@aalessiaspadonii:

lexaa
lexaa
Open In TikTok:
Region: IT
Thursday 30 July 2026 10:00:08 GMT
3084963
654096
2267
25623

Music

Download

Comments

zemoswify
༒𝔅𝔯𝔲𝔦𝔰𝔢𝔡𝔐𝔢𝔩𝔬𝔡𝔦𝔢༒ :
I'm gonna be a weeping angel
2026-08-20 18:02:21
233
ohitstrin
🌸 Trin Trin 🌸 :
yall don’t even fw the song 🫩
2026-08-20 22:51:01
10093
emma_ann.jpg
em 🌞 :
OMGG def saving this for later
2026-08-27 05:08:15
0
juliqfk
ᴊᴜʟɪᴀ🦭 :
To every person that has warm weather on hallowen and doesnt have to wear A HUGE AHH JACKET THAT COVERS HALF OF YOUR COSTUME i envy you.
2026-07-31 07:04:00
15556
mimi375460
𝓜𝓲𝓶𝓲'🦇 :
I'll do it with Katherine🫰🏼
2026-07-30 19:25:08
9490
aryaotherone
𝐄𝐝.𝐞𝐞𝐧 :
This year I want a scary Halloween not a carnaval
2026-07-31 19:35:32
3013
zaynah.not.zainab
🌹•Zay•🐈‍⬛ :
Has anyone even seen the phantom of the opera
2026-08-26 22:22:30
9
xxthaliaxx6
🖤 𝔱𝔥𝔞𝔩𝔦𝔞 - IX :
I already got costume plans 😌
2026-07-30 19:03:12
479
sbrkh07
Sbr_07? :
Im going as the tripletsistets from resident evil
2026-07-31 05:19:39
249
_bayley_r
🧸🎀~bayley~🎀🧸 :
OMG THIS IS PERFECT FOR ME IM BEING CHRISTINE
2026-08-23 14:35:20
489
jxlla.str
꠹ꫀꪶꪶꪖ ִֶ🌀🧩 :
Buffy or Jennifer ??😭😭 I can’t decide
2026-07-31 07:46:52
2918
spagetka.lol
Katherine💅🏻 :
guysss? should i be Katherine Pierce or this? i mean the Black one
2026-07-30 19:15:15
490
catnoiristhegoat
Elvira 🦦 :
Don’t judge i am going to be this for halloween
2026-07-31 00:04:16
401
anonym13.06
𝙉.💸 :
CAN WE JUST BRONG BACK REALLY SCARY HORROR HALLOWEEN COSTUMES😭😭
2026-07-31 01:25:34
937
itzzyourhanna21
itzzyourhanna21 :
What could we be?? HELP PLSSS!!
2026-07-31 19:17:32
209
smth..j_0
smth..j_0 :
I can’t cuz I’ll be the Nyan cat… there’s no way I’m looking tuff
2026-08-24 10:41:52
18
tr13cymovie
🦄🧏🏻‍♀️ :
But I’m being the Lorax … can I still do it …
2026-07-30 23:46:25
180
To see more videos from user @aalessiaspadonii, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Dưới đây là một caption buồn dài khoảng 950 chữ, mang phong cách trầm lắng, nội tâm, pha chút suy tư và cô đơn phù hợp để đăng kèm ảnh tâm trạng, hoàng hôn, hoặc một buổi đêm yên tĩnh: Có những ngày, ta chỉ muốn im lặng. Không nói, không cười, không cần giải thích bất cứ điều gì. Chỉ muốn trốn khỏi tất cả những ồn ào, những lời nói giả tạo, những ánh mắt như soi thấu cả tâm can. Có lẽ ai rồi cũng có lúc thấy lòng mình trống rỗng đến mức chẳng biết mình đang buồn vì điều gì, chỉ thấy tim nặng trĩu, như mang theo cả bầu trời u ám trong lồng ngực. Đôi khi, buôn không phải vì một chuyện gì quá lớn, mà vì những điều nhỏ nhặt cộng dồn. Một câu nói vô tình, một người từng thân giờ xa lạ, một ký niệm chợt ùa về giữa lúc chắng ai nhắc đến. Buồn vì nhớ, buồn vì thương, buồn vì mất mát những điều chẳng thể gọi tên. Càng trưởng thành, ta càng giỏi giâu cảm xúc, nhưng cũng càng cô đơn trong chính thế giới của mình. Có những đêm nằm nghe gió thổi qua khe cửa, lòng như gợn sóng. Cảm giác trống trải ấy len lỏi vào từng hơi thở. Muốn khóc, mà nước mắt chắng rơi. Muốn nói, mà chắng biết nói cùng ai. Càng cố tỏ ra mạnh mẽ, càng thấy mình yếu đuối. Càng cười nhiều, càng thấy lòng trống rỗng. Người ta thường nói
Dưới đây là một caption buồn dài khoảng 950 chữ, mang phong cách trầm lắng, nội tâm, pha chút suy tư và cô đơn phù hợp để đăng kèm ảnh tâm trạng, hoàng hôn, hoặc một buổi đêm yên tĩnh: Có những ngày, ta chỉ muốn im lặng. Không nói, không cười, không cần giải thích bất cứ điều gì. Chỉ muốn trốn khỏi tất cả những ồn ào, những lời nói giả tạo, những ánh mắt như soi thấu cả tâm can. Có lẽ ai rồi cũng có lúc thấy lòng mình trống rỗng đến mức chẳng biết mình đang buồn vì điều gì, chỉ thấy tim nặng trĩu, như mang theo cả bầu trời u ám trong lồng ngực. Đôi khi, buôn không phải vì một chuyện gì quá lớn, mà vì những điều nhỏ nhặt cộng dồn. Một câu nói vô tình, một người từng thân giờ xa lạ, một ký niệm chợt ùa về giữa lúc chắng ai nhắc đến. Buồn vì nhớ, buồn vì thương, buồn vì mất mát những điều chẳng thể gọi tên. Càng trưởng thành, ta càng giỏi giâu cảm xúc, nhưng cũng càng cô đơn trong chính thế giới của mình. Có những đêm nằm nghe gió thổi qua khe cửa, lòng như gợn sóng. Cảm giác trống trải ấy len lỏi vào từng hơi thở. Muốn khóc, mà nước mắt chắng rơi. Muốn nói, mà chắng biết nói cùng ai. Càng cố tỏ ra mạnh mẽ, càng thấy mình yếu đuối. Càng cười nhiều, càng thấy lòng trống rỗng. Người ta thường nói "rồi sẽ ổn thôi", nhưng đôi khi, "ổn" chỉ là cách ta tự an ủi bản thân rằng mình vẫn còn đủ sức để bước tiếp, dù trong lòng chẳng còn chút bình yên nào. Ta bắt đầu học cách im lặng trước mọi tốn thương, học cách mỉm cười khi lòng đang rối bời. Học cách giấu nỗi buồn sau những dòng trạng thái vô nghĩa, học cách nói "không sao" ngay cả khi trái tim đang rỉ máu. Cuộc sống là vậy, không ai có thể luôn vui vẻ mãi, chỉ là ai che giấu giỏi hơn mà thôi. Có những người xuất hiện như ánh nắng, sưởi ấm ta giữa ngày đông lạnh, rôi rời đi cũng nhanh như một cơn gió, để lại phía sau là khoảng trống chẵng ai lấp nổi. Thời gian trôi, mọi thứ dần nhạt. Những lời hứa, những cảm xúc tưởng như sâu đậm cũng trở thành dĩ vãng. Ta tập quen với việc không còn ai nhắn tin hỏi thăm, quen với việc tự đi, tự ăn, tự an ủi mình. Dần dần, ta chắng còn mong đợi điều gì từ ai nữa, cũng chẳng còn trách móc ai vì đã quên mình. Vì sau cùng, ai rồi cũng bận rộn với cuộc sống của riêng họ, chẳng ai có thể mãi ở lại chỉ để lắng nghe nỗi buồn của ta. Buồn là thứ cảm xúc khó nắm bắt nhất. Nó không ồn ào, không dữ dội, mà âm ỉ, nhẹ nhàng, nhưng dai dắng. Như cơn mưa phùn rả rích ngày đông - không làm ta ướt đẫm, nhưng khiến lòng lạnh ngắt. Có đôi khi, ta chẳng cần ai hiểu, chỉ cần ai đó ở bên, im lặng cùng ta thôi cũng đủ. Nhưng thật hiếm hoi để tìm được một người như thế giữa cuộc đời này. Có lẽ, buồn cũng là một phần tất yếu của cuộc sống. Nhờ có buồn, ta mới biết trân trọng niềm vui. Nhờ có mất mát, ta mới học được cách giữ gìn. Và nhờ có cô đơn, ta mới học được cách yêu thương chính mình. Dù chắng dễ dàng, nhưng ta vẫn phải học cách mỉm cười, dù lòng còn đau. Phải học cách đứng dậy, dù vết thương vẫn chưa lành. Cuộc đời không chờ ai, và nỗi buồn nào rồi cũng sẽ qua, chỉ là ta có đủ kiên nhẫn để chờ đến khi nó qua đi hay không mà thôi. Đêm vẫn dài, gió vẫn thổi, và ta vẫn ngồi đây - giữa những dòng suy nghĩ chẳng có điểm dừng. Có lẽ mai sẽ khác, có lẽ chẳng khác gì hôm nay. Nhưng ít nhất, ta vẫn còn có thể thở, có thể cảm nhận, có thể sống. Đó là điều duy nhất giúp ta tin rằng, dù hôm nay có buồn đến mấy, thì ngày mai vẫn có thể mỉm cười thêm một lần nữa.#xh #viral#buon

About