n :
xem mà đau lòng. Phía ngoại t có một bà, người đó là dì họ của quại t, t gọi là bà cố luôn. Bà đã 88t nhưng không chồng, không con. Cứ thế sống với các cháu họ. Bà lủi thủi ngày đêm ôm quyển sổ tay vàng hoe bạc màu cả giấy, mòn từng trang, ôm cả chiếc khăn thêu tên "Nguyễn Văn..."...ôm cả di ảnh phai mặt của một người đàn ông. Mãi lớn t mới biết, đó là mối tình đầu của bà. Xưa bà là thôn nữ, nhà nghèo chỉ biết liếm muối ăn khoai qua ngày. Những năm 54, có công cuộc chi viện cho miền Nam. Năm đó 1959, người con trai từ Bắc vô Nam đó ghé qua làng của bà. Năm đó bà chỉ vừa tròn đôi mươi, có góp sức vào hàng hậu phương ấy, những ngày nghỉ quân cắm quân ở đó, cả hai cũng sinh lòng yêu mến nhau, rồi ông cứ đi, rồi ghé, đi rồi ghé, những gì đẹp đẽ nhất của họ, và ước muốn được bên nhau dưới nền trời hoà bình đều được gói vào quyển sổ ấy. Đến 1968, hay tin ông qua đời (do một người đồng đội của ông truyền đến, có ghi trong nhật kí), từ đó bà sinh lòng thương nhớ, bà thuở ấy rất xinh đẹp, được ng trong làng thầm mến cũng là hiển nhiên,nhưng bà chỉ một lòng hướng về tấm bia mộ lạnh lẽo. Thứ bà có được bên mình từ ông ấy, chính là chiếc khăn quàng đỏ mà ông từng buộc cầm ma.u lúc ở doanh khu. Còn lại, đều là tự bà đem longt nhớ thương. Sau này 2010, con cháu đưa bà đi viếng những nơi khắc tên anh hùng, thương bình liệt sĩ, những bộ đội... thì tìm thấy được tên và gốc gác của ông ở ngoài Bắc(ko tiện nói quê quán). Lúc đó bà khấn xin ông được đưa tên ông về quê bà khắc tưởng nhớ. Ngày ngày bà đều trông vào tấm bia lạnh lẽo đó sau nhà, miệng luổn lẩm bẩm "Là ổng hứa... ổng hứa sẽ rước tui, ổng hứa sẽ không làm tui khóc... ổng chỉ làm được có một nửa, là mang hoà bình dìa, chớ không dìa với tui" Chắc do bà đãng trí...cứ nửa đêm lại lọ mọ ra tấm bia đó, lại cười nói như thể đó là ông ấy. Đau lòng cho tình yêu thuở thời gán sau tình yêu nước. Chiến tranh đã lấy đi người nhà, người yêu, những thứ quan trọng nhất của ông bà 🥹❤️❤️❤️
2026-08-15 03:20:12