@klara.oe: Ich bin so gespannt ob man hier gut feiern kann💆🏼‍♀️💗

klari🤍🐭
klari🤍🐭
Open In TikTok:
Region: ES
Sunday 16 August 2026 12:47:02 GMT
31658
1468
11
36

Music

Download

Comments

dana.schmp
dana.schmp :
Der beste Urlaub
2026-08-16 13:02:08
41
fionaldch
fionaldch :
Keops?
2026-08-16 12:53:15
12
hamsterbacke8059
Hamsterbacke :
Hot
2026-08-17 21:05:12
0
milimorphose
mili 💌 :
wie lang bleibt ihr?
2026-08-16 16:29:26
0
katiedimitrova
katie :
keops bester club ever
2026-08-16 15:15:56
8
k.atharinaa
Katharina :
Was benutzt du für deine Wimpern? Hast du ein Serum?
2026-08-17 11:03:47
2
lulouise_
Lea 🤍 :
2026-08-16 12:51:43
0
To see more videos from user @klara.oe, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

CHƯƠNG 3: NGƯỜI MUỐN RỜI ĐI Dunk đã từng nghĩ rằng điều khó nhất trên đời là thừa nhận mình yêu một người không yêu mình. Sau đó cậu mới hiểu, khó hơn thế rất nhiều là vẫn phải gặp người ấy mỗi ngày, vẫn phải đứng bên cạnh người ấy trước ánh đèn, vẫn phải mỉm cười khi người khác gọi họ là một đôi hoàn hảo, trong khi chính mình đang từng chút một học cách rút khỏi cuộc đời người ấy. Những ngày sau đó, Dunk sống bằng một thứ kỷ luật gần như tàn nhẫn. Cậu không cho phép mình nhìn Joong quá lâu. Không ngồi cạnh anh ngay cả khi còn một chiếc ghế trống khác bên cạnh. Không chờ anh sau buổi tập. Không nhắn tin trước. Không còn vô thức quay sang tìm anh giữa đám đông. Những việc ấy thoạt nhìn chẳng có gì khó khăn. Chỉ là vài thói quen nhỏ, vài động tác tưởng như không đáng kể. Nhưng với Dunk, mỗi lần cưỡng lại một thói quen đều giống như tự tay gỡ một sợi chỉ đã được may vào da thịt mình suốt năm năm. Có những buổi sáng, cậu bước vào phòng tập và bắt gặp Joong đang ngồi ở chiếc ghế quen thuộc. Chỉ một thoáng thôi, chân cậu đã muốn đi về phía đó. Rồi Dunk chợt nhớ ra, cậu ngay lập tức dừng lại, đổi hướng và ngồi xuống một chỗ khác. Joong luôn nhìn thấy hành động đó, nhưng anh không hỏi Dunk, có lẽ bởi vì anh cảm thấy tức giận, tức giận vì mình bị gạt ra khỏi cuộc đời của người ấy một cách quá nhanh, không một lý do, không một lời giải thích hay cãi vã. Hoặc có lẽ vì anh sợ câu trả lời. Chiều hôm ấy, buổi tập kéo dài hơn dự kiến. Không khí trong phòng nóng lên bởi ánh đèn và tiếng nhạc. Mọi người đã thấm mệt, nhưng vẫn phải tập lại một đoạn vũ đạo vì đội hình chưa đủ chính xác. Dunk đứng ở vị trí mới, Narin ở ngay bên cạnh cậu. Joong đứng phía đối diện. Trong lúc nghỉ, Narin đưa cho Dunk một chai nước. “Uống đi. Từ nãy đến giờ em chưa uống gì.” “Cảm ơn anh.” Joong luôn dõi theo những hành động đó, sự quan tâm dường như quá đỗi nhỏ nhoi đó đáng nhẽ sẽ phải là anh, chứ không phải người nào kia. Ánh mắt anh dừng lại trên chai nước trong tay Dunk lâu hơn mức cần thiết. Anh biết Dunk uống nước gì. Biết cậu không thích nước quá lạnh. Biết lúc mệt cậu thường không muốn ăn. Biết khi căng thẳng cậu sẽ vô thức cắn môi. Những hiểu biết nhỏ bé ấy từng khiến Joong cảm thấy giữa hai người có một sợi dây đặc biệt mà không ai khác chạm tới được. Nhưng bây giờ Narin cũng biết, thậm chí còn biết nhanh đến mức khiến Joong khó chịu. Anh tự hỏi từ bao giờ Dunk bắt đầu kể cho người khác những điều trước đây chỉ có anh biết. Rồi ngay lập tức, Joong thấy mình vô lý. Dunk có quyền nói với bất kỳ ai, Dunk không thuộc về anh. Ý nghĩ ấy khiến ngực anh nhói lên. Anh quay mặt đi, nhưng chỉ vài giây sau lại nhìn sang. Dunk đang cười, không phải nụ cười lớn. Chỉ là một nụ cười mỉm ở khóe môi khi Narin nói gì đó. Vậy mà Joong thấy trong lòng mình nóng lên. Một cảm giác vừa cay vừa chua, giống như có thứ gì đang từ từ bóp lấy lồng ngực. Buổi tập vừa kết thúc. Những người khác lần lượt rời khỏi phòng, tiếng nói chuyện xa dần theo hành lang. Dunk không đi ngay. Cậu ngồi lại một lúc, cúi đầu thu dọn đồ đạc thật chậm, như thể chỉ cần kéo dài thêm vài phút, lòng mình sẽ có đủ thời gian để bình tĩnh trở lại. Một tháng nay, cậu đã quen với việc tránh Joong. Quen với việc không nhìn anh. Quen với việc nghe thấy tiếng anh gọi tên mình rồi giả vờ như không nghe. Quen với việc trong một căn phòng đông người, giữa hàng chục ánh mắt, cậu vẫn phải cố gắng không để ánh mắt mình tìm đến người đã từng là điểm dừng tự nhiên nhất của nó. Nhưng có một điều cậu vẫn chưa quen được. Đó là cảm giác đau mỗi khi Joong nhìn mình. Nó khiến Dunk nhớ đến những ngày trước đây. Những ngày mà chỉ cần Joong nhìn sang, cậu đã có thể cười. Những ngày mà một câu “Đi ăn không?” của Joong đủ khiến cậu vui cả buổi. Những ngày mà cậu chưa từng nghĩ mình sẽ có một ngày phải học cách tránh ánh mắt ấy. “Dunk.” Cậu ngẩng lên. Narin đang đứng ở cửa. “Về chưa?” Dunk nhìn đồng hồ. “Ừ.” Cậu đứng dậy, khoác túi lên vai.Hai người cùng đi ra ngoài. Không ai để ý rằng ở cuối hành lang, Joong vẫn chưa rời khỏi phòng tập. #fiction #joongdunk #dunknatachai
CHƯƠNG 3: NGƯỜI MUỐN RỜI ĐI Dunk đã từng nghĩ rằng điều khó nhất trên đời là thừa nhận mình yêu một người không yêu mình. Sau đó cậu mới hiểu, khó hơn thế rất nhiều là vẫn phải gặp người ấy mỗi ngày, vẫn phải đứng bên cạnh người ấy trước ánh đèn, vẫn phải mỉm cười khi người khác gọi họ là một đôi hoàn hảo, trong khi chính mình đang từng chút một học cách rút khỏi cuộc đời người ấy. Những ngày sau đó, Dunk sống bằng một thứ kỷ luật gần như tàn nhẫn. Cậu không cho phép mình nhìn Joong quá lâu. Không ngồi cạnh anh ngay cả khi còn một chiếc ghế trống khác bên cạnh. Không chờ anh sau buổi tập. Không nhắn tin trước. Không còn vô thức quay sang tìm anh giữa đám đông. Những việc ấy thoạt nhìn chẳng có gì khó khăn. Chỉ là vài thói quen nhỏ, vài động tác tưởng như không đáng kể. Nhưng với Dunk, mỗi lần cưỡng lại một thói quen đều giống như tự tay gỡ một sợi chỉ đã được may vào da thịt mình suốt năm năm. Có những buổi sáng, cậu bước vào phòng tập và bắt gặp Joong đang ngồi ở chiếc ghế quen thuộc. Chỉ một thoáng thôi, chân cậu đã muốn đi về phía đó. Rồi Dunk chợt nhớ ra, cậu ngay lập tức dừng lại, đổi hướng và ngồi xuống một chỗ khác. Joong luôn nhìn thấy hành động đó, nhưng anh không hỏi Dunk, có lẽ bởi vì anh cảm thấy tức giận, tức giận vì mình bị gạt ra khỏi cuộc đời của người ấy một cách quá nhanh, không một lý do, không một lời giải thích hay cãi vã. Hoặc có lẽ vì anh sợ câu trả lời. Chiều hôm ấy, buổi tập kéo dài hơn dự kiến. Không khí trong phòng nóng lên bởi ánh đèn và tiếng nhạc. Mọi người đã thấm mệt, nhưng vẫn phải tập lại một đoạn vũ đạo vì đội hình chưa đủ chính xác. Dunk đứng ở vị trí mới, Narin ở ngay bên cạnh cậu. Joong đứng phía đối diện. Trong lúc nghỉ, Narin đưa cho Dunk một chai nước. “Uống đi. Từ nãy đến giờ em chưa uống gì.” “Cảm ơn anh.” Joong luôn dõi theo những hành động đó, sự quan tâm dường như quá đỗi nhỏ nhoi đó đáng nhẽ sẽ phải là anh, chứ không phải người nào kia. Ánh mắt anh dừng lại trên chai nước trong tay Dunk lâu hơn mức cần thiết. Anh biết Dunk uống nước gì. Biết cậu không thích nước quá lạnh. Biết lúc mệt cậu thường không muốn ăn. Biết khi căng thẳng cậu sẽ vô thức cắn môi. Những hiểu biết nhỏ bé ấy từng khiến Joong cảm thấy giữa hai người có một sợi dây đặc biệt mà không ai khác chạm tới được. Nhưng bây giờ Narin cũng biết, thậm chí còn biết nhanh đến mức khiến Joong khó chịu. Anh tự hỏi từ bao giờ Dunk bắt đầu kể cho người khác những điều trước đây chỉ có anh biết. Rồi ngay lập tức, Joong thấy mình vô lý. Dunk có quyền nói với bất kỳ ai, Dunk không thuộc về anh. Ý nghĩ ấy khiến ngực anh nhói lên. Anh quay mặt đi, nhưng chỉ vài giây sau lại nhìn sang. Dunk đang cười, không phải nụ cười lớn. Chỉ là một nụ cười mỉm ở khóe môi khi Narin nói gì đó. Vậy mà Joong thấy trong lòng mình nóng lên. Một cảm giác vừa cay vừa chua, giống như có thứ gì đang từ từ bóp lấy lồng ngực. Buổi tập vừa kết thúc. Những người khác lần lượt rời khỏi phòng, tiếng nói chuyện xa dần theo hành lang. Dunk không đi ngay. Cậu ngồi lại một lúc, cúi đầu thu dọn đồ đạc thật chậm, như thể chỉ cần kéo dài thêm vài phút, lòng mình sẽ có đủ thời gian để bình tĩnh trở lại. Một tháng nay, cậu đã quen với việc tránh Joong. Quen với việc không nhìn anh. Quen với việc nghe thấy tiếng anh gọi tên mình rồi giả vờ như không nghe. Quen với việc trong một căn phòng đông người, giữa hàng chục ánh mắt, cậu vẫn phải cố gắng không để ánh mắt mình tìm đến người đã từng là điểm dừng tự nhiên nhất của nó. Nhưng có một điều cậu vẫn chưa quen được. Đó là cảm giác đau mỗi khi Joong nhìn mình. Nó khiến Dunk nhớ đến những ngày trước đây. Những ngày mà chỉ cần Joong nhìn sang, cậu đã có thể cười. Những ngày mà một câu “Đi ăn không?” của Joong đủ khiến cậu vui cả buổi. Những ngày mà cậu chưa từng nghĩ mình sẽ có một ngày phải học cách tránh ánh mắt ấy. “Dunk.” Cậu ngẩng lên. Narin đang đứng ở cửa. “Về chưa?” Dunk nhìn đồng hồ. “Ừ.” Cậu đứng dậy, khoác túi lên vai.Hai người cùng đi ra ngoài. Không ai để ý rằng ở cuối hành lang, Joong vẫn chưa rời khỏi phòng tập. #fiction #joongdunk #dunknatachai

About