Language
English
عربي
Tiếng Việt
русский
français
español
日本語
한글
Deutsch
हिन्दी
简体中文
繁體中文
API
Home
How To Use
Language
English
عربي
Tiếng Việt
русский
français
español
日本語
한글
Deutsch
हिन्दी
简体中文
繁體中文
Home
Detail
@adoppycreations05: Part 3 is finally here! 🎀✨ Let’s complete this beautiful fascinator together. Watch till the end for the final look! ❤️ #creatorsearchinsights #FascinatorTutorial #FascinatorMaking #FascinatorDIY #fypシ゚
Adoppy Creations
Open In TikTok:
Region: NG
Sunday 30 August 2026 10:40:38 GMT
14920
926
19
64
Music
Download
No Watermark .mp4 (
3.42MB
)
No Watermark(HD) .mp4 (
7.21MB
)
Watermark .mp4 (
10.4MB
)
Music .mp3
Comments
Joyce❤️❤️❤️ :
pls can you list the things you use🙏
2026-09-02 14:42:29
1
Fola Stitches :
Thanks for sharing
2026-09-01 11:41:42
1
Mazikode 🌹 :
That gum doesn't come out?
2026-09-02 11:36:30
0
MUMMIE G.O :
pls is this candle
2026-09-01 13:36:29
1
maths without stress :
keep on the good work
2026-09-01 02:37:36
1
Gracious-❤️ :
beautiful I just followed you 😍💞
2026-09-01 04:13:14
1
Business :
Tank you
2026-08-31 14:23:19
1
user55446839163622 :
Merci bien
2026-09-01 05:14:46
0
user33849616102527 perdola :
vraiment
2026-09-01 20:03:12
0
HANDMADE BAGS 🎒 IN ABULEEGBA :
🥰🥰🥰
2026-08-30 13:18:34
1
elsie :
🌹🌹🌹
2026-08-30 15:56:24
1
princessHightll :
❤️❤️
2026-08-30 21:38:27
1
To see more videos from user @adoppycreations05, please go to the Tikwm homepage.
Other Videos
#Farhan 71 ala 🔥
#creatorsearchinsights Create Ai Video Free 😱 #fypシ゚viral__ #ai #chatgpt #LearnOnTikTok
Tên mập ở bên cạnh lại bật cười khùng khục hai tiếng đầy quỷ dị. Muộn Du Bình liếc hắn một cái. Tên mập lập tức huýt sáo: “Ra ngoài dắt chó đi dạo.” Nói xong liền chạy biến ra ngoài, dáng vẻ vội vội vàng vàng, chẳng khác nào lửa cháy đến mông. Phòng khách rộng lớn thoáng chốc chỉ còn lại hai người chúng tôi. Không hiểu sao, tôi đột nhiên cảm thấy thấp thỏm bất an. Tôi mở lại một trang nhật ký, nhìn chằm chằm vào dòng chữ: “Tận xương tương tư, quân chẳng hay.” Tôi im lặng suy nghĩ một lúc, rồi hỏi Muộn Du Bình: “Tên mập có phải đang lừa tôi không?” Anh ta khẽ “ừ” một tiếng. “Anh không phải anh vợ của tôi mà là tộc trưởng Trương gia, đúng không?” “Đúng.” Tôi im lặng vài giây. “…Vậy chúng ta là quan hệ gì?” Nói ra câu này, tôi vốn tưởng trong lòng mình sẽ dấy lên một gợn sóng nào đó. Nhưng không ngờ tôi lại bình tĩnh đến lạ. Thật ra tôi cũng có thể đoán được phần nào. Cho dù mất trí nhớ, tôi cũng đâu phải đồ ngốc. Những gì Muộn Du Bình đối xử với tôi, những chi tiết nhỏ nhặt ấy không thể chỉ dùng vài câu dối trá là giải thích được. Tôi có thể không tin tên mập. Có thể không tin hai người thuộc cái tổ hợp đen sì hoa hòe kia. Con người theo bản năng sẽ không dễ dàng thay đổi. Mà sự tin tưởng của tôi dành cho Muộn Du Bình, dù đã mất trí nhớ, vẫn rõ ràng như vậy. Muộn Du Bình không trả lời ngay. Anh ta cụp mắt xuống, dường như đang suy nghĩ. “Cậu nghĩ là gì?” Anh ta nói như vậy. Tha thứ cho đầu óc đang hơi chập mạch của tôi, tôi buột miệng: “Cha?” Vừa nói xong, tôi tự mình ngây ra. Muộn Du Bình rõ ràng cũng sững người. Sau đó anh ta bật cười. Đó là một nụ cười rất nhẹ, mang theo chút bất đắc dĩ. Vốn dĩ đường nét gương mặt anh ta đã rất đẹp. Khi cười lên, chẳng khác nào băng tuyết trên đỉnh núi tan chảy dưới ánh mặt trời, từng giọt nước trượt xuống, phản chiếu ánh sáng rực rỡ đến chói mắt. Chỉ tiếc nụ cười ấy nhanh chóng biến mất. Nhưng vẻ mặt anh ta vẫn dịu đi. Anh ta đưa tay lật quyển nhật ký đến trang cuối cùng. Trên đó là một bài thơ. Nhìn nét chữ, cũng là chữ của tôi. Lúc nãy tôi đã bỏ qua, đến khi anh ta lật đến đây, tôi mới để ý. Tôi khẽ đọc thành tiếng. Hóa ra là một bài thơ ba mươi sáu câu. “Đem Trường Bạch kết thành dải lụa Buộc nhẹ bên hông người Từ nay nơi người tìm kiếm Cũng là nơi ta dõi theo Đem âm mưu dệt thành huân chương Cài bên ngực phải người Từ nay mỗi lần người ngoảnh lại Đều mang theo một lời chờ mong chân thành Đem bạch cốt phủ đầy hương thơm Rải trên con đường người đi Từ nay nơi người dừng chân Đều có hương thơm, có thơ và phương xa Đem lá rụng nghiền thành vụn nhỏ Tung chúng theo dáng hình người thương Từ nay mỗi lần người nhìn về chiều hoàng hôn Đều giấu trong đó một niềm hy vọng của ta Rắc bạc sương lên đầu cành Mong được cùng người nắm tay đi đến cuối đường Từ nay dáng người khi bạc đầu Chính là giấc mộng chân thành nhất của ta Mài sáng những vì sao vô tận Hái một ngôi đặt bên gối người Từ nay nơi người chìm vào giấc mộng Chính là phương hướng ta bước tới Vá lại những mảnh vỡ của chính mình Để đậu đỏ hóa thành trái tim đang đập Từ nay ta có một niềm hy vọng xa xỉ Là được nép bên gối người Viết những phiền muộn vào thơ Muốn kể người nghe nơi ta sẽ đi Nơi ấy không có người, cũng chẳng có hy vọng Chỉ còn lại những tưởng tượng vô tận Đặt hy vọng ở bên cạnh Nói người nghe điều mong mỏi sâu tận đáy lòng Bên bờ Tây Hồ, nơi Kim Thu Đoạn Kiều Ta muốn nắm tay người cùng đi qua những năm tháng đã qua” Không có một chữ nào viết “yêu”. Nhưng cả bài thơ lại tràn ngập tình yêu. Đọc xong, tôi mới phát hiện phần lạc khoản ghi năm 2011. Không có tên người viết. Chỉ có một chữ: “Buồn.” Tôi chỉ cần dùng ngón chân cũng đoán được là mình viết. Thời gian cách quá lâu, nét chữ rõ ràng đã khác với những trang trước. Trên giấy còn lưu lại những dấu vết rất nhỏ, giống như từng bị lau qua, xen lẫn những vệt máu và vết nước đã khô. Tôi không biết tương lai mình đã ở trong hoàn cảnh thế nào mới có thể viết ra một bài thơ tình sâu sắc đến mức này. Dù trong lòng đã biết câu trả lời, tôi vẫn không nhịn được hỏi: “Là tôi viết?” Muộn Du Bình nghiêng đầu nhìn tôi. (Tiếp cmt) #binhta #ngota #truongkhoilinh #dammy #fanfic
Made my bathroom 10x cleaner
“App promo”I have to reupload guys
About
Robot
API
Legal
Privacy Policy