@genz.athletics: @smallguymyles 14yo Bodybuilder | Discipline > Talent #GymTok #teenbodybuilding #2011 #physique #posing

genz.athletics
genz.athletics
Open In TikTok:
Region: DE
Thursday 06 August 2026 13:57:46 GMT
46615
1398
20
52

Music

Download

Comments

derek.brah
derek.brah :
Myles is the goat
2026-08-06 17:12:36
3
nursohier0
Patrick :
he is building a tank 💪
2026-08-07 04:37:43
1
ricognized
RicoGnized :
Brooo. A few more years and he would do some damage on stage🔥
2026-08-07 07:17:47
1
the_rafitzer
The_Rafitzer :
thought it was david laid for a sec, holy peak
2026-08-07 19:06:25
1
.xx8916
ᴋɪʀʀ.ʀᴀxx🪽 :
Бро мне такие не нравятся))
2026-08-07 10:59:14
7
thefitguyspage
The Fit Guys Page 🇳🇱 :
Very impressive
2026-08-08 05:38:48
0
the_rafitzer
The_Rafitzer :
you are only one year older😭 yh im cooked
2026-08-07 14:52:37
1
kwokuz
kwokuz :
ai🥀
2026-08-06 20:58:50
0
genz.athletics
genz.athletics :
Follow the 14yo Bodybuilder @smallguymyles and Support him 💪
2026-08-06 14:02:13
1
netsvqrbbwy
Демоненок🫶 :
🥰🥰🥰
2026-08-07 08:10:20
0
To see more videos from user @genz.athletics, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

2/2 Sau ngày Jimin biến mất, Minjeong vẫn đến công viên như một thói quen. Cô luôn tự nhủ rằng mình chỉ muốn gặp lại một người bạn, nhưng mỗi lần nhìn thấy chiếc ghế gỗ trống dưới hàng cây, lòng cô lại hụt hẫng đến khó hiểu. Cô bắt đầu nhận ra mình đã quen với sự xuất hiện của Jimin đến mức nào. Trong khi đó, chuyện kết hôn vẫn được gia đình thúc giục. Minjeong im lặng cho đến một ngày cô phát hiện vị hôn phu của mình đã có người khác. Anh ta thừa nhận cuộc hôn nhân này vốn chỉ là mong muốn của hai gia đình. Lần này Minjeong không đau. Người khiến cô nghĩ đến đầu tiên lại là Jimin. Cô nhớ những buổi chiều hai người ngồi dưới hàng cây, nhớ giọng nói dịu dàng của nàng, nhớ câu nói quen thuộc: “Vậy thì cứ ở cạnh chị như thế.” Đến lúc ấy, Minjeong mới hiểu. Cô không chỉ nhớ Jimin. Cô yêu nàng. Tối hôm đó, Minjeong chạy đến công viên. Tuyết rơi dày, nhưng chiếc ghế gỗ vẫn trống. Cô ngồi xuống, đôi mắt đỏ lên. “Em cứ nghĩ thứ em mất chỉ là một người bạn…” Cô khẽ cười. “Đến khi chị biến mất, em mới biết người em mất đi là cả một phần cuộc sống của mình.” Sáng hôm sau, Minjeong nói với gia đình rằng cô muốn hủy hôn. Mọi người phản đối, nhưng lần đầu tiên cô không nhượng bộ. “Con không muốn cưới.” Đó là lần đầu tiên Minjeong lựa chọn cuộc sống của chính mình. Chiều hôm ấy, cô lại đến công viên. Tuyết đã ngừng rơi. Minjeong đứng trước chiếc ghế gỗ rồi khẽ nói: “Em đã chọn rồi. Nhưng chị lại không còn ở đây để nghe.” “Chị nghe.” Giọng nói quen thuộc vang lên phía sau.Minjeong sững người quay lại. Jimin đứng dưới hàng cây, mái tóc vương vài bông tuyết, chiếc khăn choàng xanh dương vẫn quanh cổ. “Chị đã đi đâu?” “Chị nghĩ em sẽ hạnh phúc hơn nếu không có chị.” Minjeong bật cười, nước mắt rơi xuống. “Chị lấy quyền gì mà quyết định thay em?” Jimin im lặng. “Chị có biết em đã tìm chị bao nhiêu lần không?” Cô bước đến gần nàng. “Em đã nghĩ mình chỉ mất một người bạn. Nhưng tại sao mất một người bạn lại đau đến mức này?” Jimin nhìn cô, ánh mắt dần đỏ lên. “Chị chỉ không muốn em phải lựa chọn giữa chị và cuộc sống của em.” “Nhưng chị chưa bao giờ hỏi em muốn gì.” Minjeong nhìn thẳng vào mắt nàng. “Em từng nghĩ chị chỉ là người em muốn gặp khi tuyết rơi. Đến khi chị biến mất, em mới hiểu… người em muốn gặp cả đời lại chính là chị.” Jimin sững người. “Em chắc chứ?” “Chắc.” “Sau này em có hối hận không?” Minjeong lắc đầu. “Điều em sợ không phải là hối hận. Điều em sợ là một ngày nào đó chị lại biến mất, còn em thì chẳng kịp nói rằng em muốn chị ở lại.” Jimin im lặng rất lâu rồi bước đến ôm cô. “Vậy chị sẽ ở lại.” Minjeong khẽ hỏi: “Chị hứa?” “Chị hứa.” Tuyết lại bắt đầu rơi. Nhưng lần này, Minjeong không còn cảm thấy lạnh nữa. Mùa đông rồi cũng qua. Jimin thật sự ở lại bên cô. Họ cùng nhau đi qua những ngày bình thường, cùng ăn tối, cùng đi dạo và thỉnh thoảng lại trở về chiếc ghế gỗ nơi mọi chuyện bắt đầu. Một buổi sáng, tuyết cuối mùa bất chợt rơi. Minjeong nhìn chiếc khăn choàng xanh dương trên cổ Jimin rồi hỏi: “Chị vẫn giữ nó à?” “Ừ.” “Tại sao?” Jimin mỉm cười. “Vì nó đã đưa chị đến gặp em.” Minjeong khẽ chỉnh lại chiếc khăn. “Vậy thì giữ kỹ nhé.” “Để làm gì?” “Để nhớ rằng chị đã từng xuất hiện trong đời em vào một ngày tuyết rơi.” Jimin nắm lấy tay cô. “Nhưng chị sẽ không chỉ xuất hiện vào những ngày tuyết rơi.” Minjeong ngẩng lên. “Vậy chị sẽ xuất hiện khi nào?” “Mỗi ngày.
2/2 Sau ngày Jimin biến mất, Minjeong vẫn đến công viên như một thói quen. Cô luôn tự nhủ rằng mình chỉ muốn gặp lại một người bạn, nhưng mỗi lần nhìn thấy chiếc ghế gỗ trống dưới hàng cây, lòng cô lại hụt hẫng đến khó hiểu. Cô bắt đầu nhận ra mình đã quen với sự xuất hiện của Jimin đến mức nào. Trong khi đó, chuyện kết hôn vẫn được gia đình thúc giục. Minjeong im lặng cho đến một ngày cô phát hiện vị hôn phu của mình đã có người khác. Anh ta thừa nhận cuộc hôn nhân này vốn chỉ là mong muốn của hai gia đình. Lần này Minjeong không đau. Người khiến cô nghĩ đến đầu tiên lại là Jimin. Cô nhớ những buổi chiều hai người ngồi dưới hàng cây, nhớ giọng nói dịu dàng của nàng, nhớ câu nói quen thuộc: “Vậy thì cứ ở cạnh chị như thế.” Đến lúc ấy, Minjeong mới hiểu. Cô không chỉ nhớ Jimin. Cô yêu nàng. Tối hôm đó, Minjeong chạy đến công viên. Tuyết rơi dày, nhưng chiếc ghế gỗ vẫn trống. Cô ngồi xuống, đôi mắt đỏ lên. “Em cứ nghĩ thứ em mất chỉ là một người bạn…” Cô khẽ cười. “Đến khi chị biến mất, em mới biết người em mất đi là cả một phần cuộc sống của mình.” Sáng hôm sau, Minjeong nói với gia đình rằng cô muốn hủy hôn. Mọi người phản đối, nhưng lần đầu tiên cô không nhượng bộ. “Con không muốn cưới.” Đó là lần đầu tiên Minjeong lựa chọn cuộc sống của chính mình. Chiều hôm ấy, cô lại đến công viên. Tuyết đã ngừng rơi. Minjeong đứng trước chiếc ghế gỗ rồi khẽ nói: “Em đã chọn rồi. Nhưng chị lại không còn ở đây để nghe.” “Chị nghe.” Giọng nói quen thuộc vang lên phía sau.Minjeong sững người quay lại. Jimin đứng dưới hàng cây, mái tóc vương vài bông tuyết, chiếc khăn choàng xanh dương vẫn quanh cổ. “Chị đã đi đâu?” “Chị nghĩ em sẽ hạnh phúc hơn nếu không có chị.” Minjeong bật cười, nước mắt rơi xuống. “Chị lấy quyền gì mà quyết định thay em?” Jimin im lặng. “Chị có biết em đã tìm chị bao nhiêu lần không?” Cô bước đến gần nàng. “Em đã nghĩ mình chỉ mất một người bạn. Nhưng tại sao mất một người bạn lại đau đến mức này?” Jimin nhìn cô, ánh mắt dần đỏ lên. “Chị chỉ không muốn em phải lựa chọn giữa chị và cuộc sống của em.” “Nhưng chị chưa bao giờ hỏi em muốn gì.” Minjeong nhìn thẳng vào mắt nàng. “Em từng nghĩ chị chỉ là người em muốn gặp khi tuyết rơi. Đến khi chị biến mất, em mới hiểu… người em muốn gặp cả đời lại chính là chị.” Jimin sững người. “Em chắc chứ?” “Chắc.” “Sau này em có hối hận không?” Minjeong lắc đầu. “Điều em sợ không phải là hối hận. Điều em sợ là một ngày nào đó chị lại biến mất, còn em thì chẳng kịp nói rằng em muốn chị ở lại.” Jimin im lặng rất lâu rồi bước đến ôm cô. “Vậy chị sẽ ở lại.” Minjeong khẽ hỏi: “Chị hứa?” “Chị hứa.” Tuyết lại bắt đầu rơi. Nhưng lần này, Minjeong không còn cảm thấy lạnh nữa. Mùa đông rồi cũng qua. Jimin thật sự ở lại bên cô. Họ cùng nhau đi qua những ngày bình thường, cùng ăn tối, cùng đi dạo và thỉnh thoảng lại trở về chiếc ghế gỗ nơi mọi chuyện bắt đầu. Một buổi sáng, tuyết cuối mùa bất chợt rơi. Minjeong nhìn chiếc khăn choàng xanh dương trên cổ Jimin rồi hỏi: “Chị vẫn giữ nó à?” “Ừ.” “Tại sao?” Jimin mỉm cười. “Vì nó đã đưa chị đến gặp em.” Minjeong khẽ chỉnh lại chiếc khăn. “Vậy thì giữ kỹ nhé.” “Để làm gì?” “Để nhớ rằng chị đã từng xuất hiện trong đời em vào một ngày tuyết rơi.” Jimin nắm lấy tay cô. “Nhưng chị sẽ không chỉ xuất hiện vào những ngày tuyết rơi.” Minjeong ngẩng lên. “Vậy chị sẽ xuất hiện khi nào?” “Mỗi ngày." Ngoài kia, tuyết vẫn rơi rất nhẹ. Nhưng lần này, Minjeong không còn phải chờ Jimin trở về nữa. Bởi người cô sợ mất nhất đã chọn ở lại. Và lời hứa dưới tuyết trắng năm ấy, cuối cùng cũng có người thực hiện. #jiminjeong #karina #winter #viral
Koy tiếp tục.
Koy tiếp tục. "Chị không phủ nhận tình cảm của hai đứa." "Nhưng tình yêu..." "...không phải lúc nào cũng đủ." Bà nhìn thật sâu vào mắt Ling. "Em lớn hơn Orm." "Trải qua nhiều chuyện hơn." "Chị nghĩ..." "Em sẽ hiểu điều chị muốn nói." Ling đứng im. Bàn tay đặt bên người đã siết chặt đến trắng bệch. Koy hít một hơi thật sâu. "Trên cương vị là một người mẹ..." "Chị muốn nhờ em." "Rời xa con bé." Bốn chữ rất nhẹ. Nhưng lại như một nhát dao. Đâm thẳng vào trái tim Ling. Cô sững người. Đôi môi run lên rất khẽ. "Chị..." "...không ghét em." "Thật lòng." "Nếu hai đứa gặp nhau trong một hoàn cảnh khác..." "Có lẽ chị sẽ là người đầu tiên chúc phúc." "Nhưng..." "Không phải bây giờ." Ling cúi đầu. Cô cắn chặt môi đến bật máu. Vẫn không để nước mắt rơi xuống. Koy nghẹn giọng. "Orm chỉ mới bắt đầu sự nghiệp." "Nó còn rất nhiều điều phải làm." "Chị không muốn..." "Một mối quan hệ khiến con bé bị phân tâm." "Hay phải chịu những lời dị nghị." Bà dừng lại vài giây. Rồi nói tiếp. "Em cũng biết." "Con đường của Orm còn rất dài." "Chị chỉ cho phép con bé theo đuổi âm nhạc thêm một..." "...hai năm nữa." "Sau đó..." "Nó sẽ phải quay về." "Tiếp quản công ty." Ling ngẩng phắt đầu lên. Đó là lần đầu tiên vẻ bình tĩnh trên gương mặt cô hoàn toàn biến mất. Koy khẽ gật đầu. "Đó là trách nhiệm." "Là điều con bé không thể trốn tránh." "Gia đình này..." "...rồi sẽ cần đến nó." Bà nhìn Ling. "Chị không muốn." "Đến lúc đó." "Con bé phải đứng giữa em..." "...và gia đình." Ling cảm thấy lồng ngực mình đau đến khó thở. Koy lại khẽ cười. Một nụ cười đầy chua xót. "Và còn một điều..." "Nếu bây giờ hai đứa yêu nhau." "Lỡ một ngày nào đó..." "Orm lại làm em tổn thương thì sao?" Ling khựng lại. Koy nhìn cô rất lâu. "Em quên rồi sao?" "Bây giờ con bé còn trẻ." "Còn bốc đồng." "Còn chưa biết sau này mình thực sự muốn gì." "Nếu một ngày..." "Nó lại vô tình làm em khóc." "Làm sao chị có thể nhìn mặt em đây?" Giọng bà nghẹn lại. "Chị đã từng xem em như em gái." "Nhìn em đau một lần..." "Chị không muốn điều đó lặp lại." Ling cúi gằm mặt. Hàng mi rung lên dữ dội. Cô hít một hơi thật sâu. Ép tất cả những nghẹn ngào xuống đáy lòng. Một lúc rất lâu sau. Mới khẽ lên tiếng. Giọng nói vẫn bình tĩnh. Nhưng từng chữ đều run rẩy. "Chị..." "Em chưa từng nghĩ sẽ trở thành gánh nặng của Orm." "Em càng không muốn..." "...vì em mà em ấy phải từ bỏ bất cứ điều gì." Koy khẽ mỉm cười. "Nếu thật sự yêu một người." "Điều đầu tiên mình nghĩ đến..." "Phải là tương lai của người đó." "Không phải hạnh phúc của bản thân." Nói đến đây. Cổ họng Ling gần như nghẹn lại. Cô phải mất vài giây mới có thể tiếp tục. "Em hứa." "Em sẽ không để tình cảm này..." "...ảnh hưởng đến sự nghiệp." "...đến ước mơ." "...hay con đường mà Orm phải đi." Một giọt nước mắt cuối cùng vẫn không thể giữ được. Lặng lẽ rơi xuống. Ling lập tức đưa tay lau đi. Cô vẫn đứng thẳng. Vẫn giữ nụ cười. Nhưng sâu trong đôi mắt ấy... Là những vết nứt đang lan rộng từng chút một. Như một người vẫn cố gắng chống đỡ cả bầu trời đang sụp xuống trên chính mình. Koy nhìn cô. Đáy mắt cũng đỏ hoe. Bà rất muốn nói một câu xin lỗi. Nhưng cuối cùng... Chỉ khẽ thì thầm. "Trên cương vị là một người mẹ..." "Xin em..." "...hãy hiểu cho chị." Ling khẽ gật đầu. Nước mắt đã được cô ép ngược trở vào. "Dạ." "Em hiểu." "Em hiểu hơn ai hết." Bởi... Nếu một ngày người mình yêu gặp nguy hiểm... Có lẽ cô cũng sẽ ích kỷ như vậy. Đúng lúc ấy. Tiếng bước chân vang lên. Orm chạy ra ban công. "Mẹ." "Chị." "Hai người nói chuyện gì lâu vậy?" Koy lập tức nở nụ cười như chưa từng có chuyện gì xảy ra. "Chỉ ôn chuyện cũ thôi." Orm không hề nghi ngờ. Cô chạy đến nắm lấy tay Ling. "Về thôi chị." Ling nhìn bàn tay nhỏ đang siết lấy tay mình. Khóe môi vẫn mỉm cười dịu dàng. Nhưng sâu trong lồng ngực. Trái tim cô... Đã bắt đầu vỡ ra từng mảnh. Và Orm vẫn không hề biết. Ngay trong đêm mà cô tin rằng mình đã được gia đình chấp nhận. Người mình yêu... Đã âm thầm nhận lấy một lời nhờ vả. Có thể sẽ khiến cô phải rời khỏi cuộc đời em vào một ngày không xa. ————— Hết Chương 10 —————- #lingorm #linglingkwong #ormkornnaphat #pov

About