@creepo_777: Боль #😢 #fyp #foryoupage #носки #лето

Ру́дник
Ру́дник
Open In TikTok:
Region: KZ
Sunday 28 June 2026 09:39:55 GMT
645053
225719
545
17961

Music

Download

Comments

asphodeliuss
Errtruar :
2026-06-28 14:52:36
10733
rattttrtr
♿Крысер🦅 :
2026-06-28 14:40:07
28651
daynixa.lo
почка🗝️ :
ребят
2026-06-28 14:12:57
2769
angel_guitark
фанат The smiths :
2026-06-28 16:49:07
945
tayloaszzz
『ᛏᚨᛚᛟᛊ』☑️ :
2026-06-28 20:47:19
603
hitimkaa
hitimka :
2026-06-28 18:15:11
608
cambala_hishnaia
гав :
я не брею ноги с мая,всем привет
2026-06-28 15:14:41
6153
gavno1_1
▪︎DINOkak▪︎ ('°') :
чотенько
2026-06-29 11:41:24
78
eshri_ra
,Ekishira 🍝🌎 :
2026-06-28 21:57:46
51
_pompido_
pompido :
2026-06-28 14:35:05
2465
malin0vykisel
просто кисель с малиной🍇 :
ни о чем не жалею
2026-06-28 15:50:25
502
xenunu
xenunu :
Только купила, у меня еще такие же но с губка бобом и патриком
2026-06-29 15:25:23
15
monashechka1
monashechka :
я вообще разные ношу всегда, я незнаю где вторые пары моих носков
2026-06-29 07:13:24
219
llhgk_
Llhgk :
2026-06-29 04:44:37
55
doxliik
обамка :
2026-06-28 19:37:38
13
london_vnature
ph🟧www :
фавориты
2026-06-28 14:20:31
440
riiindf
редисыч :
моя мама выбросила все смешные носки,и у меня остались только с чёрно-оранжевые машинками,с арбузами и куча белых😭😭
2026-06-28 13:18:27
1619
pryaniki.yur
Yur🍎 :
носки с авокадо с 2020 года еще
2026-06-29 21:29:57
21
drim2934
Chester :
Добрый день
2026-06-29 00:54:55
72
yupl.pie
yupipai :
У меня носки с пивом и снеговиками с елками😭😭😭
2026-06-28 10:46:54
121
pomidorcgicc
ssshhhuuuiiitchi :
хз норм
2026-06-28 16:28:51
255
_shelin_
Пупа :
у меня с ну погоди от дольче милк
2026-06-29 07:00:43
29
alisonchik_dorogoy
алискин🪽 :
В своих с радостью гоняю на фото мы с учительницей в художке
2026-06-28 17:40:48
56
spletni.gravity.falls
🌌?¿?¿?🌃 :
У меня все нормальные носки на пятке рвутся (иногда после 2–4 выходов на улицу), я задолбалась их зашивать 🥀🥀
2026-06-28 15:21:29
198
312_3120
Лиханчик тушканчикʰᵒᵐᵉ :
У меня были такие, но я их потеряла
2026-06-28 18:44:36
44
To see more videos from user @creepo_777, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

💥💥💥 TÂM SỰ  Sáng nay, con gái đưa tôi vào viện dưỡng lão. Nó nói: Ba ở đây sẽ có người chăm sóc. Con cũng yên tâm hơn. Tôi chỉ gật đầu. Tôi biết con bé nói đúng. Mấy tháng gần đây, chân tôi yếu dần. Có lần tôi té trong phòng tắm, nằm dưới sàn gần 1 tiếng đồng hồ mới với được điện thoại. Từ hôm đó, con gái kg còn muốn tôi sống 1 mình. Tôi kg trách nó. Tôi biết nó thương tôi. Nhưng khi chiếc xe dừng trước cửa viện dưỡng lão, trong lòng tôi vẫn có 1 cảm giác rất khó nói. Tôi biết từ hôm nay cuộc đời mình sẽ khác. Căn phòng của tôi kg lớn. Có 1 chiếc giường, 1 cái tủ, 1 chiếc ghế và cửa sổ nhìn ra bãi đậu xe. Con gái mang theo vài bộ quần áo, thuốc men và 1 tấm hình gia đình. Nó đặt tấm hình lên chiếc bàn cạnh giường rồi hỏi: “Ba thấy được kg?” Tôi nói: “Được rồi con.” Thật ra tôi muốn nói với nó rằng tôi muốn về nhà. Tôi muốn về căn nhà mà tôi đã sống cả đời.  Nơi tôi tự tay sơn từng bức tường. Tự sửa hàng rào. Tự trồng cái cây trước sân. Nơi vợ tôi từng nấu ăn mỗi chiều và đứng ngoài cửa gọi tôi vào khi trời tối. Nhưng vợ tôi mất rồi. Các con đều có gia đình riêng. Căn nhà bây giờ chỉ có 1 mình tôi. Con gái mở tủ, xếp quần áo cho tôi rồi nói rất nhiều chuyện. Nó nói cuối tuần sẽ đến. Nói sẽ mang món tôi thích ăn. Nói nếu thiếu gì thì gọi cho nó. Tôi biết nó đang cố làm cho tôi cảm thấy khá hơn. Trước khi về, nó ôm tôi thật chặt. Tôi vỗ nhẹ lên lưng nó rồi nói: “Con về đi. Ba ở đây được mà.” Cánh cửa vừa đóng lại, tôi ngồi xuống mép giường. Căn phòng im lặng. Tôi nhìn cái vali còn mở dưới chân. Tự nhiên tôi kg biết mình phải làm gì tiếp theo. Cả cuộc đời tôi lúc nào cũng biết mình cần làm gì. Ngày còn trẻ thì đi làm. Có vợ rồi thì lo cho vợ. Có con thì lo cho con. Nhà hư thì sửa. Xe hỏng thì mang dụng cụ ra làm...  Gia đình gặp chuyện gì, mọi người đều gọi tôi... Ngày đó, tôi là người phải mạnh mẽ. Tôi kg được phép than mệt. Kg được phép nói sợ. Kg được phép nói mình kg biết phải làm sao. Vậy mà hôm nay, người ta hỏi tôi có tự thay quần áo được kg. Có tự đi vệ sinh được kg. Có nhớ hôm nay là thứ mấy kg. Tôi hiểu họ kg có ý gì. Họ chỉ đang làm nhiệm vụ. Nhưng mỗi câu hỏi đều khiến tôi nhận ra rằng mình kg còn là người đàn ông như trước nữa. Buổi chiều, 1 cô y tá bước vào đo huyết áp. Cô ấy nói chuyện rất nhẹ nhàng. Cô hỏi: “Ông có cần gì kg?” Tôi nói: “Không, Tôi ổn.” Người đàn ông chúng tôi thường nói như vậy. “Tôi ổn.” Ngay cả khi trong lòng không ổn chút nào. Tôi kg muốn khóc trước mặt con. Không muốn than thở với y tá. Cũng kg muốn ai nghĩ tôi yếu đuối. Nhưng thật lòng mà nói, hôm nay tôi rất sợ. Kg phải sợ nơi này. Tôi sợ mình sẽ bị bỏ quên. Sợ những ngày cuối tuần, tôi sẽ cứ ngồi nhìn ra cửa, chờ  một người không đến. Sợ 1 ngày các cháu lớn lên, bận rộn với cuộc đời của chúng và chỉ còn nhớ đến tôi qua 1 tấm hình. ... Mà kg ai biết người đàn ông này đã từng làm việc 12  tiếng mỗi ngày. Từng dành cả đời để che chở cho gia đình. Bữa cơm tối nay . Người đàn ông ngồi đối diện nói với tôi :Ông mới vào à, ngày đầu ai cũng muốn về nhà. Tôi hỏi: Sau này có quen kg? Ông ấy im lặng 1 lúc. Rồi nói: Người ta quen với căn phòng nhưng kg chắc quen được cảm giác nhớ nhà. Đêm xuống, tôi nằm trên chiếc giường lạ. Tôi quay mặt về phía tấm hình gia đình. Trong hình, tôi còn khỏe. Vợ tôi còn sống. Các con còn nhỏ. Tất cả chúng tôi đều đang cười. Tôi nhìn tấm hình thật lâu rồi tự nhủ :  “Ngày đầu thôi mà. Rồi sẽ ổn
💥💥💥 TÂM SỰ Sáng nay, con gái đưa tôi vào viện dưỡng lão. Nó nói: Ba ở đây sẽ có người chăm sóc. Con cũng yên tâm hơn. Tôi chỉ gật đầu. Tôi biết con bé nói đúng. Mấy tháng gần đây, chân tôi yếu dần. Có lần tôi té trong phòng tắm, nằm dưới sàn gần 1 tiếng đồng hồ mới với được điện thoại. Từ hôm đó, con gái kg còn muốn tôi sống 1 mình. Tôi kg trách nó. Tôi biết nó thương tôi. Nhưng khi chiếc xe dừng trước cửa viện dưỡng lão, trong lòng tôi vẫn có 1 cảm giác rất khó nói. Tôi biết từ hôm nay cuộc đời mình sẽ khác. Căn phòng của tôi kg lớn. Có 1 chiếc giường, 1 cái tủ, 1 chiếc ghế và cửa sổ nhìn ra bãi đậu xe. Con gái mang theo vài bộ quần áo, thuốc men và 1 tấm hình gia đình. Nó đặt tấm hình lên chiếc bàn cạnh giường rồi hỏi: “Ba thấy được kg?” Tôi nói: “Được rồi con.” Thật ra tôi muốn nói với nó rằng tôi muốn về nhà. Tôi muốn về căn nhà mà tôi đã sống cả đời. Nơi tôi tự tay sơn từng bức tường. Tự sửa hàng rào. Tự trồng cái cây trước sân. Nơi vợ tôi từng nấu ăn mỗi chiều và đứng ngoài cửa gọi tôi vào khi trời tối. Nhưng vợ tôi mất rồi. Các con đều có gia đình riêng. Căn nhà bây giờ chỉ có 1 mình tôi. Con gái mở tủ, xếp quần áo cho tôi rồi nói rất nhiều chuyện. Nó nói cuối tuần sẽ đến. Nói sẽ mang món tôi thích ăn. Nói nếu thiếu gì thì gọi cho nó. Tôi biết nó đang cố làm cho tôi cảm thấy khá hơn. Trước khi về, nó ôm tôi thật chặt. Tôi vỗ nhẹ lên lưng nó rồi nói: “Con về đi. Ba ở đây được mà.” Cánh cửa vừa đóng lại, tôi ngồi xuống mép giường. Căn phòng im lặng. Tôi nhìn cái vali còn mở dưới chân. Tự nhiên tôi kg biết mình phải làm gì tiếp theo. Cả cuộc đời tôi lúc nào cũng biết mình cần làm gì. Ngày còn trẻ thì đi làm. Có vợ rồi thì lo cho vợ. Có con thì lo cho con. Nhà hư thì sửa. Xe hỏng thì mang dụng cụ ra làm... Gia đình gặp chuyện gì, mọi người đều gọi tôi... Ngày đó, tôi là người phải mạnh mẽ. Tôi kg được phép than mệt. Kg được phép nói sợ. Kg được phép nói mình kg biết phải làm sao. Vậy mà hôm nay, người ta hỏi tôi có tự thay quần áo được kg. Có tự đi vệ sinh được kg. Có nhớ hôm nay là thứ mấy kg. Tôi hiểu họ kg có ý gì. Họ chỉ đang làm nhiệm vụ. Nhưng mỗi câu hỏi đều khiến tôi nhận ra rằng mình kg còn là người đàn ông như trước nữa. Buổi chiều, 1 cô y tá bước vào đo huyết áp. Cô ấy nói chuyện rất nhẹ nhàng. Cô hỏi: “Ông có cần gì kg?” Tôi nói: “Không, Tôi ổn.” Người đàn ông chúng tôi thường nói như vậy. “Tôi ổn.” Ngay cả khi trong lòng không ổn chút nào. Tôi kg muốn khóc trước mặt con. Không muốn than thở với y tá. Cũng kg muốn ai nghĩ tôi yếu đuối. Nhưng thật lòng mà nói, hôm nay tôi rất sợ. Kg phải sợ nơi này. Tôi sợ mình sẽ bị bỏ quên. Sợ những ngày cuối tuần, tôi sẽ cứ ngồi nhìn ra cửa, chờ một người không đến. Sợ 1 ngày các cháu lớn lên, bận rộn với cuộc đời của chúng và chỉ còn nhớ đến tôi qua 1 tấm hình. ... Mà kg ai biết người đàn ông này đã từng làm việc 12 tiếng mỗi ngày. Từng dành cả đời để che chở cho gia đình. Bữa cơm tối nay . Người đàn ông ngồi đối diện nói với tôi :Ông mới vào à, ngày đầu ai cũng muốn về nhà. Tôi hỏi: Sau này có quen kg? Ông ấy im lặng 1 lúc. Rồi nói: Người ta quen với căn phòng nhưng kg chắc quen được cảm giác nhớ nhà. Đêm xuống, tôi nằm trên chiếc giường lạ. Tôi quay mặt về phía tấm hình gia đình. Trong hình, tôi còn khỏe. Vợ tôi còn sống. Các con còn nhỏ. Tất cả chúng tôi đều đang cười. Tôi nhìn tấm hình thật lâu rồi tự nhủ : “Ngày đầu thôi mà. Rồi sẽ ổn" Ngày mai, tôi sẽ cố bước ra ngoài hành lang. Tôi sẽ tìm 1 chỗ ngồi gần cửa sổ. Tôi sẽ thử nói chuyện với những người ở đây. Có thể chúng tôi đều có những câu chuyện giống nhau. Những người từng gánh vác gia đình. Và rồi 1 ngày, chúng tôi phải học cách để người khác chăm sóc lại mình. Điều đó kg dễ đối với 1 người đàn ông. Cả đời tôi được dạy phải tự đứng trên đôi chân của mình. Tôi tên là Robert, 82 tuổi. Hôm nay là ngày đầu tiên tôi ở viện dưỡng lão. Tôi kg cần ai thương hại. Hãy nhìn tôi như 1 người đàn ông đã sống trọn 1 cuộc đời. Một người chồng từng yêu vợ. Một người cha từng hy sinh cho con. Một người đàn ông đã từng rất mạnh mẽ. Và dù hôm nay tôi cần người khác dìu mình bước đi… nhưng tôi vẫn là tôi. St. #relax280424 #xuhuong

About