@zinwinhtut34: #မူရင်းအဆိုရှင်က်ိုလေးစားလျှက်ပါ #feelလိုင်း💔💔💔🥀🥀💔 #သိချင်းအေးအေးလေးတွေကြိုက်လို့ပါ #fyppppppppppppppppppppppp

𝕌 ℤ𝕀ℕ 𝕎𝕀ℕ ℍ𝕋𝕌𝕋
𝕌 ℤ𝕀ℕ 𝕎𝕀ℕ ℍ𝕋𝕌𝕋
Open In TikTok:
Region: MM
Tuesday 11 August 2026 18:45:30 GMT
5372
433
45
83

Music

Download

Comments

user33515331107105
ချဃ်ရီနန်း :
❤️
2026-08-11 22:31:26
1
ar.mon676
Ar Mon :
💚💚💚💚💚💚💚💚💚@
2026-08-11 19:34:19
1
myint.thu.zar56
💞Myint Thu Zar💞 :
မသွားပါနဲမောင်လေးရယ်🌸🌸🌸🌸🌸🌸🌸🌸🌸🌸🌸🌸🌸🌸🌸🌸🌸🌸🌸
2026-08-15 16:20:12
1
.thae.thae211
Thae Oo pann 🖤 :
2026-08-13 07:30:44
1
myintaung9767
myintaung9767 :
ကျေးဇူးပါခင်ဗျာ
2026-08-13 14:29:53
1
mawyawaddy1
༺♛ 𝔪𝔞𝔴 𝔶𝔞 𝔴𝔞𝔡𝔡𝔶 ♛༻ :
2026-08-11 19:37:30
1
zeeeeee6960
Zeeeeee :
🥰
2026-08-12 07:29:58
1
may_thu929
May_Thu :
အားပေးနေတယ်❤️❤️❤️❤️
2026-08-12 00:32:31
1
u.ko.ko730
U ko Ko :
🥰
2026-08-12 14:10:06
1
myintaung9767
myintaung9767 :
🥰
2026-08-13 14:29:13
1
naing.naing.win33
Naing Naing Win :
2026-08-13 05:01:46
1
roserose78902
Rose :
💖💖💖💖💖💖💖💖💖💖💖💖
2026-08-12 05:28:34
1
moe.lay08612
Moe Lay❤ :
🥰🥰😳😳
2026-08-16 02:24:55
1
mawar8267
Ma War :
🥰🥰🥰🥰🥰
2026-08-12 06:32:34
1
zaobuglaugphyu.za
Zao"Bug'Laug.Phyu :
🥰🥰🥰
2026-08-19 19:45:19
1
ling57497
ဂျုးရဲကိုကို :
🥰🥰🥰
2026-08-12 03:49:39
1
winmar1400
winmar1? :
🥰🥰🥰🥰
2026-08-11 23:53:40
1
ma.htet.htet977
Ma Htet Htet :
😃😃😃😃😃😃😃😃😃😃😃😃😃😃😃😃😃😃😃😃😃😃😃😃😃😃😃😃😃😃😃😃😃😃😃😃😃😃😃😃😃😃😃😃😃😃😃😃😃😃😃😃😃😃😃🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰
2026-08-11 23:20:40
2
twalzinoo
Twal Zin Oo :
😁😁😁😁😁
2026-08-12 13:48:19
1
smile.smile0363
Smile Smile :
❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️
2026-08-12 02:13:21
1
hnineiphyu2775
Hnin Ei Phyu :
❤️❤️❤️❤️
2026-08-11 23:16:45
1
To see more videos from user @zinwinhtut34, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Thành tựu chỉ là những dấu chân đã khô trên con đường. Nó có thể nói ta đã đi bao xa, nhưng không biết được trong những đoạn đường ấy, ta đã bỏ lại bao nhiêu buổi chiều. Có một người đàn ông từng dành gần cả đời để xây một căn nhà. Ông xây rất chậm, từng viên gạch một. Mỗi khi có thêm tiền, ông lại mua một ít vật liệu. Ông bảo vợ: “Đợi anh xây xong, chúng ta sẽ sống thật thong thả.” Người vợ cười. Bà không hỏi bao giờ là “xong”. Hai mươi năm sau, căn nhà hoàn thành. Nhưng người vợ đã mất từ mùa đông trước. Buổi chiều đầu tiên trở về căn nhà mới, ông ngồi giữa phòng khách rộng, nhìn hai chiếc ghế đặt cạnh cửa sổ. Một chiếc của ông. Chiếc còn lại vẫn để trống. Ngoài sân, nắng rơi lên những viên gạch mới, đẹp đến mức gần như lạnh lẽo. Ông chợt nhớ những năm tháng trước đây: hai người từng uống trà trong một căn phòng nhỏ, nơi mái nhà dột mỗi khi trời mưa. Khi ấy, ông luôn nghĩ mình đang sống tạm, còn cuộc đời thật sự sẽ bắt đầu sau này. Ông đã không nhận ra rằng “sau này” chỉ là một cái tên khác của những ngày đang trôi qua. Con người thường làm một điều kỳ lạ: dùng hiện tại để mua lấy tương lai, rồi một ngày dùng tương lai vừa có được để mua lại một hiện tại đã mất. Có lẽ trưởng thành không phải là biết cách đi xa hơn, mà là nhận ra mình đang đứng ở đâu. Một bữa cơm được ăn khi ta thực sự có mặt trong bữa cơm ấy. Một người đang nói và ta không vội nghĩ đến câu trả lời. Một buổi chiều không cần chụp lại, không cần biến thành kỷ niệm, không cần trở thành một điều có ích. Chỉ là buổi chiều. Chỉ là ánh sáng. Chỉ là người đang ngồi trước mặt ta. Và chỉ là ta, lần đầu tiên không chạy đi đâu cả. Thành tựu có thể khiến người khác nhớ đến tên ta. Nhưng sự hiện diện là thứ khiến ta không bỏ lỡ chính cuộc đời mình. Đến cuối cùng, điều buồn nhất có lẽ không phải là căn nhà chưa xây xong, con đường chưa đi hết, hay giấc mơ chưa thành. Mà là một ngày ta đứng trước tất cả những gì mình từng mong muốn, rồi chợt nhận ra: Mình đã có được chúng. Chỉ tiếc là người từng muốn chúng đã không còn ở đây. Ngoài cửa sổ, buổi chiều vẫn tiếp tục. Không ai vỗ tay. Không có thành tựu nào được ghi thêm. Chỉ có một người ngồi yên bên chiếc ghế trống, lần đầu hiểu rằng: Sống không phải là đi đến một nơi nào đó. Sống là đừng vắng mặt khi cuộc đời đang xảy ra.
Thành tựu chỉ là những dấu chân đã khô trên con đường. Nó có thể nói ta đã đi bao xa, nhưng không biết được trong những đoạn đường ấy, ta đã bỏ lại bao nhiêu buổi chiều. Có một người đàn ông từng dành gần cả đời để xây một căn nhà. Ông xây rất chậm, từng viên gạch một. Mỗi khi có thêm tiền, ông lại mua một ít vật liệu. Ông bảo vợ: “Đợi anh xây xong, chúng ta sẽ sống thật thong thả.” Người vợ cười. Bà không hỏi bao giờ là “xong”. Hai mươi năm sau, căn nhà hoàn thành. Nhưng người vợ đã mất từ mùa đông trước. Buổi chiều đầu tiên trở về căn nhà mới, ông ngồi giữa phòng khách rộng, nhìn hai chiếc ghế đặt cạnh cửa sổ. Một chiếc của ông. Chiếc còn lại vẫn để trống. Ngoài sân, nắng rơi lên những viên gạch mới, đẹp đến mức gần như lạnh lẽo. Ông chợt nhớ những năm tháng trước đây: hai người từng uống trà trong một căn phòng nhỏ, nơi mái nhà dột mỗi khi trời mưa. Khi ấy, ông luôn nghĩ mình đang sống tạm, còn cuộc đời thật sự sẽ bắt đầu sau này. Ông đã không nhận ra rằng “sau này” chỉ là một cái tên khác của những ngày đang trôi qua. Con người thường làm một điều kỳ lạ: dùng hiện tại để mua lấy tương lai, rồi một ngày dùng tương lai vừa có được để mua lại một hiện tại đã mất. Có lẽ trưởng thành không phải là biết cách đi xa hơn, mà là nhận ra mình đang đứng ở đâu. Một bữa cơm được ăn khi ta thực sự có mặt trong bữa cơm ấy. Một người đang nói và ta không vội nghĩ đến câu trả lời. Một buổi chiều không cần chụp lại, không cần biến thành kỷ niệm, không cần trở thành một điều có ích. Chỉ là buổi chiều. Chỉ là ánh sáng. Chỉ là người đang ngồi trước mặt ta. Và chỉ là ta, lần đầu tiên không chạy đi đâu cả. Thành tựu có thể khiến người khác nhớ đến tên ta. Nhưng sự hiện diện là thứ khiến ta không bỏ lỡ chính cuộc đời mình. Đến cuối cùng, điều buồn nhất có lẽ không phải là căn nhà chưa xây xong, con đường chưa đi hết, hay giấc mơ chưa thành. Mà là một ngày ta đứng trước tất cả những gì mình từng mong muốn, rồi chợt nhận ra: Mình đã có được chúng. Chỉ tiếc là người từng muốn chúng đã không còn ở đây. Ngoài cửa sổ, buổi chiều vẫn tiếp tục. Không ai vỗ tay. Không có thành tựu nào được ghi thêm. Chỉ có một người ngồi yên bên chiếc ghế trống, lần đầu hiểu rằng: Sống không phải là đi đến một nơi nào đó. Sống là đừng vắng mặt khi cuộc đời đang xảy ra.

About