@linhlouis99: Trong nghệ thuật xử thế và mưu lược của người xưa, có một tư duy tối cao: “Dĩ thế thắng lực” — Nghĩa là lấy “Thế” để đè bẹp “Sức”. Kẻ tầm thường ra đời dùng sức lực để cày cuốc, kẻ thông minh hơn một chút dùng mưu trí để tính toán, nhưng bậc đại trí và những tay chơi sừng sỏ thực sự thì chỉ dùng “Thế”. Họ không lao vào cuộc chơi bằng sự cơ bắp hay những cuộc đối đầu trực diện tiêu hao sinh lực. Họ nhìn thấu mạch ngầm, tạo ra một dòng chảy tất yếu rồi để đối thủ tự cuốn theo đó mà gục ngã. Để dễ hình dung, “Lực” chính là sức mạnh cơ học hiển hiện trước mắt. Đó là tiền tài, là cơ bắp, là số lượng nhân sự, hay những lý lẽ đao to búa lớn mà người ta cố phơi bày ra để áp đảo đối phương. Còn “Thế” chính là xu hướng, là thời cơ, là cái cấu trúc ngầm của đại cuộc. Một tảng đá nghìn cân nằm chơ vơ trên mặt đất bằng phẳng thì cái "lực" của nó chỉ là một khối đá chết, ai cũng có thể né tránh. Nhưng nếu đặt tảng đá đó trên đỉnh một con dốc dựng đứng, chỉ cần một cái đẩy tay nhẹ như bấc, nó sẽ lao xuống với một sức mạnh không gì cản nổi. Cái đẩy tay đó là "mưu", vị trí đỉnh dốc chính là "Thế", và sức lao của tảng đá chính là sự chuyển hóa từ "Thế" sang "Lực". Kẻ ỷ vào “Lực” thường rất hung hăng, thích dùng quyền thế hoặc số lượng để chèn ép người khác. Nhưng lực dẫu mạnh đến đâu cũng có giới hạn và có lúc cạn kiệt. Giống như gã lực điền khỏe mạnh cố bơi ngược dòng sông, dẫu cơ bắp cuồn cuộn thì sớm muộn cũng kiệt sức mà chìm. Người biết dùng “Thế” thì ngược lại. Họ lẳng lặng quan sát quy luật của đất trời và nhân tâm. Họ biết lúc nào triều lên để đẩy thuyền, lúc nào gió đổi chiều để căng buồm, và lúc nào lòng người đang ly tán để tung đòn quyết định. Khi “Thế” đã thành, vạn vật xung quanh sẽ tự động vận hành theo sự sắp đặt của họ. Lúc đó, họ chỉ cần bỏ ra một phần mười sức lực nhưng thu về kết quả gấp trăm lần kẻ khác. Sống ở đời, nếu ông suốt ngày phải gồng mình lên để tranh đấu, phải nói thật to để át tiếng người khác, hay phải lao lực đến kiệt quệ để giữ lấy địa vị, thì nghĩa là ông đang chơi bằng “Lực”. Hạ cái tôi xuống, bớt động thủ lại mà hãy động não. Nhìn ra cái mạch ngầm của cuộc chơi, kiên nhẫn dàn trận, mượn lực của thời đại và xu hướng để đẩy mình đi. Khi ông tự biến mình thành dòng chảy của con dốc, kẻ địch dẫu có mạnh bạo đến đâu cũng sẽ bị cuốn phăng theo quy luật sòng phẳng của đại cuộc. Kẻ yếu dùng sức để kháng cự, người khôn dùng mưu để lách qua, bậc đại trí dựng "Thế" để định đoạt cả ván bài. Khi thế trận đã thành, vạn sự tự khắc quy phục
Linh_Louis99
Region: VN
Sunday 28 June 2026 23:39:38 GMT
Music
Download
Comments
There are no more comments for this video.
To see more videos from user @linhlouis99, please go to the Tikwm
homepage.