó lại trở thành sợi dây gắn kết, khiến chúng tôi hiểu và thương nhau nhiều hơn. Chúng tôi đã từng nghĩ, đi qua chừng ấy giông bão và thấu hiểu, cái kết sẽ là một bộ ảnh tốt nghiệp đại học thật đẹp và một tương lai cùng chung lối.
Thế nhưng, ngay ở những ngày cuối năm sắp ra trường, em lại chọn rẽ sang một hướng khác, đi bên cạnh một người mới.
2026-07-09 02:00:07