Kiếp Rêu Xanh :
Làm Gì Còn Có Kiếp Sau:
Làm gì còn có kiếp sau để mà người thương, người nhớ? Đời người chỉ có một lần đi qua, một lần biết yêu, một lần trao hết những dịu dàng cho một người, rồi cũng chỉ một lần đau đến tận cùng khi hai chữ duyên phận hóa thành lời chia xa. Người từng nói với ta rằng, nếu kiếp này không thành, thôi thì hẹn kiếp sau… Nhưng người ơi, kiếp sau ở đâu giữa cõi đời vô thường này? Khi một ngày chúng ta trở về với cát bụi, liệu còn ai nhớ đã từng có một người đứng dưới hiên mưa, chờ một bóng hình chẳng bao giờ quay lại?
Ta vẫn lang thang qua những góc phố cũ, nơi từng lưu giữ tiếng cười của hai người, nơi mỗi con đường đều có một chút bóng dáng của ngày xưa. Có những buổi chiều đi ngang qua nơi ấy, lòng bỗng chùng xuống, bởi cảnh vật vẫn còn nguyên mà người đã xa rồi. Quán cũ vẫn đó, hàng cây vẫn đó, con phố vẫn lặng im dưới ánh đèn vàng, chỉ có chúng ta là không còn đứng cạnh nhau như ngày trước. Hóa ra điều đáng sợ nhất của chia ly không phải là mất đi một người, mà là những kỷ niệm vẫn còn nguyên vẹn trong tim.
Đêm xuống, ta lại một mình đối diện với khoảng trống không tên. Có những nỗi nhớ chẳng thể gọi thành lời, chỉ biết lặng lẽ nằm sâu trong tim, lâu ngày hóa thành một vết thương không bao giờ chịu lành. Ta nhớ ánh mắt người, nhớ giọng nói từng khiến những ngày bình thường trở nên dịu dàng, nhớ cả câu nói cuối cùng: “Duyên không thành… thôi đành hẹn kiếp sau.”
Nhưng người ơi, nếu còn thương nhau, xin đừng hẹn kiếp sau. Bởi kiếp này còn có thể nắm tay nhau, còn có thể quay về, còn có thể nói một lời xin lỗi, một câu yêu thương, một lần ôm nhau thật chặt. Đừng để đến khi tóc bạc, mắt mờ, đời người chỉ còn lại những chữ giá như. Bởi trên thế gian này, có những người một khi đã đánh mất thì cả đời cũng chẳng thể tìm lại được.
Nếu một ngày người vô tình nhớ đến ta, xin hãy nhớ rằng đã từng có một người yêu người bằng tất cả những gì mình có. Dẫu cuối cùng chẳng thể cùng nhau đi hết trăm năm, thì trong tận sâu ký ức, ta vẫn muốn giữ lại một đoạn tình thật đẹp. Để sau này, giữa cuộc đời rộng lớn và cô độc, nếu có ai hỏi ta đã từng yêu một người sâu đậm đến thế nào, ta chỉ mỉm cười mà nói: “Đã từng… và đó là người ta chẳng bao giờ quên được.”
2026-09-06 15:15:41