@sayu.mrn: ¿? #parati #fyp

Laila Santos
Laila Santos
Open In TikTok:
Region: MX
Saturday 15 August 2026 04:51:26 GMT
454
35
0
2

Music

Download

Comments

There are no more comments for this video.
To see more videos from user @sayu.mrn, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Chúng ta thường rơi nước mắt khi một người nào đó lìa đời. Một tiếng khóc bật ra, vừa là thương tiếc, vừa là một thoáng giật mình trước vô thường. Ta đứng trước một thân xác bất động… và chợt thấy đời người sao mong manh đến thế. Nhưng rồi, sau những giọt nước mắt ấy, ta lại quay về với nhịp sống quen thuộc. Vẫn lo toan, vẫn hơn thua, vẫn vội vàng như thể mình là ngoại lệ của quy luật sinh tử. Ta khóc cho người đã chết…nhưng lại quên mất rằng chính mình cũng đang “chết dần” trong từng khoảnh khắc trôi qua. Có mấy ai, giữa một đêm thật yên, ngồi lại và nhìn sâu vào chính mình…để thấy rằng: Thân này rồi cũng sẽ già, sẽ yếu, sẽ rời rã. Tâm này nếu không được soi sáng, sẽ cứ mãi trôi lăn trong những vòng lặp của tham muốn, giận hờn và si mê. Một đời người, tưởng là dài… nhưng thật ra chỉ là một hơi thở dài hơn một chút. Người ta khóc cho người khác vì thấy mất mát rõ ràng. Còn chính mình — mất từng ngày, từng giờ — lại quá âm thầm, nên ta không nhận ra. Ta tiếc một người không còn trên đời, nhưng không tiếc những ngày mình đã sống trong vô nghĩa. Ta đau vì một thân xác ngừng thở, nhưng không đau khi tâm mình chai sạn, khi lòng mình dần cạn đi sự tỉnh thức. Có một nỗi buồn rất sâu…không phải là khi ai đó ra đi, mà là khi ta nhận ra mình đã sống quá lâu mà chưa từng thật sự hiểu mình, thương mình, và tỉnh thức với đời. #
Chúng ta thường rơi nước mắt khi một người nào đó lìa đời. Một tiếng khóc bật ra, vừa là thương tiếc, vừa là một thoáng giật mình trước vô thường. Ta đứng trước một thân xác bất động… và chợt thấy đời người sao mong manh đến thế. Nhưng rồi, sau những giọt nước mắt ấy, ta lại quay về với nhịp sống quen thuộc. Vẫn lo toan, vẫn hơn thua, vẫn vội vàng như thể mình là ngoại lệ của quy luật sinh tử. Ta khóc cho người đã chết…nhưng lại quên mất rằng chính mình cũng đang “chết dần” trong từng khoảnh khắc trôi qua. Có mấy ai, giữa một đêm thật yên, ngồi lại và nhìn sâu vào chính mình…để thấy rằng: Thân này rồi cũng sẽ già, sẽ yếu, sẽ rời rã. Tâm này nếu không được soi sáng, sẽ cứ mãi trôi lăn trong những vòng lặp của tham muốn, giận hờn và si mê. Một đời người, tưởng là dài… nhưng thật ra chỉ là một hơi thở dài hơn một chút. Người ta khóc cho người khác vì thấy mất mát rõ ràng. Còn chính mình — mất từng ngày, từng giờ — lại quá âm thầm, nên ta không nhận ra. Ta tiếc một người không còn trên đời, nhưng không tiếc những ngày mình đã sống trong vô nghĩa. Ta đau vì một thân xác ngừng thở, nhưng không đau khi tâm mình chai sạn, khi lòng mình dần cạn đi sự tỉnh thức. Có một nỗi buồn rất sâu…không phải là khi ai đó ra đi, mà là khi ta nhận ra mình đã sống quá lâu mà chưa từng thật sự hiểu mình, thương mình, và tỉnh thức với đời. #

About