@lo_1127.5: Sức khỏe của LingLing đã khá hơn. Những ngày ấy. Orm vẫn về nhà đúng giờ. Thỉnh thoảng cùng ăn tối. Thỉnh thoảng hỏi một câu. "Hôm nay đỡ chưa?" "Đã uống thuốc?" Đối với Orm. Đó chỉ là những câu hỏi bình thường. Nhưng đối với LingLing. Lại giống như mặt trời sau ba năm mùa đông. Nàng không dám hy vọng quá nhiều. Chỉ lặng lẽ cất từng chút dịu dàng ấy vào tim. Tự nhủ. Chỉ cần thế này thôi cũng đủ rồi. --- Chiều thứ sáu. Hai người chuẩn bị đến buổi đấu giá từ thiện. LingLing đứng trước gương. Mặc chiếc váy màu trắng xẻ tà xinh đẹp. Trên tóc là chiếc kẹp ngọc trắng Orm tặng sinh nhật. Nàng chạm nhẹ lên nó. Khóe môi cong lên. --- Dưới nhà. Orm đã thay xong lễ phục. Khi LingLing bước xuống. Cả căn phòng như lặng đi. Chiếc váy ôm lấy vóc người thanh mảnh. Mái tóc dài buông nhẹ sau vai. Chiếc kẹp ngọc trắng nổi bật giữa mái tóc đen. Rất đẹp. Đẹp đến mức Orm bất giác nhìn thêm vài giây. LingLing hơi ngượng. "...Có kỳ lắm không?" Orm khẽ lắc đầu. "Không." "...Đẹp." Chỉ một chữ. Đã khiến vành tai LingLing đỏ bừng. Nàng cúi đầu cười. "Em..." "Cảm ơn." Đúng lúc ấy. Điện thoại Orm reo. Anya. Orm nhìn màn hình. Do dự. Rồi bắt máy. "Có chuyện gì?" Đầu dây bên kia truyền đến tiếng khóc. "Orm..." "Tớ... tớ gây tai nạn." "Tớ đang ở bệnh viện." "Bác sĩ nói phải ký giấy phẫu thuật." "Người nhà tớ chưa đến..." "Cậu..." "Đến được không?" Giọng nói đứt quãng. Đầy hoảng loạn. Sắc mặt Orm lập tức thay đổi. "Cậu đang ở đâu?" "Bệnh viện BangKok." "Tớ sợ lắm..." "Cậu đừng bỏ mặc tớ..." Cuộc gọi kết thúc. Cả phòng khách im lặng. LingLing nhìn Orm. Nhìn chiếc chìa khóa xe trong tay cô. Rồi khẽ mỉm cười. "...Chị đi đi." Orm nhíu mày. "Nhưng..." "Không sao." LingLing vẫn cười. "Nếu là em..." "Em cũng sẽ muốn chị đến." Orm nhìn nàng. Có điều gì đó trong ánh mắt ấy khiến cô không yên. "...Tôi sẽ về sớm." Lại là câu nói đó. Nhưng lần nào... Orm cũng không về... LingLing khẽ gật đầu. "...Vâng." Cô mở cửa. Rời đi. Tiếng động cơ xe nhỏ dần. Cho đến khi biến mất. Mười phút sau. Điện thoại LingLing rung lên. Là tin nhắn từ ban tổ chức. - "Kính gửi Chủ tịch Orm Kornnaphat và phu nhân. Chúng tôi rất tiếc khi nhận được thông báo hai vị không thể tham dự buổi đấu giá hôm nay..." LingLing nhìn dòng chữ. Rồi chậm rãi tắt màn hình. Nàng ngồi xuống bậc thềm trước cửa. Chiếc váy vẫn còn nguyên. Đôi giày cao gót vẫn chưa kịp bước ra ngoài. Gió chiều rất nhẹ. Nàng đưa tay chạm vào chiếc kẹp tóc. Khẽ cười. "Đẹp..." "Thì để làm gì?" Người nàng muốn nhìn thấy. Đã không còn ở đây. --- Bệnh viện. Orm chạy đến phòng cấp cứu. Không có Anya. Cô hỏi lễ tân thì được đưa lên phòng bệnh thường. Cửa mở ra. Anya đang ngồi trên giường. Ngoài mắt cá chân quấn băng. Không có dấu hiệu phải phẫu thuật. Orm khựng lại. "Cậu nói..." "Phải phẫu thuật?" Anya cúi đầu. "...Xin lỗi." "Tớ..." "Tớ sợ." "Tớ chỉ muốn cậu đến." Orm nhíu chặt mày. "Bác sĩ đâu?" "Bảo chỉ bong gân." "Không sao rồi." Đúng lúc ấy. Một y tá đi ngang qua. "Cô Anya." "Người nhà cô đến rồi." "May mà chỉ bị xây xát nhẹ." Orm nhìn Anya. Ánh mắt dần lạnh đi. "Cậu nói dối tôi?" Anya vội nắm lấy tay cô. "Orm..." "Tớ chỉ..." "Cậu dạo này luôn ở bên LingLing." "Tớ sợ..." "Tớ sợ sẽ mất cậu." Câu nói vừa dứt. Orm rút tay về. Giọng nói lạnh hơn bao giờ hết. "Tôi là người đã kết hôn." "Từ lâu rồi." Anya chết lặng. --- LingLing đã thay váy. Cẩn thận treo lại vào tủ. Chiếc kẹp tóc cũng được tháo xuống. Đặt vào hộp. Nàng nhìn mình trong gương. Khóe môi vẫn mỉm cười. Nhưng đôi mắt thì đỏ. Nàng khẽ thì thầm với chính mình. "Đừng khóc." "Không được trách chị ấy." "Người bị thương..." "Cần chị ấy hơn." Nàng cố tìm mọi lý do để tha thứ. Cho đến khi... Điện thoại hiện lên một bản tin giải trí. - "Chủ tịch Sethachon hủy lịch tham dự đấu giá từ thiện để vào bệnh viện cùng thanh mai trúc mã." Kèm theo đó. Là bức ảnh Orm chạy đến ôm lấy Anya khi cô ta bước xuống xe lăn. LingLing nhìn rất lâu. Rất lâu. Một cái ôm tự nhiên. Một cái ôm mà nàng đã cầu xin trong mơ suốt ba năm. #pov #lingorm #ormling